Logo
Chương 60: Anh ta là Trần Phong

Ngạo Thế Thiên Hạ nhìn tên đứng đầu bảng xếp hạng, nhếch mép cười lạnh, "Hừ, không bao lâu nữa đâu, cái danh đệ nhất của ngươi sẽ thành trò cười thôi. Lão tử mà không giết ngươi về tận Tân Thủ thôn thì chữ Vương này viết ngược!"

Ở một nơi khác, Địa Ngục Sứ Giả liếm môi nói: "Có vậy mới thú vị chứ!"

Các đại công hội khác có thái độ khác nhau đối với Trần Phong, nhưng phần lớn đều mang tâm lý không chiếm được thì phá hoại. Sự xuất hiện của bảng xếp hạng đã đẩy Ngô Thiếu Thần, vốn đã rất nổi tiếng, lên một tầm cao mới.

Trong Thần Vương Các, Thần Vương nhìn bảng xếp hạng, lẩm bẩm: "Phong Diệp cũng đến rồi, với thực lực của hắn thì lọt vào bảng xếp hạng cũng bình thường thôi. Nhưng Vũ Phỉ là ai? Trước giờ chưa từng nghe đến ID này, chẳng lẽ lại là một ẩn số?"

Sự xuất hiện của bảng xếp hạng cũng kích thích tất cả mọi người, vô số người chơi điên cuồng luyện cấp. Ngoài việc muốn nổi danh trên bảng xếp hạng, còn có một lý do nữa là phó bản đầu tiên của Thần Dụ sắp mở, và chỉ người chơi cấp 20 trở lên mới có thể vào.

Phó bản có thể nói là phúc lợi cho người chơi. Quái trong đó tuy mạnh hơn nhiều, nhưng tỉ lệ rơi đồ lại gấp mấy lần bên ngoài. Khi phó bản mở ra, trang bị Hắc Thiết, Thanh Đồng sẽ nhanh chóng trở nên phổ biến, còn Bạch Ngân thì không còn hiếm có nữa. Hơn nữa, khiêu chiến phó bản thành công thường sẽ có những phần thưởng đặc biệt.

"Cấp 20, chắc có thể xem xét thuộc tính của con hổ kia rồi, nhưng giờ đi thì không chắc ăn lắm. Hay là lại tăng thêm vài cấp nữa?" Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ.

Vừa nãy hắn đã giết 146 con khô lâu chiến sĩ và thăng cấp lên LV 20: 70 []. Bây giờ vẫn còn một đống lớn khô lâu chiến sĩ để cày.

Tuy nhiên, nhìn những con khô lâu cầm rìu chực chờ ném vào mình, Ngô Thiếu Thần rùng mình. Thôi vậy, hay là về xem phó bản thế nào đã. Hôm nay không muốn cày khô lâu nữa.

Ngô Thiếu Thần dùng quyển trục về thành, trở lại Kim Lăng Thành, rồi chạy đến vị trí phó bản. Sau thông báo toàn server, vị trí phó bản đã được hiển thị trên bản đồ.

Khi Ngô Thiếu Thần đang chạy đến phó bản thì điện thoại di động reo lên. Ngô Thiếu Thần đành phải bất đắc dĩ thoát game trước, Cái mũ này có điểm phiền là không kết nối được điện thoại, phải tranh thủ mua máy chơi game thôi.

Ngô Thiếu Thần vừa thoát game thì thấy Ngô Tử Ngâm gọi điện đến, vội vàng bắt máy.

"Ca..." Bên kia nhanh chóng truyền đến giọng Ngô Tử Ngâm.

"Sao thế Ngâm, hôm nay cuối tuần không đi chơi à?" Ngô Thiếu Thần hỏi. Hôm qua cô bé mua mũ trò chơi, theo lý thuyết hôm nay cuối tuần chắc chắn đang chơi game mới đúng chứ, sao lại có thời gian gọi điện thoại thế này.

"Đang chơi..." Ngô Tử Ngâm nói.

"Vậy sao lại rảnh gọi cho anh, chẳng lẽ không thích chơi?" Ngô Thiếu Thần hỏi.

"Không phải... Em rất thích, chỉ là... chỉ là em gà quá, giờ vẫn cấp 0." Ngô Tử Ngâm ngượng ngùng nói.

"Hả...?" Ngô Thiếu Thần hơi ngớ ra. Chơi cả ngày rồi, ít nhiều cũng phải lên được vài cấp chứ. Nhưng nghĩ đến việc Ngô Tử Ngâm có thể không có bạn bè dẫn dắt, cộng thêm độ khó của quái vật ở giai đoạn đầu game, nếu chơi một mình thì đúng là khó thật.

"Có phải em đang đánh một mình không?" Ngô Thiếu Thần hỏi.

"Ừm..." Ngô Tử Ngâm nhỏ giọng đáp.

"Không hổ là em gái mình." Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ. Ai, sao lại quên để dành cho em ấy ít trang bị nhỉ. Nghĩ ngợi một lát, Ngô Thiếu Thần nói: "ID game của em là gì, anh thêm bạn, rồi cho em ít tiền, em mua thuốc, có thuốc thì một mình cũng đánh được, mà lại nhanh hơn tổ đội."

"Vâng, cảm ơn anh, ID của em là Phong Ngâm" Ngô Tử Ngâm dịu dàng nói, so với việc nợ người khác, cô bé thích nợ anh trai mình hơn.

Ngô Thiếu Thần cúp điện thoại rồi lập tức đăng nhập lại, mở danh sách bạn bè, thêm bạn, nhập ID Phong Ngâm, chọn thêm.

Tân Thủ Thôn 11246, Ngô Tử Ngâm đăng nhập lại. 70 bình thuốc đã mua trước đó đã dùng hết veo, cơ bản cứ đánh một con quái là dùng một bình. Cho nên hiện tại điểm kinh nghiệm là LV0: 70 []. Vẫn còn thiếu 30 điểm nữa mới lên cấp. Anh trai chắc có thể cho 6 đồng bạc đi, như vậy mình lên cấp 1, cộng điểm thuộc tính vào, nói không chừng không cần uống thuốc cũng đánh được thỏ.

"Chắc chắn là được, Vì Vì nói anh trai em kiếm được tiền trong game ngay từ đầu, chắc chắn là cao thủ, 6 đồng bạc với anh ấy không khó đâu." Trong lúc Ngô Tử Ngâm đang suy nghĩ lung tung thì một thông báo hệ thống vang lên bên tai.

"Đinh, người chơi Trần Phong yêu cầu kết bạn, bạn có đồng ý không?"

"Trần... Trần Phong?" Ngô Tử Ngâm giật mình. Cái ID này, trong toàn bộ Thần Dụ, vài ức người chơi không ai là không biết. Cô bé đã luôn nghe Vi Vi nhắc đến trước cả khi chơi game, vào game rồi lại càng ý thức rõ hơn Trần Phong đại diện cho cái gì trong Thần Dụ. Chỉ cần nhìn bảng xếp hạng là biết rõ sức nặng của ID này.

"Sao Trần Phong đột nhiên lại thêm mình làm bạn?" Ngô Tử Ngâm vừa kích động, vừa nghi hoặc, rồi đột nhiên nghĩ đến điều gì, mắt mở to, vẻ mặt không thể tin, lẩm bẩm: "Chẳng lẽ... Chẳng lẽ anh trai mình chính là... Trần Phong?"

Ngô Tử Ngâm run rẩy ấn chấp nhận, nhìn người bạn thứ hai trong danh sách bạn bè: Trần Phong: Thích Khách LV 20.

Cuối cùng cô bé cũng xác định, cái Trần Phong này chính là Trần Phong trên bảng xếp hạng, tồn tại như thần trong Thần Dụ. Run rẩy mở khung chat, Ngô Tử Ngâm gửi tìn nhắn: "Ca?"

Trần Phong: "Sao thế, nhóc con, đến anh trai cũng không nhận ra à?"

"A!" Ngô Tử Ngâm kêu lên một tiếng, vội vàng che miệng, rồi hỏi trong cửa sổ chat: "Anh thật sự là anh trai em? Anh chính là Trần Phong?"

Kim Lăng Thành, Ngô Thiếu Thần thấy Ngô Tử Ngâm trả lời thì tắc lưỡi. Không phải chỉ là Trần Phong thôi sao, cần thiết phải thế không? Lập tức trả lời: "Đúng, anh là anh trai em, cũng là Trần Phong."

"A!! Ca, anh thật sự là Trần Phong à, Trần Phong đó! Trần Phong thế mà lại là anh trai em? Nếu Vi Vi biết chắc chắn sẽ ghen tị chết em!" Ngô Tử Ngâm gần như không kiểm soát được bản thân.

"Được rồi, được rồi, đừng kích động. Chuyện anh trai e là Trần Phong thì không được nói với ai biết chưa?” Ngô Thiếu Thần nghiêm túc nói.

"Vâng, vâng. Em biết rồi anh, em nhất định sẽ không nói với ai." Ngô Tử Ngâm biết nặng nhẹ. Cô bé cũng hiểu rõ hiện tại Trần Phong đại diện cho cái gì. Nếu để người khác biết thân phận thật của Trần Phong, đoán chừng họ cũng đừng hòng sống yên ổn.

Thấy Ngô Tử Ngâm trả lời, Ngô Thiếu Thần gật đầu, rồi trực tiếp gửi giao dịch từ xa, giao dịch 10 đồng vàng. Không phải là không muốn cho thêm, mà là không cần thiết. 10 đồng vàng đủ để cô bé vung tay quá trán ở Tân Thủ Thôn.

Còn Ngô Tử Ngâm thì mắt tròn xoe khi thấy 10 đồng vàng. Cái này... bá đạo vậy sao?

"Ca, em dùng không hết đâu." Ngô Tử Ngâm vội vàng nói.

"Cầm lấy đi, anh trai em không thiếu tiền, không cần tiết kiệm, cứ coi thuốc như nước mà uống, vác quái mà đánh, như vậy nhanh lên cấp 10." Ngô Thiếu Thần nói.

...

"Ca, mấy lời này bớt nói thôi, dễ bị đánh lắm." Ngô Tử Ngâm nói.

Trần Phong: "Không sao, trong game vẫn chưa có ai đánh thắng được anh."

...

Trần Phong: "À phải, Tử Ngâm, thiên phú của em là gì?"

Ngô Tử Ngâm lập tức gửi thông tin về thiên phú của mình.

Thiên phú: Ma lực chuyển đổi: Khi sử dụng kỹ năng, mỗi khi tiêu hao thêm 1 điểm ma pháp, giá trị kỹ năng tăng 0.05% (giá trị kỹ năng có thể là sát thương hoặc lượng trị liệu)

...

Nhìn thấy thiên phú này, khóe miệng Ngô Thiếu Thần co giật. Cái thiên phú này tốn mana quá, ai mà nuôi nổi. Xem ra cái Ma Lực Bảo Châu kia nên đổi chủ rồi.

"Sao thế anh, thiên phú của em có được không?” Với trình gà mờ của Ngô Tử Ngâm, đương nhiên không thể hiểu được ý nghĩa thực sự của thiên phú này. Cũng không biết thiên phú của mình có tốt hay không.

"Tốt thì tốt, nhưng em sau này phải học cách tính toán sát thương, nắm chắc lượng mana." Ai, một con gà mờ gặp phải loại thiên phú này, cũng không biết là tốt hay xấu.

Ngô Tử Ngâm nghe không hiểu lắm, rồi nói: "Vậy anh thấy em hợp với nghề gì ạ?"

Trần Phong: "Pháp Sư hoặc Mục Sư đều được, tùy em thích. Sau này cứ cộng điểm trí lực và tinh thần là được."

"À, vâng, cảm ơn anh, em đi đánh thỏ lên cấp đây!" Ngô Tử Ngâm nói.