Ngô Thiếu Thần hưng phấn xoa xoa tay, lẩm bẩm: "Thiên linh linh địa linh linh, phù hộ ta ra cái Ám Kim!" rồi click mỡ bảo rương.
...
"Đỉnh! Chúc mừng ngài nhận được 【Huyết Ngưu Đai Lưng】 cấp Ám Kim."
"Ngọa tào? Thật sự là Ám Kim? Sao hôm nay nhân phẩm của mình tốt thế? Chẳng lẽ 15 điểm may mắn kia có tác dụng thật?" Ngô Thiếu Thần bán tín bán nghi, vội vàng kiểm tra túi đồ.
【Huyết Ngưu Đai Lưng】 cấp Ám Kim: Sinh mệnh +2000, Phòng ngự vật lý +50, Phòng ngự pháp thuật +50, Thuộc tính cộng thêm: Thể chất +25, Căn cốt +25, Lực lượng +25. Kỹ năng cộng thêm: Hồi phục: Sử dụng hồi phục ngay lập tức 50% sinh mệnh, thời gian hồi chiêu 5 phút. Yêu cầu: Toàn bộ chức nghiệp.
"Thuộc tính này... đúng là trâu bò! Thuộc tính cộng thêm lại còn có hai dòng thể chất, được đấy... Quá đã! Kỹ năng này mình càng thích!" Ngô Thiếu Thần mừng rỡ. Có được món trang bị này chẳng khác nào hổ thêm cánh, biết đâu chừng hắn có thể sờ gáy con hổ kia cũng nên.
Nhanh chóng đeo đai lưng vào, một đợt này đúng là bội thu. "Phó bản này... ngon thật!" Khi Ngô Thiếu Thần vừa đeo Huyết Ngưu Đai Lưng lên, trang bị này lập tức leo lên top bảng xếp hạng, gây xôn xao trong cộng đồng game thủ.
"Ngọa tào, mắt mình có vấn đề không? Trang bị Ám Kim?"
"Đùa nhau à? Mình còn đang cày cuốc để kiếm đồ Thanh Đồng, đã có người sở hữu Ám Kim rồi?"
"Đến Hắc Thiết mình còn chưa đủ, quá đả kích!"
Ngô Thiếu Thần còn chưa biết món trang bị kia đã khiến toàn bộ kênh khu vực Thần Dụ và diễn đàn game dậy sóng. Cùng lúc đó, anh nhận được ba tin nhắn riêng từ ba cô gái khác nhau.
Tuyết Nhi: "Đồ Ám Kim kia của cậu à?"
Lãnh Nguyệt: "Món đồ Ám Kim đó là của cậu?"
Phong Ngâm mà: "Ca ca, món đồ Ám Kim kia là của anh sao?"
...
"Sao họ biết mình có đồ Ám Kim?" Ngô Thiếu Thần ngơ ngác, rồi chợt nhớ ra điều gì, vội vàng mở bảng xếp hạng trang bị ra xem.
Nhìn Huyết Ngưu Đai Lưng chễm chệ trên top, Ngô Thiếu Thần ôm trán: "Ông chủ hệ thống, cho tôi xin chút riêng tư được không?"
Anh thống nhất trả lời: "Không phải." Và nhận lại ba phản hồi:
Tuyết Nhi: "Ai mà tin cậu."
Lãnh Nguyệt: "Không tin."
Phong Ngâm mà: "Em cũng không tin đâu, giờ này ai ngoài anh ra có thể kiếm được đồ Ám Kim chứ."
Ngô Thiếu Thần sờ mũi: "Các cô tin hay không thì liên quan gì đến tôi." Nói xong, anh không trả lời ai nữa, chuyển sự chú ý sang quyển sách kỹ năng trong túi đồ. Anh ngẩn người: Sao mình lại nhặt được cả cái này thế này?
【Lực Trường Áp Chế】: Tiêu hao 200 điểm mana, tạo ra một vùng áp chế trong phạm vi 10 mét, giảm 20% lực tấn công, 20% tốc độ tấn công và 20% tốc độ di chuyển của tất cả mục tiêu trong vùng. Thời gian duy trì: 1 phút. Thời gian hồi chiêu: 5 phút. Yêu cầu: Chức nghiệp cận chiến.
"Có phải mình giẫm phải cứt chó rồi không? Sao mình lại may mắn thế này?" Mở bảo rương ra đồ Ám Kim, đánh boss lại ra cả kỹ năng giấu đáy hòm.
Có nên học không nhỉ? Ngô Thiếu Thần phân vân. Kỹ năng này chắc chắn là thần kỹ trong chiến đấu quy mô lớn, nếu dùng trong công hội chiến thì hiệu quả vô cùng lớn. Bán đi chắc chắn được giá. Nhưng bản thân anh cũng muốn học, dù có hơi lãng phí nếu anh dùng. Nhưng sắp tới phải đối đầu với con hổ kia, sát thương của nó anh vẫn còn nhớ như in. Nếu giảm được 20% lực tấn công thì biết đâu lại tạo nên bước ngoặt.
"Thôi kệ, nghĩ nhiều làm gì, tiền thì lúc nào mà chả kiếm được. Có cơ hội học được kỹ năng phù hợp thế này đâu dễ, cứ học đã rồi tính. Có đầu tư mới kiếm được nhiều tiền hơn." Ngô Thiếu Thần dút khoát click học. Rất nhanh, danh sách kỹ năng của anh có thêm một kỹ năng mới.
Học xong kỹ năng, Ngô Thiếu Thần xem lại thuộc tính sau khi đổi trang bị.
Sinh mệnh tăng nhiều nhất, tổng sinh mệnh đạt tới 12358 điểm. Vật lý tấn công đạt 1712 điểm. Phòng ngự vật lý đạt 836 điểm. Phòng ngự pháp thuật đạt 825 điểm. Tốc độ di chuyển đạt 683 điểm. Tốc độ tấn công đạt 159%. Điểm kinh nghiệm: LV 20 : 219570 / 300000. Còn 20 điểm thuộc tính tự do chưa phân phối.
"Sinh mệnh vượt vạn rồi, chắc cũng tạm đủ để thử sức với con hổ kia." Ngô Thiếu Thần nghĩ thầm. Nhưng trước đó phải xử lý đống trang bị đã, túi đồ của anh giờ toàn là đồ, mà toàn là tiền cả đấy.
Trang bị Bạch Ngân còn ba món: Một chiếc 【Hổ Đầu Vương Đầu Khôi】 dành cho chức nghiệp cận chiến, một chiếc 【Báo Đầu Vương Giáp Da】 dành cho Cung Tiễn Thủ và Thích Khách, và một chiếc 【Sư Đầu Vương Vòng Tay】 dành cho Pháp Sư và Mục Sư.
Trang bị Thanh Đồng, cộng thêm mấy món anh đổi được, có khoảng 15 món. Trừ chiếc. [Ngân Lang Vương Giới Chỉ] thuộc dạng phế phẩm, còn lại đều là đồ rớt ra từ quái cấp 20, thuộc tính rất ngon. Trang bị Hắc Thiết cũng có tới 10 món.
Phó bản này đúng là nhét đầy túi Ngô Thiếu Thần. Trang bị tổng cộng 28 món. Trong túi đồ còn có một viên Ma Lực Bảo Châu, một tấm bản đồ kho báu, một ô dược trung bình, một ô dược đại bình, ba cuộn giấy khác loại chiếm ba ô, và một lọ Huyết Mạch Dược Tề. Tổng cộng chiếm 8 ô vuông. Nếu rớt thêm mấy món đồ nữa thì anh nhặt cũng không nổi. Xem ra phải đi mở rộng túi đồ mới được.
Xem lại lịch sử giao dịch của phòng đấu giá, đồ Hắc Thiết phần lớn chỉ bán được vài ngàn, giá đồ Thanh Đồng cũng bắt đầu hạ nhiệt, cơ bản dao động khoảng 8-10 vạn. Trang bị Bạch Ngân hiện tại vẫn là có tiền cũng không mua được, lịch sử giao dịch chỉ có món của anh với giá 26 vạn.
Anh treo 10 món đồ Hắc Thiết với giá 8000 một món. Một lần chỉ treo được tối đa 10 món nên anh phải chờ bán xong mới treo tiếp được. Cũng may thuộc tính trang bị tốt, bán rất nhanh. Sau đó anh treo tiếp 10 món đồ Thanh Đồng. Chiếc Ngân Lang Vương Giới Chỉ treo giá 1 vạn, còn lại treo giá 10 vạn. Đồ của anh đáng giá đó. Còn chiếc Ngân Lang Vương Giới Chỉ kia thì thuộc tính gần như đồ Hắc Thiết rớt ra từ quái cấp 20 nên chỉ treo 1 vạn thôi.
Vài phút sau, toàn bộ trang bị lại được bán hết. Ngô Thiếu Thần treo nốt 5 món đồ Thanh Đồng còn lại với giá 10 vạn một món.
Kênh khu vực Kim Lăng Thành.
"Vãi chưởng, ai mà chơi trội thế, bán sỉ đồ Thanh Đồng?"
"Còn phải hỏi à? Trừ đại ca Trần Phong ra còn ai vào đây? Người ta có cả đồ Ám Kim rồi, bán sỉ mấy món Thanh Đồng có là gì."
"Ờ, cũng đúng lý."
Năm món đồ Thanh Đồng lại bay nhanh. Còn lại ba món đồ Bạch Ngân, Ngô Thiếu Thần nghĩ ngợi rồi quyết định không treo bán hết, không khéo lại bị người ta ganh ghét. Anh mở danh sách bạn bè ra, gửi chiếc 【Báo Đầu Vương Giáp Da】 cho Lãnh Nguyệt, gửi chiếc 【Sư Đầu Vương Vòng Tay】 cho Tuyết Nhi, kèm theo tin nhắn: "Lấy không?"
"Lấy!"
Tô Mộ Tuyết trả lời gần như ngay lập tức. Trang bị Bạch Ngân, ở giai đoạn này đúng là hàng hiếm có, ai mà không muốn.
Tuyết Nhi: "Trả giá đi!"
Lãnh Nguyệt: "Tớ rất muốn, nhưng tớ không có nhiều tiền, nhiều nhất chỉ trả được 22 vạn thôi. Món đồ này đem đấu giá chắc chắn không thấp hơn Thanh Lân Hộ Giáp đâu, tớ không mua nổi!"
Ngô Thiếu Thần đọc tin nhắn của Lãnh Nguyệt, nghĩ bụng vẫn nên giao dịch với cô ấy. Dù lần trước bán Thanh Lân Hộ Giáp được 26 vạn, nhưng đến tay chỉ có 22,1 vạn, cũng không hơn bao nhiêu. Đã là bạn bè thì phải có đặc quyền chứ.
Lúc này, đang đánh quái, ánh mắt Lãnh Nguyệt thoáng buồn. Món đồ này rất quan trọng với cô, nhưng trong tay cô chỉ có thể xoay sở được chừng đó tiền, không thể mua nổi.
"Chị, hay em xin bố thêm ít tiền?" Lãnh Phong đứng bên cạnh ái ngại nói.
"Cấm đi!" Lãnh Nguyệt lạnh lùng nói.
"Vâng ạ, tiếc thật." Lãnh Phong lẩm bẩm.
Lãnh Nguyệt tiếc nuối nhìn khung chat, định tắt đi thì bỗng nhiên một giao dịch từ xa được gửi đến, món trang bị kia nằm chình ình trên đó.
Lãnh Nguyệt sững sờ, vội gửi tin nhắn: "Ý cậu là gì?”
Trần Phong: "22 vạn cầm đi đi."
"Cái này..." Lãnh Nguyệt nhất thời không biết phải làm sao. Món đồ này sao có thể chỉ đáng giá 22 vạn, vì sao cậu ấy lại dễ dàng bán cho mình như vậy?
"Chị ơi, giao dịch nhanh đi, chị còn ngẩn người ra làm gì." Lãnh Phong bên cạnh thúc giục.
"À, ừ." Lãnh Nguyệt luống cuống tay chân chuyển hết 22 vạn còn lại trong thẻ vào, rồi click xác nhận. Nhìn món đồ nằm im lìm trong túi đồ, cô mới tin đây là sự thật. Cô vội gửi tin nhắn: "Cảm ơn cậu!"
