Logo
Chương 87: Mới phó bản

Shawn Hale nhíu mày, trong mắt thoáng hiện một tỉa nghỉ hoặc.

"Siêu năng lực giả… mất kiểm soát?"

Wanda nhạy bén nhận ra sự khác thường của anh, nghiêng đầu hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Kara cũng đặt quyển sách xuống, nhìn về phía Shawn Hale: "Xảy ra chuyện gì à?"

Shawn Hale hoàn hồn, nhìn ánh mắt quan tâm của hai cô gái, cân nhắc mở lời: "Anh vừa mới cảm nhận được một vài thứ."

Kara đặt sách xuống, hơi nghiêng người về phía trước: "Là siêu thính giác nghe được gì sao?"

"Không hẳn." Shawn Hale lắc đầu nhẹ nhàng.

"Giống như là… một kiểu triệu hồi thì đúng hơn." Anh dừng lại một chút, chọn cách diễn đạt uyển chuyển hơn.

"Một thế giới khác hình như đang cần viện trợ."

Wanda hơi hé đôi môi đỏ: "Ý anh là, vũ trụ song song? Giống như những nơi chúng ta từng đến trước đây?"

"Ừ"

Shawn Hale gật đầu, đưa tay vuốt mái tóc đỏ của cô, "Nhưng lần này tình hình có chút đặc biệt, anh phải tự mình đi giải quyết thôi."

Kara khoanh tay trước ngực, hứng thú hỏi: "Có cần bọn em đi cùng không?"

Shawn Hale lắc đầu: "Lần này chỉ mình anh đi được thôi."

Wanda bĩu môi, có chút tiếc nuối: "Vậy anh đi bao lâu?"

"Chắc nhanh thôi." Shawn Hale đứng dậy, vuốt tóc cô.

"Mấy ngày này hai người có thể đi dạo chơi đâu đó, hoặc là nghiên cứu thêm về năng lực mới."

Kara nhún vai, cười nói: "Yên tâm, em biết chăm sóc Wanda mà."

Wanda hừ nhẹ một tiếng: "Ai chăm sóc ai còn chưa biết đâu."

Shawn Hale nhìn dáng vẻ cãi nhau của hai người, khóe miệng khẽ nhếch lên.

"Được rồi, vậy anh đi đây."

Anh giơ tay vung lên, những phù văn ma thuật màu vàng ngưng tụ trong không khí, một cánh cổng dịch chuyển từ từ mở ra.

Bên kia cánh cổng là khung cảnh thành phố về đêm xa lạ, những tòa nhà cao tầng san sát, ánh đèn rực rỡ lấp lánh.

Wanda đứng lên, nhón chân hôn nhẹ lên má anh: "Về sớm nhé."

Kara cũng vẫy tay, cười nói: "Đừng để đám bên kia chờ lâu quá."

Shawn Hale gật đầu, quay người bước vào cổng dịch chuyển.

Ánh sáng vàng lóe lên, bóng dáng anh biến mất trong phòng khách, cánh cổng cũng khép lại.

Wanda và Kara nhìn nhau, rồi ăn ý nhún vai.

"Vậy nên…" Kara khép quyển sách lại, nhếch miệng cười.

"Hay là thử xem ai bay nhanh hơn không?"

Wanda nhướn mày: "Chắc chắn muốn so với em đấy à?"

Kara đứng lên, bộ chiến giáp lập tức bao phủ toàn thân, chiếc áo choàng đen không gió mà bay: "Thử xem chẳng phải biết ngay sao?"

Wanda cười khẽ, đôi cánh màu đỏ vàng xòe ra sau lưng.

"Người thua phải lo bữa sáng ngày mai."

"Được thôi!"

Lời còn chưa dứt, hai bóng người đã biến mất bên ngoài, hóa thành hai vệt sáng đỏ và vàng lấp lánh, lao thẳng lên bầu trời.

Trong màn đêm, ánh sao hòa lẫn với ánh đèn thành phố.

Còn Shawn Hale đã đặt chân đến một thế giới khác.

Cánh cổng dịch chuyển màu vàng khép lại trên bầu trời New York, Shawn Hale lơ lửng giữa không trung.

Bộ chiến y đen bao phủ cơ thể, áo choàng bay phấp phới sau lưng.

Siêu giác quan của anh lập tức được kích hoạt, siêu thị lực xuyên qua tầng mây, thu trọn cả thành phố vào tầm mắt.

"Vought International, The Seven, Homelander?"

Vẻ mặt Shawn Hale dần trở nên kỳ quái.

Siêu thính giác của anh bắt được những âm thanh từ mọi ngóc ngách của thành phố.

"Ôi trời! Là Homelander!"

"Ha ha ha, nhìn tên phế vật kia kìa, The Deep, đến cả cá cũng không điều khiển được!”

"Maeve, cô có thật sự nghĩ chúng ta đang làm điều đúng đắn không?"

Nhưng điều khiến anh cau mày hơn là, siêu thị lực của anh xuyên thấu các tòa nhà, nhìn thấy bộ mặt thật của bọn chúng.

Homelander lơ lửng trên không, khóe môi nhếch lên nụ cười bệnh hoạn.

A-Train chạy như điên trên đường phố, nghiền nát thân thể người đi đường mà không hề bận tâm.

Black Noir lặng lẽ lau sạch con dao găm dính máu.

The Deep đang soi gương lẩm bẩm, vẻ mặt vặn vẹo tự luyến.

Shawn Hale: "…"

"Hệ thống, cô nghiêm túc đấy à?" Anh hỏi trong đầu.

【Đinh! Phát hiện mục tiêu: Siêu năng lực giả dưới trướng công ty Vought, phần lớn đã tha hóa thành những kẻ gây nguy hại cho xã hội. Kính mời ký chủ loại bỏ mối đe dọa, duy trì trật tự thế giới.】

Shawn Hale không nhịn được cười.

"Chỉ có vậy thôi á? Tôi còn tưởng là mối đe dọa cấp vũ trụ cơ."

Anh lắc đầu, hướng mắt về phía tòa nhà Vought.

"Chỉ có mấy tên này, nhiệm vụ này tôi làm qua nhanh ấy chứ."

"Bọn ngụy anh hùng này, đến tư cách khởi động cho tôi cũng không có."

Đây là một thế giới siêu anh hùng méo mó, bị công ty quốc tế Vought thao túng.

Ở đây, siêu anh hùng không phải là những người hùng thực sự, mà là một đám sản phẩm được tư bản đóng gói và quảng bá.

Ẩn sau vẻ ngoài hoàn hảo bóng bẩy của chúng là sự mục ruỗng, bạo lực, xâm hại tình dục, ma túy và lạm dụng quyền lực.

Chúng có một nhóm mang tên The Seven, là đội anh hùng chủ lực của Vought, bề ngoài là biểu tượng của chính nghĩa, nhưng thực tế toàn là lũ ác nhân.

Vô số người đã bị chúng sát hại hoặc vô tội bị hại, nên việc tiêu diệt bọn này không hề khiến anh cảm thấy gánh nặng.

Một giây sau, bóng dáng anh chợt biến mất, bay thẳng về phía Homelander đang ở trên cao.

New York

Tầng cao nhất của tòa nhà Vought.

Homelander vừa trở lại công ty, đang đứng trước cửa sổ sát đất quan sát toàn thành phố, nở nụ cười giả tạo quen thuộc.

"Ngày mai nên làm gì nhỉ?"

Đột nhiên, siêu thính giác của anh bắt được một tia khí lưu khác thường.

"Hửm?"

Anh đột ngột quay người lại, con ngươi co rút.

Một người đàn ông chưa từng thấy, không biết từ lúc nào đã đứng trong văn phòng của anh.

Bộ chiến y màu đen, áo choàng, biểu tượng chữ S quen thuộc trên ngực.

Homelander nheo mắt, nụ cười dần trở nên nguy hiểm.

"Mày là ai? Sao vào được đây?"

Shawn Hale khoanh tay trước ngực, thản nhiên nhìn anh ta.

"Hàng nhái gặp hàng thật, còn không nhận ra à?"

Homelander sững người một chút, rồi bật cười như điên dại.

"Ha ha ha! Mày đang đùa à? Ta mới là Superman thật sự! Ta là Homelander! Cả thế giới này đều yêu ta!"

Nụ cười của anh ta đột nhiên trở nên dữ tợn, đôi mắt lóe lên ánh sáng đỏ.

"Còn mày? Chỉ là một tên giả mạo!"

Shawn Hale thở dài.

"Nói nhiều quá."

"Vúu"

Một luồng nhiệt thị tuyến màu vàng nóng hơn Homelander gấp trăm lần lập tức bùng nổ!

Homelander thậm chí còn chưa kịp phản ứng, đã lên đường gặp Thượng Đế.

Shawn Hale thu tầm mắt lại, thậm chí chẳng buồn liếc nhìn.

"Chỉ có vậy thôi sao?"

Anh quay người, siêu thính giác khóa chặt toàn bộ tòa nhà.

"Tiếp theo, đến lúc dọn dẹp rác rưởi rồi."

Phòng họp của The Seven

The Deep đang soi gương chỉnh trang bộ đồ lót vảy cá của mình, miệng khe khẽ hát.

"Ừm, hôm nay ta vẫn hoàn hảo như thế."

Đột nhiên, cửa phòng họp bị một lực vô hình phá tan tành!

The Deep giật mình run rẩy, vội vàng quay người lại.

Bóng dáng Shawn Hale chậm rãi bước vào, bộ chiến y màu đen phản chiếu ánh đèn, toát lên vẻ lạnh lẽo, áo choàng không gió mà bay.

The Deep trừng lớn mắt, lắp bắp nói:

"Ngươi…ngươi là ai?! Homelander đâu?!"

Shawn Hale liếc nhìn anh ta một cái, thản nhiên nói: "Chết rồi."

"Cái gì?!" Sắc mặt The Deep lập tức trắng bệch.

"Đừng lo lắng, ngươi sắp được gặp hắn thôi." Shawn Hale nở nụ cười hiền hòa.

The Deep còn chưa kịp kêu lên, Shawn Hale đã vung tay.

"Ầm!!!"

Một lực lượng vô hình trực tiếp đập anh ta vào tường.

The Deep, chết.

Hành lang tòa nhà Vought.

A-Train đang chạy tốc độ cao, miệng lầm bầm.

"Chết tiệt! Homelander cái tên khốn kiếp lại cướp công của tao!"

Đột nhiên, một bóng đen chắn trước mặt anh ta.

Con ngươi A-Train đột ngột co lại, nhưng với tốc độ siêu cao, anh ta căn bản không thể phanh kịp!

"Cút đi!!!" Anh ta gầm lên rồi lao vào.

"Ầm!!!"

A-Train cảm thấy như mình vừa đâm vào một ngọn núi, xương cốt toàn thân lập tức vỡ vụn!

Anh ta nằm liệt trên mặt đất, đau đớn co giật, kinh hãi nhìn người đàn ông trước mặt.

"Ngươi…ngươi…"

Shawn Hale cúi đầu nhìn xuống anh ta, giọng điệu băng lãnh: "Ngươi từng đâm chết người vô tội, đúng không?"

Mặt A-Train trắng bệch, run rẩy lắc đầu: "Không, không phải tôi."

Shawn Hale lười biếng nói nhảm, nhấc chân giẫm mạnh.

"Răng rắc!"

A-Train, chết.