Logo
Chương 106: Trà như say lòng người cần gì phải rượu, chỉ có thần công giải ngàn sầu

Hôm sau, Triệu Đại Đảm vừa tỉnh đã nằng nặc đòi dẫn Lâm Phong đi gặp Nhị đương gia.

Lâm Phong nhận ra, Triệu Đại Đảm chỉ tỉnh ngoài da, bên trong thì rỗng tuếch.

Chẳng khác nào quả dưa hấu lâu ngày, vỏ thì cứng mà ruột toàn nước.

Lâm Phong nhớ lại lời Triệu Đại Đảm, Nhị đương gia mắc bệnh ưa sạch sẽ.

Vậy nên sáng đó, Lâm Phong cố ý rủ đi ăn bánh rán hẹ.

Hắn còn cố tình để lá hẹ dính lên răng cửa.

Nhị đương gia thích sạch sẽ chứ gì? Để xem ta làm cho ghê tởm chơi.

Triệu Đại Đảm hình như cũng có chút ý tứ riêng, chẳng hề nhắc nhở Lâm Phong.

Lâm Phong cũng chẳng mang theo quà cáp gì, cứ thế tay không đến gặp Nhị đương gia.

Phủ đệ của Nhị đương gia nằm ở khu vực giáp ranh trung tâm thành phố. Cổng có đôi Phượng Hoàng đá đứng canh, trông khá là khí phái.

So với đại viện của Đại đương gia cũng chẳng kém là bao.

Triệu Đại Đảm nói rõ ý định với lính canh cổng, lính canh vào báo Nhị đương gia.

Nhị đương gia vừa hay rảnh, cho hai người vào.

Gia đinh dẫn hai người đến phòng khách.

Vừa bước vào, hai người đã thấy Nhị đương gia đang ngồi uống rượu một mình.

Nhị đương gia gác một chân lên ghế, lộ ra bắp đùi trắng nõn, khiến người ta xao xuyến.

Ực. Lâm Phong nghe thấy tiếng Triệu Đại Đảm nuốt nước bọt bên cạnh.

Xem ra Triệu Đại Đảm lại tỉnh táo ra rồi.

Trên đầu chữ "sắc" có lưỡi dao treo lơ lửng, Triệu Đại Đảm này đúng là chẳng biết sống chết.

Vài lần nữa chắc thân tàn ma dại.

Lâm Phong liếc nhìn giao diện thuộc tính của Nhị đương gia, mọi ý nghĩ liền tan biến.

Tính danh: Vân Mộng Vũ.

Sinh mệnh: 288.

Thế lực thân phận: Vạn Hoa Cốc, Hợp Hoan Phái, đệ tử nội môn.

Võ kỹ:

Thái Dương Quyết (trung thừa)(tầng thứ tám).

......

Cảnh giới: Luyện nhục (thiết nhục)

Người này lại là đệ tử nội môn của Hợp Hoan Phái, tin tức này thật là lớn.

Tông môn hiếm khi phái đệ tử nội môn nhúng tay vào chuyện thế tục.

Đệ tử nội môn tham gia, chắc chắn là do môn phái chỉ đạo.

Vậy có nghĩa là việc thành lập Thiên Xà Bang là động thái của ma đạo.

Lâm Phong cảm thấy sự việc càng lúc càng không đơn giản.

Thậm chí, hắn còn hoài nghi thành phố mà Thiên Xà Bang đang chiếm giữ là tiền đồn của ma đạo để tiến đánh Thanh Hà Huyện.

Lẽ nào cuộc chiến giữa chính và ma sắp nổ ra?

Trong chốc lát, Lâm Phong nghĩ ngợi miên man.

Phải nhanh chóng truyền tin tức này về mới được.

Lâm Phong tập trung tinh thần nhìn về phía người phụ nữ trước mặt.

Tuổi còn trẻ mà võ công đã lợi hại như vậy.

Xem ra công lực của ả ta toàn là nhờ hái hoa bổ nguyệt, bòn rút từ những kẻ háo sắc như Triệu Đại Đảm mà ra.

Nhị đương gia Vân Mộng Vũ nhìn chằm chằm Lâm Phong một hồi, hình như nhận ra cảnh giới của Lâm Phong không tầm thường.

"Không ngờ Thiên Xà Bang ta lại có vinh hạnh được đón tiếp cao thủ như Trương đại ca. Triệu đại ca, lần này huynh lập công lớn rồi."

Tiếng "Triệu đại ca" này khiến Triệu Đại Đảm mềm nhũn cả xương cốt.

Triệu Đại Đảm vội vàng tỏ vẻ trung thành: "Chỉ cần Nhị đương gia hài lòng, thuộc hạ chết vạn lần cũng không chối từ."

Nhị đương gia Vân Mộng Vũ che miệng cười khẽ: "Triệu đại ca nói quá lời rồi. Ở đây không có người ngoài, cứ gọi ta là Vũ muội là được.

Triệu đại ca về nghỉ ngơi trước đi, ăn nhiều kỷ tử mà muội tặng cho, tối đến huynh lại qua đây, muội nấu cho huynh ăn."

Triệu Đại Đảm gật đầu lia lịa: "Tốt, tốt, Vũ muội, ta đi ngay đây."

Triệu Đại Đảm vừa đi vừa ngoái đầu nhìn bắp đùi trắng nõn của Nhị đương gia Vân Mộng Vũ, nước miếng suýt nữa chảy cả ra.

Trong phòng, chỉ còn lại Lâm Phong và Nhị đương gia Vân Mộng Vũ, bầu không khí trở nên có chút mờ ám.

Nhị đương gia Vân Mộng Vũ lên tiếng: "Trương đại ca, mời ngồi, uống với tiểu muội một chén."

Lâm Phong ngồi xuống đối diện Vân Mộng Vũ.

Vân Mộng Vũ giơ bàn tay nhỏ nhắn không xương vỗ vỗ vào ghế bên cạnh: "Trương đại ca, ngồi gần một chút, đừng xa lạ như vậy."

Lâm Phong lắc đầu: "Nam nữ thụ thụ bất thân, ta cứ ngồi thoải mái là được."

Vân Mộng Vũ che miệng cười khẽ: "Không ngờ Trương đại ca lại là một quân tử khiêm tốn."

Vân Mộng Vũ tỏ vẻ hờn dỗi: "Sao thế? Ngồi gần ta một chút làm lỡ dở việc quân tử của huynh à?”

Hắc hắc, Lâm Phong cười hở cả lợi, lộ ra hai chiếc răng cửa dính rau hẹ, nhìn không kỹ còn tưởng hắn bị sún răng.

"Dưới váy không quân tử, dưới liễu có tình nhân, hỏi khắp thiên hạ người đi khách, mấy ai qua nổi cửa quả phụ?"

Vân Mộng Vũ nhìn thấy rau hẹ trên răng Lâm Phong, cảm thấy buồn nôn.

Cơn buồn nôn còn chưa qua, lại nghe Lâm Phong đọc đoạn thơ kia.

Nghe qua thì có vẻ hay, nhưng ngẫm kỹ lại thấy sai sai, chẳng phải là đang chửi mình sao?

Xích lại gần mình thì không phải là quân tử, còn nói mình là quả phụ.

Vân Mộng Vũ cau mày: "Trương đại ca đang mắng ta đấy à?"

Lâm Phong xua tay, mặt vô tội: "Đâu có!"

"Vậy ý của bài thơ này là gì?"

"Ta cũng không biết nữa, nghe người ta ngâm thấy hay thì nhớ thôi, rảnh rỗi lại lôi ra ngâm."

Vân Mộng Vũ cũng cho là vậy, người mặt đầy râu ria thế này chắc chẳng có học vấn gì.

Vân Mộng Vũ khó chịu trong lòng, nhưng không muốn bỏ qua Lâm Phong.

Ả có tài nhìn người, nhận ra Lâm Phong đã đạt tới cảnh giới Luyện Nhục.

Hái một người cảnh giới Luyện Nhục còn hơn mười gã Luyện Bì như Triệu Đại Đảm cộng lại.

Người này tuy có hơi lôi thôi, nhưng lát nữa chuốc say rồi sai người dọn dẹp lại là được.

Vân Mộng Vũ nhìn Lâm Phong: "Ta thấy Trương đại ca cau mày, hình như có điều phiền muộn."

Lâm Phong giật mình, cô nàng này đúng là biết nhìn mặt mà bắt hình dong. Hắn lập tức giãn mày, nói: "Lưu lạc giang hồ, sao tránh khỏi phiền não."

Vân Mộng Vũ cười lả lơi với Lâm Phong, nâng chén rượu lắc lắc: "Có mỹ nữ kề bên, rượu ngon trước mặt.

Trương đại ca sao không bỏ qua phiền não, cùng tiểu muội say khướt một trận?"

Lâm Phong thở dài.

Vân Mộng Vũ chỉ cảm thấy một luồng hơi thở nồng nặc mùi hẹ trộn lẫn tỏi xộc thẳng vào mặt.

Ả cảm thấy dạ dày sôi lên ùng ục, không nhịn được ngả người ra sau, thầm rủa: "Thằng này đúng là ghê tởm."

Lâm Phong gật gù đắc ý nói: "Mỹ nữ nào hiểu được nhân sinh đắng cay, rượu ngon sao giải được sầu thế gian.

Trà say lòng người hơn rượu, thần công giải ngàn sầu."

Vân Mộng Vũ nhíu mày: "Ngươi có ý gì?”

"Nghe được ở quán trà, ngâm bừa thôi, không có ý gì cả."

Lâm Phong nâng chén trà lên ngửi ngửi, thấy không có vấn đề gì, bèn uống một hơi cạn sạch.

Uống xong trà, Lâm Phong há miệng "a" một tiếng, người không biết còn tưởng hắn uống rượu mạnh.

Vân Mộng Vũ lại một trận buồn nôn.

Ả phát hiện hai lá hẹ dính trên răng cửa của Lâm Phong bị nước trà làm trôi xuống dưới, dính vào răng cửa dưới.

Mẹ kiếp, thằng này chắc chắn là cố ý làm mình ghê tởm.

Vừa ghê tởm vừa chửi, mấu chốt là chửi người không tục, khiến ả hoàn toàn mất hứng.

"Bốp", Vân Mộng Vũ đập mạnh chén rượu xuống bàn: "Người đâu, tiễn khách!"

Vân Mộng Vũ buông một câu rồi phẩy tay áo bỏ đi.

Một tên gia đỉnh bước vào dẫn Lâm Phong ra ngoài.

Ra khỏi cửa, Lâm Phong nhả đám rau hẹ dính trên răng sang một bên, mặt tươi rói.

Cũng may ả ta không manh động, chắc là không nắm chắc được thực lực của mình, không dám tùy tiện ra tay.

Chỉ là một con nhãi nhép, dễ dàng giải quyết.

Tiếp theo, còn phải nghĩ cách truyền tin tức về mới được.

Lâm Phong ra cửa thành quan sát một hồi, thấy thỉnh thoảng lại có người ra vào thành, những người này khi trở về đều vác theo chiến lợi phẩm.

Lâm Phong định quay về tìm Triệu Đại Đảm, hỏi xem hắn có thể ra khỏi thành đi săn không. Nếu có thể ra khỏi thành săn bắn thì việc truyền tin sẽ dễ dàng hơn.