Logo
Chương 123: Hút xà huyết, nuốt yêu đan, mở không gian

Trương Hiểu Vũ đang mải suy nghĩ thì bất ngờ, chiếc đuôi khổng lồ của con xà quấn lấy hắn.

May mắn thay, đoạn địa đạo này khá hẹp, đầu con xà không thể lách qua, nếu không cả hai đã bỏ mạng vì bị cắn nát.

Trương Hiểu Vũ bị xà siết chặt, xương sườn kêu răng rắc, hắn lập tức cảm thấy nghẹt thở.

Võ công của hắn kém xa Lâm Phong, càng không thể bất động như núi như Lâm Phong được.

Lâm Phong kinh hãi khi chứng kiến cảnh này, vội vàng dùng hai tay chống mạnh ra ngoài, cố gắng chia sẻ áp lực cho Trương Hiểu Vũ.

Trong thời khắc nguy cấp, Lâm Phong phát hiện mình lại có thể sử dụng Dã Thú Chi Tâm.

Không chút do dự, hắn kích hoạt nó.

Hai tay hắn gắng sức chống ra thêm chút không gian, nhưng dường như áp lực mà Trương Hiểu Vũ phải chịu không hề giảm bớt.

Ánh mắt Trương Hiểu Vũ có dấu hiệu lồi ra, như thể sắp bị nghiền nát đến nơi.

Lâm Phong chợt phát hiện trên thân con rắn có một vết thương.

Hắn quyết đoán buông tay, cắm thẳng hai tay vào vết thương đó, dùng sức xé toạc ra.

"Xoẹt, xoẹt!" Con xà đau đớn, thân thể co giật dữ dội.

Áp lực lên Trương Hiểu Vũ nhờ đó mà giảm đi.

Hắn hít sâu vài hơi, cũng chú ý đến vết thương trên thân xà.

Ngay lập tức, hắn lao tới cắn vào vết thương đó, điên cuồng hút máu tươi của con xà.

Thân thể con xà co rúm lại vài lần, buông Trương Hiểu Vũ ra, cố hất hắn văng ra xa.

Trương Hiểu Vũ nhận ra, mỗi khi hút máu xà, công lực của hắn lại tăng lên.

Máu của con xà này còn mạnh hơn máu của Đào Tĩnh Dã gấp mấy lần.

Trương Hiểu Vũ sao có thể chịu nhả ra!

Con xà điên cuồng quẫy đuôi, hòng tống Trương Hiểu Vũ đi.

Trương Hiểu Vũ bám chặt hai tay hai chân vào thân xà, mặc kệ nó quẫy thế nào cũng không buông.

Áp lực bên phía Lâm Phong giảm đi đáng kể, hắn tiếp tục xé rách vết thương trên thân xà.

Trong lúc xé, hắn phát hiện một viên hạt châu tròn lớn bằng nắm tay trong cơ thể nó.

Viên hạt châu này lượn lờ sương mù, mang màu tím thẫm, tựa như một ngôi sao trên trời.

Bên trong sắc tím lại ẩn chứa chút màu lục nhạt, tạo cảm giác tràn đầy sinh cơ.

Chẳng lẽ đây là yêu đan của con xà?

Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu Lâm Phong, một bảng hệ thống liền xuất hiện trên viên yêu đan.

Trên bảng chỉ có một dòng chữ: "Yêu đan xà yêu sơ cấp, nuốt có thể nhận được ba trăm điểm đột phá."

Mắt Lâm Phong sáng lên, đúng là đồ tốt!

Lúc này, viên yêu đan bắt đầu di chuyển, tựa hồ muốn trốn thoát.

Lâm Phong vươn hai tay ra giữ chặt nó.

Vật to như vậy thì ăn thế nào? Kệ đi!

Lâm Phong nhét viên yêu đan vào miệng, nó lập tức biến mất.

Trên bảng hệ thống của Lâm Phong trực tiếp có thêm ba trăm điểm đột phá.

Yêu đan biến mất, thân thể con xà mềm nhũn, khí lực giảm đi một nửa, không còn sức quấn lấy Lâm Phong nữa.

Lâm Phong thoát khỏi vòng vây của con xà, tiến đến chỗ Trương Hiểu Vũ.

Hắn thấy Trương Hiểu Vũ vẫn đang hút máu xà.

Lâm Phong đè chặt thân xà, để Trương Hiểu Vũ tiếp tục hút máu.

Trương Hiểu Vũ bị trọng thương, không hút máu thì khó giữ được mạng.

Bụng Trương Hiểu Vũ dường như là một cái động không đáy, hút bao nhiêu máu cũng biến mất không dấu vết.

Lâm Phong không khỏi cảm thán, Thị Huyết Ma Công này quá tà môn, nếu có được bản đầy đủ, mình cũng nên luyện thử.

Lâm Phong nghĩ rằng thịt con xà này cũng là thứ tốt, ăn vào khi thêm điểm chắc sẽ giúp chống lại cảm giác đói bụng.

Chỉ là con xà quá lớn, không có cách nào giấu đi.

Thứ tốt như vậy, Hồng Bách Xuyên và Trịnh Thiết Quân không đời nào không muốn.

Chức quan hai người kia đều cao hơn mình, rất có thể sẽ chiếm làm của riêng.

Nếu có một không gian thì tốt...

Có thể cắt con xà này ra rồi cất vào không gian ăn dần, hơn nữa còn thần không biết quỷ không hay.

Ngân phiếu và bí kíp ném trong giếng cạn không biết có bị ai phát hiện không, có không gian thì có thể ném thẳng vào trong đó.

Còn có số ngân phiếu lấy được trong thành, đều có chỗ cất giữ.

Để tiện mang theo, hắn còn chưa gom góp ngân lượng và tiền đồng.

Nếu có không gian, ngân lượng tiền đồng cũng có thể gom góp một chút.

Tích tiểu thành đại, ngân lượng và tiền đồng cũng là một khoản thu nhập không nhỏ.

Hơn nữa mình cũng có thể cất vũ khí vào trong không gian.

Cũng có thể mang theo vài vạn viên bi thép, nhiều bi thép như vậy, dùng Xích Kim Lưu Ly ném thế nào cho hết, đỡ phải nhặt đá.

Lâm Phong đang mải nghĩ thì một thông báo hệ thống đột nhiên hiện ra trước mắt.

"Có muốn dùng điểm đột phá đổi không gian trữ vật không?"

"Mười điểm đột phá có thể đổi một mét khối không gian trữ vật."

Hô hấp Lâm Phong trở nên gấp gáp, đúng là nghĩ gì có nấy, hệ thống ba ba quá chu đáo.

Lâm Phong nhìn con xà trước mắt, thứ này quá lớn, không gian nhỏ căn bản không chứa nổi.

Lâm Phong nghiến răng, dốc hết ba trăm điểm đột phá vừa nhận được, đổi lấy ba mươi mét khối không gian trữ vật.

Điểm đột phá biến mất ngay lập tức.

Lâm Phong cảm nhận được mình đã có một không gian trữ vật.

Không gian trữ vật trống rỗng, chỉ cần hắn khẽ động ý nghĩ, có thể đưa bất cứ vật gì chạm vào người vào trong đó.

Điều kiện tiên quyết là không gian phải đủ lớn để chứa được vật đó.

Lâm Phong bóc một cái vảy từ thân xà xuống.

Hắn khẽ động ý nghĩ, chiếc vảy biến mất khỏi lòng bàn tay, xuất hiện trong không gian trữ vật.

Lâm Phong lại khẽ động ý nghĩ, chiếc vảy từ không gian trữ vật biến mất, lại xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.

Lâm Phong mừng rỡ khôn nguôi.

Có không gian trữ vật đúng là tiện lợi hơn nhiều.

Lát nữa mình sẽ thu con xà này vào không gian trữ vật trước.

Sau đó vào thành vét sạch một lượt, một đồng tiền cũng không tha, cất hết vào không gian trữ vật.

Một lát sau, Trương Hiểu Vũ không còn hút máu nữa.

Tuy nhiên, Lâm Phong phát hiện trạng thái của Trương Hiểu Vũ có vẻ không ổn.

Mắt Trương Hiểu Vũ đỏ ngầu, đầu lắc lư qua lại như một con zombie đang tìm kiếm con mồi.

"Bốp!" Lâm Phong tát Trương Hiểu Vũ một cái.

"Trương ca, anh không sao chứ?"

Trương Hiểu Vũ nhe răng lao về phía Lâm Phong.

Xong đời, gã này hút máu quá nhiều, hình như tẩu hỏa nhập ma rồi.

Lâm Phong né sang một bên, một tay bóp cổ Trương Hiểu Vũ, đè hắn xuống đất.

Trương Hiểu Vũ liều mạng giãy giụa, nhưng sức lực không bằng Lâm Phong.

"Bốp, bốp, bốp!" Lâm Phong ấn Trương Hiểu Vũ xuống, liên tục tát vào đầu hắn.

"Trương ca, mau tỉnh lại!"

"Trương ca, mau tỉnh lại!"

Trương Hiểu Vũ giãy giụa một hồi lâu mới khôi phục được chút lý trí.

Hắn chỉ cảm thấy đầu chỗ nào cũng đau.

"Ối, Tiểu Phong, ai đánh tôi vậy?"

Lâm Phong đoán chừng Trương Hiểu Vũ chắc chắn không nhớ gì về chuyện mình nổi điên lúc nãy.

"Không có, là tự anh đụng vào thôi."

"À!" Trương Hiểu Vũ xoa đầu, ngồi xếp bằng trên mặt đất, tiêu hóa nội lực tán loạn trong cơ thể.

Lâm Phong thừa cơ kéo xác con xà ra xa.

Trên đường, hắn nhặt lại thanh bảo đao của mình.

Hắn kéo con xà đến một nơi vắng vẻ, cắt thành từng khúc rồi cất vào không gian trữ vật.

Sau khi cất con xà, trong không gian trữ vật còn lại ba mét khối.

Hắn lại cất thanh bảo đao vào trong đó.

Rất nhanh, hắn lại lấy bảo đao ra khỏi không gian.

Vẫn cứ đeo đao sau lưng thôi, để tránh bị người ta nghỉ ngờ.

Xử lý xong con xà, Lâm Phong và Trương Hiểu Vũ bắt đầu tìm lối ra.

Hai người nhanh chóng đến chỗ xác của Đại đương gia Đào Tĩnh Dã.

Lâm Phong lục soát trên người Đào Tĩnh Dã, tìm thấy ba tấm ngân phiếu mệnh giá một vạn lượng.

Hắn cầm ngân phiếu rồi thọc tay vào ngực, thực chất là cất chúng vào không gian trữ vật.

Không gian trữ vật an toàn nhất, cất đồ ở đâu cũng không bằng cất trong đó.

Sau đó, Lâm Phong lại tìm thấy hai vết răng trên cổ Đào Tĩnh Dã, một vết răng hàm và một vết răng nhỏ.

Lâm Phong nhìn Trương Hiểu Vũ.

Trương Hiểu Vũ gật đầu, ra hiệu rằng mình đã cắn.

Lâm Phong hỏi: "Vậy vết răng kia của ai?"