Logo
Chương 131: Triệu Hữu Tài tiểu nhân hành vi

Lâm Phong cảm thấy Triệu Hữu Tài có chút đắc ý quá trớn.

Càng vênh váo thì càng dễ làm chuyện sai.

Triệu Hữu Tài tuyệt đối không nên thân thiết quá mức với người của thành vệ quân và nha môn.

Bất cứ ai có chút đầu óc cũng sẽ không để Triệu Hữu Tài làm tướng quân Ma Y Vệ.

Ma Y Vệ là tổ chức gì?

Là Cẩm Y Vệ của Kiếm Tông.

Là để giám sát phủ thành chủ, thành vệ quân và nha môn.

Nếu tướng quân Ma Y Vệ cấu kết với phủ thành chủ, thành vệ quân và nha môn thì Ma Y Vệ còn ý nghĩa gì?

Ma Y Vệ và ba thế lực còn lại trong thành mãi mãi phải ở thế kiềm chế lẫn nhau.

Nếu không, Kiếm Tông dựa vào cái gì mà trao cho Ma Y Vệ quyền lực lớn và đãi ngộ tốt như vậy?

Ma Y Vệ cũng có thể bị tha hóa, nhưng chắc chắn không phải ngay từ khi mới thành lập.

Triệu Hữu Tài đúng là xuất thân bất phàm, nhưng đầu óc lại không có chất xám, đến chuyện này cũng không hiểu.

Nếu cấp trên không coi trọng Triệu Hữu Tài, vậy mình hoàn toàn có thể thế chỗ.

Mấy người đi tửu lâu uống đến tận đêm khuya mới về.

Khi Lâm Phong về đến nhà.

Mẹ và vợ anh đang chờ.

Lâm mẫu nhìn Lâm Phong với ánh mắt lo lắng: "Tiểu Phong à, mẹ nghe người ta nói ở Ma Y Vệ có người tranh giành chức tướng quân với con.

Mà người kia lại có bối cảnh không tầm thường.

Mẹ thấy làm phó tướng cũng tốt mà, bổng lộc nhiều tiêu không hết, việc gì phải tranh giành với người ta."

Nghe vậy, trong lòng Lâm Phong dâng lên một cỗ tức giận.

Không ngờ chuyện này đã lan đến tận nhà.

Không biết ai lắm mồm như vậy.

Lâm Phong cũng thường xuyên tự khuyên mình không cần tranh giành, nhưng anh tuổi trẻ khí thịnh, làm sao có thể không muốn tranh?

Lâm Phong giận dữ nói: "Mẹ, con cũng đã thành gia lập nghiệp rồi. Việc của con mẹ đừng quản nữa.

Cuộc sống của con con tự quyết định, con không muốn mẹ 'cảm thấy', con muốn con 'thấy' cơ."

Lời này vừa thốt ra, Lâm Phong liền hối hận, không nên nói chuyện với mẹ như vậy.

Lâm mẫu nghe xong tủi thân, nước mắt lã chã rơi xuống.

Lâm Phong vội vàng đến dỗ mẹ, anh nắm lấy tay bà nói: "Mẹ đừng khóc mà, con vừa nãy nhất thời hồ đồ, nói bậy thôi. Chỉ là vô tâm thôi ạ."

Lâm mẫu ngồi trên ghế nhỏ giọng nức nở.

Lâm Phong ngồi xuống bên cạnh mẹ, nhẹ nhàng vỗ lưng bà: "Mẹ, nếu mẹ giận thì cứ đánh con hai cái đi."

Nói rồi, Lâm Phong sà vào lòng Lâm mẫu, học dáng về nũng nịu của Tiểu Tam Bảo.

Chu Xuân Lan ở bên cạnh hòa giải: "Mẹ, đây này, cái chổi này cho mẹ, mẹ cầm chổi đánh hắn cho hả giận.

Để hắn bớt nói lung tung."

Lâm mẫu xoa đầu Lâm Phong thở dài: "Haizz, con lớn rồi không còn là của mẹ nữa.

Con trưởng thành rồi, có ý nghĩ riêng, con muốn làm gì thì cứ làm đi.

Con khỉ nhỏ này, dù có giỏi giang đến đâu thì vẫn là con của mẹ thôi.

Mẹ chỉ mong con chú ý an toàn.

Cả nhà mình đều trông cậy vào con đấy."

"Con biết ạ.

Mẹ yên tâm đi, việc con có làm được tướng quân hay không là do ý trời.

Con muốn làm gì cũng không được, chỉ có thể chờ đợi tin tức thôi.

Có làm được hay không cũng không quan trọng.

Con kiếm được bạc, cả nhà mình tiêu cả đời cũng không hết."

Chu Xuân Lan chỉ vào Lâm Phong rồi bắt đầu mách: "Mẹ, Tiểu Phong nói năng huênh hoang thế kia, chắc chắn hắn có quỹ đen.

Hai mẹ con mình phải moi hết bạc trong tay hắn ra để tự bảo đảm."

"Mau khai ra đi." Chu Xuân Lan vừa nói vừa cù lét Lâm Phong.

Lâm Phong: "Nương tử, ta thật không có quỹ đen mà."

Lâm mẫu nhìn hai người đùa giỡn, nín khóc mỉm cười.

Người già thích nhìn con cái vợ chồng hòa thuận, cuộc sống mỹ mãn.

Lâm Phong giả vờ như ngứa không chịu được, rồi từ trên người lấy ra hai trăm lượng bạc vụn, chia cho mẹ và vợ.

Hai mẹ con hài lòng trở về phòng.

Lúc này trăng sáng đã lên cao, Lâm Phong mượn ánh trăng tu luyện Tử Nguyệt Tâm Kinh một lát.

Chu Xuân Lan từ trong nhà đi ra, cũng ngồi xếp bằng trên ghế bắt đầu tu luyện Tử Nguyệt Tâm Kinh.

Chu Xuân Lan tu luyện một lát, từ lỗ mũi phun ra một luồng bạch khí dài cả tấc, sau đó lại há miệng hút bạch khí vào bụng.

Lâm Phong thấy cảnh này thì trợn tròn mắt: "Nương... nương... nương tử, nàng nhập môn Tử Nguyệt Tâm Kinh rồi?"

"Ừm, sao vậy? Chàng đi lần trước thiếp đã nhập môn rồi.”

Lâm Phong kiểm tra giao diện thuộc tính của vợ một hồi.

Phát hiện vợ mình thực sự đã luyện Tử Nguyệt Tâm Kinh đến cảnh giới nhập môn.

Nhanh vậy sao?

Chẳng lẽ vợ mình lại là thiên tài trăm năm có một?

Lâm Phong cảm thấy không ổn, vợ mình hình như hơi lệch pha.

Tử Nguyệt Tâm Kinh của vợ tuy đã nhập môn, nhưng kiếm pháp căn bản và các võ học khác thì vẫn chưa.

Lâm Phong hỏi: "Nương tử, nàng làm thế nào vậy? Sao nhanh vậy đã nhập môn Tử Nguyệt Tâm Kinh rồi?"

Chu Xuân Lan hỏi ngược lại: "Nhanh lắm sao? Thiếp mỗi ngày kiên trì luyện tập, hai tháng mới nhập môn đấy."

Lâm Phong kéo Chu Xuân Lan vào lòng: "Tiểu nương tử của ta ơi, hai tháng là nhanh lắm rồi.

Đa số người hai năm còn không nhập môn được.

Kiếm pháp căn bản nàng mỗi ngày đều luyện chứ?"

Chu Xuân Lan vòng tay qua cổ Lâm Phong, ánh mắt mê ly, trong mắt xuân quang lưu động: "Kiếm pháp căn bản thiếp cũng mỗi ngày luyện mà, sao lại không nhập môn?"

"Có thể là Tử Nguyệt Tâm Kinh hợp với nàng hơn thôi, sau này nàng dành nhiều tâm tư vào Tử Nguyệt Tâm Kinh nhé."

"Ừm."

Hai người ở bên ngoài dính nhau một hồi rồi cùng nhau về phòng ngủ.

Hai người nằm trên giường trò chuyện.

Chu Xuân Lan hỏi: "Tiểu Phong, chàng rốt cuộc có bao nhiêu bạc vậy?

Bổng lộc của chàng hình như không nhiều đến thế."

Lâm Phong làm bộ thò tay xuống gầm giường vớ lấy một cái, từ không gian trữ vật lấy ra một thỏi bạc nén, đưa đến trước mặt Chu Xuân Lan.

"Thứ này, chúng ta muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.”

Chu Xuân Lan lườm anh một cái: "Thôi đi, cất đi, bạc đủ là được rồi."

Lâm Phong lại đưa thỏi bạc đến trước mặt Chu Xuân Lan.

"Tiểu nương tử, cho nàng nàng cứ cầm đi."

Chu Xuân Lan đưa tay đánh thỏi bạc sang một bên, xoay người cưỡi lên người Lâm Phong, tóm lấy chỗ yếu hại của anh.

"Cái này cũng muốn bao nhiêu có bấy nhiêu sao?”

Lâm Phong huyết mạch phẫn trương, thở hổn hển, nhưng vẫn còn một tia lý trí.

Cái cửa tử này anh không dám khoe khoang.

"Cái này... cái này... nàng để ta nghĩ đã."

Chu Xuân Lan cười quyến rũ: "Nghĩ gì chứ, thử một lần chẳng phải sẽ biết."

Ngày hôm sau, Lâm Phong hiếm khi không dậy sớm luyện công.

Võ công của vợ có tiến bộ, chuyện kia cũng trở nên lợi hại hơn.

Lâm Phong quyết định giữ lại một viên Giáp Tăng Công Đan cho vợ, đợi vợ luyện chắc căn cơ rồi sẽ cho nàng ăn.

Hôm nay Lâm Phong đi làm muộn.

Khi anh đến Ma Y Vệ thì thấy một đám người đang nhỏ giọng chế giễu Tống Đại Hổ.

"Cái gã Tống Đại Hổ khỏe mạnh kia đúng là không biết thời thế, lại đi nương nhờ Lâm Phong vào lúc này."

"Đúng đấy, lần này thì hay rồi, bị Triệu tướng quân phạt bổng nửa năm.

Nửa năm này kiếm ít đi không ít bạc đấy."

"Kiếm ít bạc là chuyện nhỏ, cái mặt này mới là mất lớn.

Hắn là người đầu tiên của Ma Y Vệ bị phạt bổng nửa năm đấy.

Việc này sẽ bị ghi vào hồ sơ.

Như thế thì hay rồi, sau này đừng hòng thăng cấp sao nữa."

Việc họ nói đến chỉ là thăng cấp sao, chứ không phải thăng chức.

Các tổ chức của Kiếm Tông đều có cấu trúc hình Kim Tự Tháp, điều này đồng nghĩa với việc phần lớn mọi người đều không thể lên được vị trí lãnh đạo.

Cho nên Kiếm Tông mới tạo ra hệ thống cấp sao.

Để người khác có thể thăng cấp sao thông qua cống hiến.

Cấp sao này không liên quan đến chức quyền, chỉ liên quan đến đãi ngộ, cấp sao càng cao thì bổng lộc càng nhiều.

Lâm Phong nghe xong nhíu mày.

Anh tìm đến Tống Đại Hổ hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy?"

Tống Đại Hổ nằm trên ghế với vẻ mặt chán đời: "Còn có chuyện gì nữa, Triệu Hữu Tài ngứa mắt tao, kiếm cớ phạt tao nửa năm bổng lộc.

Không sao, tiền tao kiếm được đủ tiêu rồi, không quan tâm mấy đồng bạc lẻ này."

Tống Đại Hổ là binh sĩ nhất tinh của Ma Y Vệ, mỗi tháng bổng lộc hai mươi lượng, nửa năm cũng chỉ có một trăm hai mươi lượng, đối với anh ta bây giờ thì đúng là không đáng là bao.

Tống Đại Hổ cũng lập được chút công lao, nhận được mấy ngàn lượng tiền thưởng.

Lâm Phong nhét vào ngực Tống Đại Hổ một tờ ngân phiếu một ngàn lượng: "Cầm lấy."

Tống Đại Hổ vừa định từ chối.

Lâm Phong nói chắc nịch: "Một tờ ngân phiếu thôi mà, bảo mày cầm thì cứ cầm đi, mày mất mặt, anh mày sớm muộn gì cũng tìm lại cho mày."

Tống Đại Hổ cười cười, nhét ngân phiếu vào ngực.

Lúc này bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân.

Triệu Hữu Tài từ phủ thành chủ chạy tới, hô lớn: "Sứ giả Kiếm Tông đến, còn mang theo văn thư bổ nhiệm tướng quân Ma Y Vệ, thành chủ bảo tất cả chúng ta qua nghênh đón."