Lâm Phong quay người về phía đội ngũ Ma Y Vệ.
Sứ giả Ma Y Vệ nhìn theo bóng lưng Lâm Phong, trong lòng không khỏi kinh thán. Kẻ này thiên phú nghịch thiên, sau này ắt sẽ vào được nội môn Kiếm Tông, trở thành cao tầng Ma Y Vệ.
Mình phải chủ động tạo mối quan hệ với hắn mới được.
Lâm Phong tìm Tôn Vũ và Trương Hiểu Vũ, lấy ra từ không gian trữ vật một chồng ngân phiếu đưa cho hai người.
"Hai người các ngươi dẫn anh em đi một chuyến vào thành, đổi hết số ngân phiếu này thành tiền đồng và bạc vụn cho ta.
Ta muốn phát cho mỗi người dân đến ủng hộ ta hôm nay năm trăm văn tiền.
Đang mùa thu hoạch, bà con bỏ cả việc đồng áng đến đây ủng hộ ta, ta không thể không có chút biểu thị."
Tôn Vũ nhận lấy ngân phiếu, "Cứ giao cho bọn em. Nửa canh giờ là xong ngay."
Hai người dẫn toàn bộ anh em Ma Y Vệ rời khỏi đám đông, trở về thành.
Lâm Phong bước lên lôi đài, lớn tiếng nói: "Chuyện của hai huynh đệ chúng tôi đã làm chậm trễ việc nhà nông của bà con rồi."
Dưới đài có người hô: "Không chậm trễ đâu, thấy Lâm tướng quân không sao thì chúng tôi mới yên tâm làm việc."
"Thật sự không chậm trễ. Nếu không có Lâm tướng quân diệt trừ đám bang phái và ác bá ở Thanh Hà huyện này, chúng tôi thu hoạch được bao nhiêu lương thực cũng không giữ nổi."
Lâm Phong chắp tay vái chào xung quanh: "Hôm nay bà con đến đây xin khoan hãy về vội, tôi đã chuẩn bị chút quà mọn, lát nữa sẽ có."
Dân chúng ngẩng đầu lên nói: "Quà mọn không quan trọng, chúng tôi về làm việc đồng áng đây."
Lâm Phong lại nhấn mạnh một lần: "Mọi người cứ nghe tôi, đợi chút rồi về cũng được.
Nếu có ý kiến hay đề nghị gì, bà con cứ nhân dịp này nói ra, trong khả năng của mình, tôi nhất định sẽ nghĩ cách giúp đỡ."
Dân chúng rất nghe lời, Lâm Phong bảo chờ một lát thì họ cũng không nhao nhao đòi về.
Có thể thấy sức ảnh hưởng của Lâm Phong trong dân chúng lớn đến nhường nào.
Dân chúng nhìn nhau, các quan lớn bao giờ để ý đến ý kiến của họ đâu?
Họ nhất thời có chút không quen.
Một người phụ nữ trung niên dắt theo đứa con nhỏ mạnh dạn nói: "Bây giờ thế đạo bất an, ban đêm ngủ cũng không yên giấc.
Mấy tên thu phí bảo kê thì bị tướng quân dẹp hết rồi, nhưng trong thôn vẫn còn mấy tên trộm vặt, móc túi, khiến người ta khó phòng bị.
Tướng quân có thể phái người về các thôn, quản lý mấy chuyện này được không?"
Người phụ nữ vừa dứt lời thì có người quát lớn: "Mấy chuyện cỏn con đó thôi, đừng làm phiền Lâm tướng quân."
Lâm Phong trên đài nói: "Kiếm Tông giao cho chúng ta nhiệm vụ bảo vệ bình an cho bách tính một phương, chuyện của bách tính không có gì là nhỏ cả.
Vị đại tỷ này góp ý rất hay.
Tôi cũng muốn chiêu mộ thêm người về đóng quân tại các thôn, giúp bà con giải quyết những vấn đề nhỏ nhặt, chỉ là có việc nên trì hoãn mãi chưa thực hiện được.
Hôm nay bà con đã nói ra thì tôi sẽ làm ngay việc này.
Từ ngày kia, tôi sẽ phái người của Ma Y Vệ về đóng giữ tại các thôn. Sau này chiêu mộ được người rồi, tôi sẽ rút họ về.
Lần này bà con cứ yên tâm."
Dân chúng nghe xong trong lòng vui mừng khôn xiết, bọn du côn du đãng trong thôn ở trong mắt quan phủ chẳng là gì, nhưng đối với bách tính mà nói thì lại là vấn đề lớn.
Lâm Phong vừa ra tay đã giúp họ giải quyết chuyện này.
Bách tính nhao nhao reo hò.
"Lâm tướng quân đúng là Bồ Tát sống!"
"Cảm tạ Lâm tướng quân thương dân!"
"Có Lâm tướng quân, bách tính Thanh Hà huyện thật có phúc!”
......
Dân chúng một trận ca công tụng đức, rồi lại đưa ra thêm một vài ý kiến.
Những việc có thể làm ngay thì Lâm Phong lập tức hứa hẹn, những việc không thể thì Lâm Phong cũng từ chối thẳng thừng.
Những vấn đề không thuộc trách nhiệm của mình, Lâm Phong để Trịnh Thiết Quân bên kia lên tiếng.
Hôm nay bầu không khí đã đến nước này, bên kia cũng không tiện không biểu lộ thái độ.
Nha môn hủy bỏ lệ báo quan phải chịu năm mươi trượng trước.
Thành vệ quân cũng hứa hẹn khi ra khỏi thành sẽ không cho ngựa chà đạp hoa màu.
Lôi đài nghiễm nhiên trở thành sân nhà của Lâm Phong.
Dưới đài, Trịnh Thiết Quân nhìn Lâm Phong trên đài chậm rãi nói, mình dựng cái bàn này lại để cho thằng nhóc Lâm Phong kia nổi danh hết cả.
Nhưng hắn cũng phục Lâm Phong, Lâm Phong không quên lời thể khi gia nhập Ma Y Vệ, vẫn luôn kiên quyết thực hiện, còn mình thì lại đi lạc lối.
Phủ thành chủ, thành vệ quân, người nha môn đứng dưới đài cười phụ họa, phối hợp Lâm Phong diễn.
Trong lòng họ thở dài, sau trận chiến này, Lâm Phong đã là đệ nhất cao thủ Thanh Hà huyện, bọn họ từ nay về sau không còn cách nào làm mưa làm gió nữa.
Sứ giả phủ thành chủ thì đang nảy ra ý đồ khác, hắn muốn kéo Lâm Phong về phía phủ thành chủ.
Nếu thành công, đó sẽ là một đòn giáng mạnh vào Ma Y Vệ.
Lâm Phong vẫn đang trò chuyện với dân chúng.
Kì kì kịch, một trăm người của Ma Y Vệ cưỡi chiến mã mang theo bao tiền trở về.
Lâm Phong nhìn sắc trời rồi nói: "Trời cũng không còn sớm nữa, mọi người mỗi người lĩnh năm trăm văn tiền rồi về thôi.
Số tiền này coi như là tiền công cho bà con.
Mọi người đừng khách khí với tôi, bảo cầm thì cứ cầm."
Lâm Phong đã nói đến nước này, dân chúng không nói gì nữa, dưới sự hướng dẫn của các tướng sĩ Ma Y Vệ, họ xếp hàng lĩnh tiền.
Ngay cả những đứa trẻ còn trong tã lót cũng được nhét cho năm trăm văn tiền.
Dân chúng lĩnh xong tiền đều cúi đầu cảm tạ Lâm Phong.
Lâm Phong khoát tay với đám đông: "Bà con mau về đi, tôi sẽ cho anh em Ma Y Vệ tiễn mọi người một đoạn đường."
Thanh Hà huyện có năm mươi lăm thôn, ba thị trấn.
Mỗi thôn một người hộ tống là đủ.
Người của Ma Y Vệ cưỡi ngựa tiễn đưa bách tính.
Lâm Phong đi xuống lôi đài.
Trịnh Thiết Quân nghênh đón, chắp tay nói: "Hôm nay ta thua tâm phục khẩu phục, võ đạo thực lực và nhân phẩm khí độ của Lâm huynh đều khiến ta không theo kịp."
Lâm Phong cũng chắp tay đáp lễ: "Trịnh lão ca quá lời rồi, sau này huynh đệ chúng ta cùng nhau luyện võ, cùng nhau quản lý tốt Thanh Hà huyện này."
Trịnh Thiết Quân lắc đầu: "Thanh Hà huyện có Lâm huynh là đủ rồi.
Dưới núi chung quy không hợp với ta, ta chuẩn bị từ quan về núi.
Xuống núi một chuyến, kết giao được với Lâm huynh là vinh hạnh lớn của Trịnh mỗ này."
Lâm Phong nắm lấy tay Trịnh Thiết Quân: "Trịnh huynh không suy nghĩ lại sao?"
Trịnh Thiết Quân nhìn về phía Kiếm Tông: "Không được, trên núi còn có việc chờ ta giải quyết."
Lâm Phong không nói gì thêm, cả đoàn người cùng nhau về thành.
......
Khi Lâm Phong về đến sân nhà, năm đứa trẻ dang tay chạy ra.
"Cha về rồi!"
"Cha không sao, tốt quá!"
"Cha, con không cần báo thù cho cha!".
"Cha có mua đồ ăn ngon cho chúng con không?"
"Cha có bị thương không, con xem cho cha. Y thuật của con bây giờ giỏi lắm!"
Lâm Phong ngồi xổm xuống dang tay ôm cả năm đứa trẻ vào lòng: "Ha ha, cha lợi hại thế này sao có thể bị sao được?
Cha mua cho các con một bao to đồ ăn ngon, lát nữa chú Hổ Tử sẽ mang đến cho các con."
Lâm Phong vừa nói xong, Tôn Vũ, Trương Hiểu Vũ, Chu Hải Đào, Lâm Hổ, Tống Đại Hổ mỗi người một túi đồ ăn ngon đi đến.
Mấy đứa bé lập tức thoát khỏi vòng tay của Lâm Phong, chạy về phía những người kia.
Mọi người nâng cốc chén, vui vẻ náo nhiệt một phen ở nhà Lâm Phong rồi ai về nhà nấy.
......
Đêm xuống, Chu Xuân Lan ôm chặt lấy Lâm Phong.
"Nương tử, nàng làm gì vậy?"
Chu Xuân Lan nhỏ giọng nói: "Hôm nay chàng làm ta lo lắng chết đi được, cứ sợ chàng không về."
Lâm Phong xoa đầu Chu Xuân Lan: "Ta đã bảo ta nhất định thắng mà?"
"Chàng tưởng ta không biết những lời đó chỉ là an ủi ta thôi à?
Ra ngoài chém giết làm gì có chuyện tuyệt đối an toàn.
Mà ta lại không thể không để chàng ra ngoài.
Có câu nói thế nào nhỉ?
À, đúng rồi.
Người ở trong giang hồ thân bất do kỷ.
Ta có thể làm cho chàng chỉ là quản tốt việc nhà, để chàng không có nỗi lo về sau."
Lâm Phong có chút xúc động, khẽ gọi: "Nương tử."
Chu Xuân Lan ngẩng đầu nhìn anh: "Chuyện gì?"
"Ta bây giờ có chút thân bất do kỷ, thân thể của ta bây giờ có chút không nhận ta khống chế."
"Không nhận chàng khống chế, vậy nó chịu ai khống chế?"
Lâm Phong ôm Chu Xuân Lan, trong miệng phun ra hai chữ: "Hormone!"
Chu Xuân Lan nghỉ hoặc hỏi: "Cái gì che?"
"Nàng đừng quản, chúng ta làm chính sự."
Có lẽ vì cả hai đều tập võ nên sức chịu đựng đặc biệt tốt.
Đến gần sáng, hai vợ chồng mới ngủ.
Lâm Phong không ngủ nướng, dậy thật sớm đến tổng bộ Ma Y Vệ, trong lòng anh nhớ thương phần thưởng của mình.
Lần này phần thưởng cực kỳ phong phú, sánh được mình làm hơn nửa năm, nhất định phải để tâm nhiều hơn.
