Trên giao diện thuộc tính, chỉ có mỗi thức "Thần Kiếm" mới học là chưa được tăng điểm.
Lâm Phong dứt khoát dùng 168 điểm đột phá, nâng thức "Thần Kiếm" lên cảnh giới viên mãn.
Thần Kiếm hệ liệt võ học vốn là võ học căn bản của Kiếm Tông, nghe nói luyện đến cuối cùng có thể thôi phát vạn đạo kiếm khí.
Lâm Phong rút thanh trường kiếm sau lưng, thi triển một lần thức "Thần Kiếm".
Chỉ thấy một đạo kiếm khí dài mười mét chém ngang, cây cối nơi kiếm khí đi qua đều bị chẻ làm đôi.
Chiêu này tiêu hao của Lâm Phong một nửa chân khí.
Cũng may trên đỉnh đầu có thái dương, ý cảnh "Nhật Nguyệt chỗ chiếu" giúp Lâm Phong bổ đầy chỗ chân khí đã mất trong nháy mắt.
Lâm Phong không có ý định tiếp tục thử.
Hôm nay kinh mạch đã gần đạt đến giới hạn chịu đựng, tiếp tục vận dụng chân khí có thể gây hại cho bản thân.
Lâm Phong kiểm tra lại giao diện thuộc tính lần cuối.
Tính danh: Lâm Phong.
Sinh mệnh: 1355.
Thế lực thân phận: Kiếm Tông ngoại môn, Thanh Hà huyện, Ma Y Vệ, tướng quân.
Võ kỹ:
Thú Ảnh Tùy Hành - Xà 6 (tuyệt học, dung hợp) (ý cảnh: Dã thú chi tâm).
Âm Dương kiếm pháp 5 (tuyệt học, dung hợp) (tuyệt chiêu: Phá phong trảm).
Thần Kiếm nhất thức (tuyệt học) (viên mãn).
Tử Nguyệt Tâm Kinh - Nhật Nguyệt (thượng thừa) (ý cảnh: Nhật Nguyệt chỗ chiếu, chân nguyên không dứt).
Ma Long Hống (thượng thừa) (viên mãn).
Thiên Ma Lưu Tinh Quyền (thượng thừa) (viên mãn).
Xích Kim Lưu Ly Cung 1 (tuyệt học, dung hợp) (viên mãn).
Kim Cương Bất Hoại Thần Công 3 (tuyệt học, dung hợp) (ý cảnh: Bất động như núi).
Phi Kiếm Xuyên Vân Bộ - Xà (trung thừa, dung hợp) (viên mãn).
Điểm đột phá: 212.
Cảnh giới: Luyện Cốt (Thiết Cốt).
Không gian trữ vật: Ba mươi lập phương.
Lần này tăng điểm đã giúp Lâm Phong tăng trưởng trọn vẹn 590 điểm thuộc tính sinh mệnh.
Tổng thuộc tính sinh mệnh vượt quá một ngàn, đã vượt xa những người cùng giai, thậm chí cao thủ siêu nhất lưu cũng không có thuộc tính sinh mệnh cao bằng hắn.
Lâm Phong từng thấy qua cao thủ Luyện Cốt cảnh có sinh mệnh không vượt quá một ngàn.
Bất quá, cao thủ siêu nhất lưu có cương khí hộ thể, rất khó để hắn chiến thắng.
Cảnh giới của hắn không đổi, vẫn ở Thiết Cốt cảnh.
Để đạt đến Luyện Tạng cảnh, chỉ cần dùng chân khí cường hóa ngũ tạng lục phủ là có thể nhanh chóng đạt tới, trở thành cao thủ siêu nhất lưu.
Sư phụ nói rằng, thiên tài đứng đầu Kiếm Tông ở Luyện Cốt cảnh cũng chỉ đạt đến Thiết Cốt cảnh.
Cho dù là thiên tài Kiếm Tông muốn tu luyện tới Đồng Cốt cảnh cũng cần thời gian dài, có khi chưa kịp đạt Đồng Cốt cảnh đã già, khí huyết suy bại, nên thường chọn đột phá Luyện Tạng cảnh ở Thiết Cốt cảnh.
Lâm Phong không lo lắng việc tốn quá nhiều thời gian, hắn có hệ thống hỗ trợ, tối đa chỉ mất một năm rưỡi là có thể đạt tới Đồng Cốt cảnh.
Nhưng Đồng Cốt cảnh không phải mục tiêu của hắn, hắn muốn đạt tới Kim Cốt cảnh, muốn hoàn mỹ đột phá mỗi cảnh giới, trở thành đệ nhất cao thủ võ đạo thiên hạ.
Lâm Phong tiện tay đánh hai con lợn rừng, thu thập một chút rồi chuẩn bị xuống núi.
Khu vực này bị Lâm Phong phá hoại tan hoang, xem ra sau này lên núi luyện công phải tìm những nơi kín đáo hơn.
Nếu không người có tâm xem xét những vết tích này có thể suy đoán ra thực lực của hắn.
Hôm nay Lâm Phong nướng tổng cộng ba lập phương thịt yêu xà, đột phá đã ăn hết một lập phương, hai lập phương còn lại được bỏ vào không gian trữ vật.
Sau khi tăng điểm, hắn đã vượt qua giai đoạn suy yếu của Luyện Cốt cảnh, nội lực đã hoàn toàn chuyển hóa thành chân khí.
Thuộc tính sinh mệnh cũng không còn giảm bớt hai điểm mỗi ngày.
...
Sáng hôm sau, Lâm Phong ăn xong điểm tâm, chuẩn bị đến Ma Y Vệ thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
"Cộc, cộc, cộc."
Lâm mẫu đang cùng nha hoàn dọn dẹp bàn ăn lên tiếng: "Ai mà sáng sớm đã đến gõ cửa thế này."
Lâm Phong ra mở cửa, phát hiện người đến là Trịnh Thiết Quân.
"Trịnh lão ca, mời vào!"
Trịnh Thiết Quân không vào phòng khách mà ngồi ngay xuống chiếc bàn dưới gốc cây đại thụ trong sân.
Lâm mẫu và những người khác thấy Trịnh Thiết Quân đến đều rời khỏi tiền viện.
Lâm Phong vào phòng khách pha một bình trà rồi mang ra sân.
Lâm Phong rót cho Trịnh Thiết Quân một chén trà: "Trịnh lão ca, huynh định đi đâu xa à? Sao lại còn mang cả hành lý thế kia?"
Trịnh Thiết Quân không trả lời mà nhìn cây đại thụ bên cạnh một cách xuất thần: "Đây là cái cây trước kia nhà ngươi à?"
"Đúng vậy, sau khi chuyển vào nội thành, ta đã cho người bứng cây này đến đây."
Ánh mắt Trịnh Thiết Quân trở nên mơ màng: "Ngày trước, hai chúng ta không ít lần ngồi dưới gốc cây này bàn bạc cách quản lý Thanh Hà huyện."
"Đúng vậy, khi đó đi theo Trịnh lão ca làm việc cho bách tính, nhiệt huyết vô cùng.”
Trịnh Thiết Quân thở dài: "Haizz, đáng tiếc ta bị danh lợi cám dỗ, không giữ được bản tâm.
Vẫn là lão đệ tốt hơn, không bị tài phú và địa vị làm choáng váng đầu óc, vẫn luôn không quên sơ tâm."
Lâm Phong nghĩ một lúc, có lẽ lý do mình không giống Trịnh Thiết Quân là vì mục tiêu của mình đủ lớn.
Lâm Phong an ủi: "Cũng may lão ca kịp thời dừng lại, vẫn chưa làm ra chuyện gì không thể vãn hồi, mọi chuyện vẫn có thể làm lại từ đầu."
Trịnh Thiết Quân lắc đầu: "Cuộc sống dưới núi chung quy không hợp với ta, Thanh Hà huyện có đệ rồi, ta cũng yên tâm. Ta định quay về núi."
"Trịnh lão ca, huynh không suy nghĩ thêm sao?"
Trịnh Thiết Quân ngẩng đầu nhìn về phương xa: "Lý do ta muốn làm thành chủ, nhanh chóng tích lũy tài nguyên là vì sư muội thanh mai trúc mã của ta trên núi đang dựa vào một sư huynh mạnh hơn ta.
Ta không cam lòng, muốn nhanh chóng tích lũy thực lực rồi trở về cướp sư muội về.
Vốn dĩ ta và sư muội đã bàn bạc xong, đợi ta ổn định dưới chân núi sẽ đón nàng xuống thành hôn, ai ngờ lại thành ra thế này."
Lâm Phong mở to mắt, không ngờ Trịnh Thiết Quân lại gặp phải một cốt truyện cẩu huyết như vậy.
Trịnh Thiết Quân vất vả phấn đấu dưới núi, kết quả bị người khác "đánh úp" nhà.
Lâm Phong nhìn mái tóc điểm bạc của Trịnh Thiết Quân, liên tưởng đến việc sư muội thanh mai trúc mã của hắn có lẽ cũng tóc bạc, chẳng lẽ trên núi đó thịnh hành việc kết hôn muộn sinh con muộn?
Trịnh Thiết Quân buồn bã nói tiếp: "Sư muội chắc chắn chỉ nhất thời hồ đồ thôi, ta phải trở về đánh bại tên sư huynh kia, cướp sư muội về."
Lâm Phong định nói loại phụ nữ đó không cần cũng được, nhưng do dự mãi vẫn không mở miệng, chuyện tình cảm của người khác vẫn là nên hạn chế can thiệp thì hơn.
Trịnh Thiết Quân vẫn tiếp tục buồn bã: "Mấy ngày trước, trận quyết đấu với Lâm huynh giúp ta ngộ ra rất nhiều điều.
Thậm chí đã sớm học được kiếm nhị và kiếm tam.
Nếu không phải ăn Nhiên Huyết Đan, cơ thể quá suy yếu, có lẽ vào ngày luận võ ta đã muốn về núi rồi.
Nói đến chuyện này vẫn phải cảm tạ Lâm huynh đã nương tay."
Trịnh Thiết Quân lại ôm quyền với Lâm Phong: "Nghe nói Lâm huynh thích sưu tầm võ học, ta chép lại một phần thượng thừa khinh công 《Thiên Lý Độc Hành》 mà ta đã luyện tập nhiều năm, mang đến tặng Lâm huynh."
Lâm Phong đang cần bí tịch khinh công, không ngờ Trịnh Thiết Quân trước khi đi lại tặng mình một quyển.
Lâm Phong nhận lấy bí tịch, cười nói: "Trịnh lão ca khách sáo rồi, trận quyết đấu với Trịnh lão ca cũng giúp ta thu hoạch rất nhiều."
Trịnh Thiết Quân cười cười: "Ha ha, sứ giả phủ thành chủ còn tưởng rằng ta và huynh thông đồng với nhau để lừa gạt tài nguyên của cấp trên đấy."
"Ha ha ha." Lâm Phong cũng cười: "Dù sao tài nguyên cũng vào tay rồi, người khác muốn nghĩ sao thì kệ họ thôi."
Trịnh Thiết Quân cẩn thận quan sát Lâm Phong, hắn cảm giác khí tức của Lâm Phong lại trở nên mạnh mẽ hơn: "Xem ra thực lực của Lâm huynh lại có bước tiến mới trong hai ngày này rồi, nếu ta có thiên phú tu luyện như Lâm huynh, sư muội của ta cũng sẽ không chạy theo người khác."
Lâm Phong thầm nghĩ, nếu ngươi thật sự có thiên phú như ta, có lẽ ngươi cũng chẳng thèm để ý đến sư muội kia của ngươi đâu.
"Anh hùng khí đoản, nhi nữ tình trường".
Đàn ông một khi đã thích một người phụ nữ nào đó thì giống như rơi vào vại tương lớn, rất khó tự chủ.
Gặp được cô gái tốt thì không sao, nếu gặp phải một người tâm tính không ổn định hoặc lòng dạ khó lường thì đơn giản chỉ là một cơn ác mộng.
Cũng may mình đã "danh thảo có chủ", nương tử có thể thỏa mãn mọi nhu cầu của mình.
Lâm Phong lại an ủi một câu: "Thực lực của Trịnh lão ca đã tăng lên nhiều như vậy.
Sau khi về núi, chắc chắn có thể đánh bại sư huynh kia, khiến tẩu tử hồi tâm chuyển ý."
Trịnh Thiết Quân tự tin cười một tiếng: "Chắc chắn không thành vấn đề.
Được rồi, không còn sớm nữa, ta cũng nên đi thôi.
Sau này đến Kiếm Tông, nhất định nhớ đến tìm ta."
"Đợi khi nào ta đến Kiếm Tông nhất định sẽ tìm lão ca uống trà."
Lâm Phong tiễn Trịnh Thiết Quân ra khỏi thành, nhìn theo bóng lưng Trịnh Thiết Quân khuất dạng mới thở dài: "Nữ nhân thay lòng đổi dạ, liệu có thể hồi tâm chuyển ý sao?
Chúc Trịnh lão ca may mắn."
Lâm Phong nhanh chóng quay trở lại, hắn đã hứa với Tiểu Duyệt Duyệt hôm nay sẽ đưa cô bé đi học y.
Đồng thời hắn cũng muốn học một chút y thuật, hắn vẫn luôn lo lắng về vết thương ở chân của sư phụ.
Nếu điểm đột phá có thể dùng cho y thuật, có lẽ mình có thể dựa vào y thuật để chữa khỏi chân cho sư phụ.
Sư phụ chính là chỗ dựa lớn nhất của mình, đợi mình vào nội môn Kiếm Tông, đầu quân dưới trướng sư phụ, là có thể một bước lên mây, trực tiếp trở thành đệ tử hạch tâm.
