Một bản thư tịch cổ ghi chép:
Đại chiến Thần Ma kéo dài hàng ngàn năm, ác ma không ngừng thông qua những hang động hắc ám để giáng lâm xuống nhân gian.
Nhân loại đã xây dựng một trăm tòa thành trì khổng lồ, kiên cố để chống lại sự xâm lăng của ác ma.
Nhưng trong cuộc chiến này, nhân loại gần như không thấy hy vọng, ác ma liên tục trỗi dậy. Thái Dương Quyền có thể tiêu diệt phần lớn ác ma, nhưng đôi khi lại khiến một số ít trở nên mạnh hơn.
Cho đến một ngày, mặt trăng từ ngoài vũ trụ bay đến, treo lơ lửng trên đại lục Thần Châu.
Cùng với mặt trăng, một trận đại hồng thủy chưa từng có đã nhấn chìm Thần Châu đại lục.
Nhân loại lại dựng lên hàng trăm thành lũy để chống chọi với cơn đại hồng thủy.
Từ mặt trăng, vô số Thiết Điểu bay xuống, giúp nhân loại đánh bại Ác Ma tộc, đồng thời phong ấn các hang động hắc ám, ngăn không cho ác ma giáng lâm xuống Thần Châu đại lục nữa.
Mọi người xem những người từ mặt trăng xuống là thiên nhân.
Trước khi rời đi, thiên nhân đã đạt thành một loại khế ước nào đó với tầng lớp lãnh đạo của nhân loại.
Thiên nhân để lại mặt trăng ở Thần Châu đại lục.
......
Đây là đoạn mô tả về trận chiến cuối cùng trong cuộc đại chiến giữa người và ma.
Sau khi đọc xong, Lâm Phong rất muốn ra ngoài ngắm nhìn kỹ mặt trăng trên bầu trời.
Mặt trăng rất có thể là một chiếc phi thuyền vũ trụ.
Thiên nhân chính là người ngoài hành tỉnh.
Lâm Phong nghi ngờ rằng những người ngoài hành tinh này đến Thần Châu đại lục để đối phó với Ác Ma tộc.
Không biết khế ước giữa thiên nhân và nhân loại là gì.
Mười tòa thành trì của Kiếm Tông rất có thể là một phần trong số hàng trăm thành lớn được nhắc đến.
Những người khác đọc những câu chuyện này sẽ không nhận ra điều gì đặc biệt, chỉ có Lâm Phong, với con mắt của một người hiện đại, mới có thể giải thích chúng một cách tường tận.
Đọc xong câu chuyện, Lâm Phong cảm thấy có chút nhàm chán.
Vẫn còn ba canh giờ nữa Tàng Thư Các mới mở cửa, ở lại cũng chẳng có gì làm, Lâm Phong liền luyện tập Liệp Thú Quyền.
Liệp Thú Quyền là môn võ học đầu tiên mà Lâm Phong học được, được cha anh truyền lại. Nó cũng đã cứu mạng anh, vì vậy Lâm Phong có một tình cảm đặc biệt với nó.
Lâm Phong chăm chú luyện tập Liệp Thú Quyền, anh cảm thấy môn quyền pháp này có lẽ vẫn còn đất dụng võ.
Kinh mạch có giới hạn về độ bền, chân khí võ học không thể thi triển vô hạn.
Nếu có thể rót chân khí vào cơ thể, sử dụng những quyền pháp thông thường, vẫn có thể tạo ra sức sát thương khủng. khiếp.
Kết hợp với Kim Cương Bất Hoại Thần Công thì càng hoàn hảo, có thể dựa vào sức mạnh của công pháp này để áp sát và tiêu diệt địch thủ.
Lâm Phong khởi động Kim Cương Bất Hoại Thần Công, rồi rót chân khí vào gân cốt trong cơ thể.
Lâm Phong biến thành một tiểu kim nhân đang vung quyền.
Lâm Phong đánh liên tục nửa canh giờ không nghỉ, chìm vào trạng thái quên mình.
"Ông" một tiếng, đột nhiên xây ra dị biến.
Một bức tường trong Tàng Kinh Các đột nhiên phát sáng.
Lâm Phong vội vàng dừng lại, tập trung toàn bộ tinh thần để đề phòng.
Trên bức tường đó xuất hiện một hình ảnh như đang chiếu phim, một gã cự nhân tóc dài cao năm, sáu mét đang luyện công.
Khung cảnh trong vách tường sáng rực, mặt đất lát những phiến đá được làm từ một loại vật liệu không rõ.
Lờ mờ có thể thấy ở phía xa có rất nhiều người đang luyện công.
Họ chỉ mặc áo ngắn quần đùi, trang phục khác biệt so với phong cách trang phục hiện tại ở Thần Châu đại lục.
Xa hơn nữa là những cây đại thụ che trời cao lớn hơn cả tường thành.
Chỉ có trời xanh mây trắng là khiến Lâm Phong cảm thấy quen thuộc.
Đây không phải là võ đạo thời đại của Thần Châu đại lục, mà là một thời đại văn minh khác.
Người khổng lồ đứng bên cạnh một bức vách, vừa luyện công vừa nói chuyện, như đang truyền thụ võ học cho đệ tử.
"Công pháp này có tên là Bất Diệt Chiến Thể, ta từng dựa vào nó để chiến đấu với ác ma mười ngày mười đêm, chém giết mấy vạn ác ma rồi toàn thân trở ra.
Khi luyện công pháp này đến trình độ cao thâm, có thể chống lại sự khống chế tinh thần của Chi Phối Ma Nữ, các ngươi nhất định phải hảo hảo luyện tập..."
Người khổng lồ dùng tiếng thông dụng của đại lục vừa diễn luyện vừa giảng giải.
Hình ảnh chuyển động, Lâm Phong thấy bên cạnh cự nhân có những người bình thường với chiều cao không khác anh là mấy, có lẽ là đệ tử của cự nhân.
Sau khi cự nhân giảng giải xong, hệ thống đã thu nhận Bất Diệt Chiến Thể vào cột thuộc tính võ kỹ.
Bất Diệt Chiến Thể (tiên thiên chân công) (chưa nhập môn).
Đây lại là một môn tiên thiên chân công.
Trong hình ảnh, cự nhân luyện quyền xong, lại dặn dò mọi người: "Chỉ những ai có huyết mạch thiên nhân mới có thể luyện thành công pháp này, các ngươi đều là những hậu duệ thiên nhân mà ta đã chọn ra, nhất định phải siêng năng luyện tập.
Gánh nặng bảo vệ Thần Châu đại lục sau này sẽ đặt lên vai các ngươi."
Lâm Phong tiến đến gần bức tường, muốn xem nó có phải là một màn hình lớn hay không.
Anh bước hai bước về phía bức tường.
Cự nhân trong hình ảnh đột nhiên quay đầu nhìn về phía Lâm Phong.
Lâm Phong cảm thấy một áp lực vô hình giáng xuống người mình, anh lập tức dừng bước.
Cự nhân trong hình ảnh nheo mắt nhìn chằm chằm Lâm Phong, dường như có thể nhìn thấy anh.
Có lẽ vì Lâm Phong là nhân loại, ánh mắt của người khổng lồ trở nên dịu dàng hơn.
"Chẳng lẽ là hình chiếu thời không sao?"
Lâm Phong gãi đầu, trả lời một câu: "Ta cũng không biết nữa."
Cự nhân trong hình ảnh dường như không nghe thấy Lâm Phong nói chuyện.
Cự nhân vươn tay về phía Lâm Phong, nhưng không bắt được gì cả.
Lâm Phong cảm thấy việc này giống như đang xem phim, "Người trong hình ảnh không thể bước ra được.”.
Cự nhân trong hình ảnh dường như cũng nhận ra điều này.
"Là hình chiếu thời không từ tương lai?"
Cự nhân bật cười, "Ha ha ha, xem ra Thần Châu đại lục vẫn còn tương lai, đạo của ta không cô độc, đạo của ta không cô độc!"
Cự nhân nhìn Lâm Phong và nói: "Người hữu duyên hãy nhớ kỹ, không được lười biếng.
Ác ma giết không hết, sớm muộn gì cũng sẽ trỗi dậy, hãy nhớ kỹ, hãy nhớ kỹ.”
Lâm Phong cúi đầu, ôm quyền hành lễ với cự nhân trong hình ảnh, rồi đưa tay ra, cùng cự nhân nắm tay từ xa.
Cự nhân cũng đưa bàn tay của mình ra.
Một bàn tay lớn, một bàn tay nhỏ, như thể đã vượt qua vạn năm để nắm lấy nhau.
Trên mặt cự nhân nở một nụ cười vui mừng, chậm rãi gật đầu.
Lúc này, một nữ đệ tử bên cạnh cự nhân hỏi: "Sư phụ đang nói chuyện với ai vậy?"
Cự nhân vừa quay đầu, hình ảnh biến mất...
Lâm Phong nghe giọng của nữ đệ tử cảm thấy rất quen tai, tiếc là không nhìn rõ mặt người này.
Lâm Phong như đang trong giấc mơ, cảm thấy mọi thứ vừa xảy ra đều không chân thực.
Anh đến gần bức tường xem xét, trên vách tường dán một lớp bê tông thô ráp, bên dưới lớp bê tông là một lớp cát đá tương tự như đá thủy tinh.
Chẳng lẽ loại cát đá này có chức năng ghi lại hình ảnh? Ghi lại hình ảnh vị cường giả dạy đ tử từ mấy vạn năm trước.
Có lẽ Kim Cương Bất Hoại Thần Công của mình có liên hệ gì đó với Bất Diệt Chiến Thể mà cường giả trong hình ảnh luyện tập.
Cho nên mới có thể trùng hợp như vậy mà kích hoạt nó.
Lâm Phong nghĩ rằng mình vừa vượt qua dòng sông thời gian mấy vạn năm, lắng nghe sự dạy bảo của một cường giả từ một thời đại khác.
Một cảm giác rung động và kính sợ khó tả tự nhiên sinh ra.
Trong không khí dường như tràn ngập sự tang thương và nặng nề do năm tháng lắng đọng lại.
Vị cường giả kia, từ mấy vạn năm trước, đã đứng ở chính nơi mình đang đứng để dạy bảo đệ tử.
Mình thật may mắn khi có thể lắng nghe sự dạy bảo của ông ấy sau vài vạn năm.
Lâm Phong sờ vào bức tường thô ráp, trong lòng có chút thất vọng và mất mát.
Thật muốn đến thời đại đó để nhìn xem, võ đạo ở thời đại đó chắc chắn rất cường đại.
Nếu không, họ đã không truyền cho nhiều đệ tử tiên thiên chân công như vậy.
Lâm Phong kiểm tra Bất Diệt Chiến Thể trên giao diện thuộc tính.
Khi nhìn thấy điều kiện tu luyện Bất Diệt Chiến Thể, Lâm Phong cảm thấy may mắn trong lòng.
