Logo
Chương 229: Người này cũng không thể lưu, hôm nay cùng nhau giết chi

Vương Tiểu Kim nhìn thấy Lâm Phong, hai mắt đột nhiên sáng lên, trên mặt nở nụ cười ngây ngốc.

Hắn chỉ vào Lâm Phong, lớn tiếng la: "Lâm Phong, Lâm Phong, tiền lớn đến, tiền lớn đến..."

Vút, một đạo kiếm quang màu đỏ từ tay Lâm Phong bắn ra.

Vương Tiểu Kim vội vàng vận Bất Diệt Kim Thân chống đỡ.

Oanh, răng rắc.

Bất Diệt Kim Thân bị kiếm quang đánh trúng, lập tức xuất hiện vô số vết rạn.

Phụt, kiếm quang xuyên qua Bất Diệt Kim Thân, đâm vào cổ họng Vương Tiểu Kim.

Ầm, Bất Diệt Kim Thân vỡ tan thành vô số mảnh kim quang.

Vương Tiểu Kim ôm cổ lùi lại, máu tươi không ngừng trào ra từ miệng.

Vương Tiểu Ngân kinh hãi trong lòng. Kim Thân Bất Diệt của đại ca có thể đỡ được hai lần công kích của cường giả Tiên Thiên, không ngờ lại bị một kiếm của kẻ này xuyên thủng.

Chính nhờ Kim Thân Bất Diệt của đại ca mà hai người mới được Đái gia cô nương để mắt tới, có được nhiều tài nguyên hơn. Nhờ tài nguyên đó, hai huynh đệ mới có thể luyện thành võ công, đủ tư cách tiến vào Địa Bảng.

Vương Tiểu Ngân lùi lại hai bước, đỡ lấy Vương Tiểu Kim. Vừa đỡ, tay và người hắn lập tức dính đầy máu tươi.

Một kiếm này của Lâm Phong không chỉ đâm xuyên yết hầu Vương Tiểu Kim, còn chặt đứt xương sống lưng và toàn bộ kinh mạch ở cổ hắn.

Vương Tiểu Ngân nhìn dòng máu tươi trên tay, ánh mắt lộ vẻ hoảng loạn.

"Ca, huynh sao vậy?

Ca, huynh nhất định phải gắng gượng, ta lập tức đưa huynh đi tìm cô, cầu cô ấy cứu huynh.”

Vương Tiểu Kim liếc nhìn Lâm Phong, trong mắt tràn đầy vẻ kiêng kỵ.

Hắn nắm chặt cổ họng, nói đứt quãng: "Đệ, ngươi, ngươi, tự mình đi đi."

Vương Tiểu Ngân lúc này chẳng còn chút dáng vẻ cao thủ Địa Bảng nào, hắn bịch một tiếng quỳ xuống đất, lục lọi trên người lấy ra ngân phiếu, đan dược... một hồi đã móc ra một đống lớn.

"Những thứ này đều cho ngươi, cầu ngươi tha cho huynh đệ chúng ta.

Nếu hôm nay ngươi có thể tha cho huynh đệ ta một mạng, đại ân đại đức vĩnh thế khó quên."

Vương Tiểu Ngân vì đại ca mà không màng tất cả, đem hết những thứ trên người móc ra, trong đó còn có hai bản bí tịch.

Một bản 《 Bất Diệt Kim Thân 》, một bản 《 Đại Lực Kim Cương Chưởng 》.

Lâm Phong liếc qua, quét hình nhanh chóng, đem hai bản bí tịch quét vào trong đầu.

Lâm Phong thở dài một hơi nói: "Đáng tiếc, nếu gặp nhau ở nơi khác, chúng ta nhất định có thể pha trà luận võ, trò chuyện vui vẻ."

Ý của Lâm Phong đã rõ, lập trường khác biệt, không có đường luï, sẽ không tha cho hai người này.

Vương Tiểu Ngân nghe vậy, trong mắt lộ vẻ hung ác.

Hắn đứng dậy, tay trái đỡ Vương Tiểu Kim, tay phải nắm chặt nắm đấm, làm ra vẻ muốn tấn công.

Lâm Phong liếc mắt đã nhìn thấu ý đồ của Vương Tiểu Ngân. Tiểu tử này nhìn như muốn tiến lên công kích, nhưng trọng tâm bàn chân lại dồn về phía sau.

Lâm Phong đoán chắc Vương Tiểu Ngân sau một khắc chắc chắn sẽ đẩy ca ca mình ra để cản đường, sau đó quay người bỏ chạy.

Bỏ qua tình thân, quyết định của Vương Tiểu Ngân không thể nghỉ ngờ là chính xác nhất.

Loại địch nhân tàn nhẫn vô tình, có thể ra tay vào thời khắc nguy cấp này, tuyệt đối không thể giữ.

Không đợi Vương Tiểu Ngân ra tay, một giọng nói đột nhiên vang lên.

"Ba vị làm gì mà căng thẳng vậy, không bằng ngồi xuống hảo hảo trò chuyện một phen."

Vương Tiểu Ngân thấy người tới liền dừng động tác, trong khu rừng này trừ Lâm Phong ra thì chỉ có kẻ muốn giết Lâm Phong. Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn.

Vương Tiểu Ngân hướng về phía người tới nói: "Nguyên lai là Xuân Phong Hóa Vũ Tống Đông Minh, Tống đại hiệp."

Chỉ thấy một người cầm quạt xếp, mặc cẩm bào trắng từ đằng xa chậm rãi đi tới.

Lâm Phong cũng nhìn sang, người tới khoảng ba mươi tuổi, khí thế phi phàm, xem chừng là một cao thủ Hậu Thiên đỉnh phong không kém gì hai người trước mắt.

Lâm Phong vừa mới nghe đám võ giả kia nhắc tới người này. Xuân Phong Hóa Vũ Tống Đông Minh là người duy nhất mặc áo vải lọt vào top mười Địa Bảng.

Nghe nói người này thích làm việc thiện, cướp của người giàu chia cho người nghèo, luôn xuất hiện cứu giúp bạn bè giang hồ lúc nguy nan, bởi vậy có nhã hiệu Xuân Phong Hóa Vũ.

Người này cũng coi như là một vị hào hiệp.

Hơn nữa, người này tuổi không lớn, mọi người đều cho rằng hắn có cơ hội đột phá Tiên Thiên."

Lâm Phong chưa vội động thủ, muốn xem người này muốn làm gì.

Tống Đông Minh phe phẩy quạt, đi đến chỗ cách hai người hơn mười mét thì dừng lại.

Hắn chắp tay với Lâm Phong, nói: "Kính đã lâu đại danh Lâm tướng quân, Lâm tướng quân không sợ quyền quý, che chở dân lành một phương, thật là tấm gương cho chúng ta."

Lâm Phong chắp tay đáp lễ: "Tống đại hiệp quá khen."

Tống Đông Minh lại nói: "Nghe nói Lâm tướng quân ở Thanh Hà Huyện diệt trừ bọn trộm cướp, làm nhiều việc tốt cho dân.

Bách tính Thanh Hà Huyện đều mang ơn, thậm chí có người còn lập bài vị thờ Lâm tướng quân.

Từ điểm này mà nói, Lâm tướng quân và ta là người cùng chí hướng."

Lâm Phong trong lòng không hề dao động, chờ đợi hắn nói tiếp.

Lâm Phong biết rõ, những võ giả khác mà mình gặp trong khu rừng núi cách đây hàng trăm dặm này đều là kẻ thù của mình.

Nếu người này là người tốt, vậy hắn không nên xuất hiện ở đây.

Lâm Phong không tin người không quen biết lại mạo hiểm vào rừng cứu mình.

Vương Tiểu Ngân nghe vậy, còn tưởng rằng Tống Đông Minh muốn giúp Lâm Phong, hắn bất động thanh sắc kéo ca ca lùi về sau một bước.

Tống Đông Minh hướng về phía Vương Tiểu Ngân bước hai bước.

"Ta nghĩ Lâm tướng quân là người hiểu chuyện.

Biết rõ tình thế nguy hiểm trước mắt không thể giải quyết.

Lâm tướng quân đắc tội Đái gia thì vạn vạn không sống được, không bằng thành toàn cho Tống mỗ, đem đầu người cấp cho Tống mỗ dùng một lát, giúp Tống mỗ đột phá cảnh giới Tiên Thiên.

Đợi Tống mỗ đột phá Tiên Thiên rồi, nhất định sẽ mưu phúc lợi cho bách tính thiên hạ này, hoàn thành sự nghiệp còn dang dở của Lâm tướng quân.

Bởi vì cái gọi là công thành không cần ở ta, xin Lâm tướng quân lấy thiên hạ bách tính làm trọng.

Lâm tướng quân cứ yên tâm đi, đừng có lo lắng gì cả.

Sau khi ngươi đi, cha mẹ, vợ con của ngươi chính là cha mẹ, vợ con của ta, Tống mỗ chắc chắn tận tâm chiếu cố."

Tống Đông Minh bái Lâm Phong, "Xin Lâm tướng quân chịu chết!"

Vương Tiểu Ngân nghe xong ngây người một chút, cái tên họ Tống này nói một tràng đạo lý, vậy mà lại muốn khuyên người ta giao mạng ra, thật là quá vô liêm sỉ, chuyện lạ chưa từng nghe.

Lâm Phong nghe vậy cười ha hả, không ngờ lại có người chơi trò bắt cóc đạo đức đến mức này.

Tên Tống Đông Minh này tuy làm nhiều việc tốt cho dân, nhưng cũng chỉ vì danh tiếng, nói trắng ra kẻ này chỉ là một tên tiểu nhân mua danh chuộc tiếng.

Chính mình đắc tội Đái gia, kẻ này liền cho rằng mình hẳn phải chết.

Có thể thấy rõ người này trong lòng tràn ngập sự sợ hãi đối với thế gia đại tộc, cho rằng thế gia đại tộc không thể chống cự.

Loại người này không làm nên đại sự, lại còn lấy danh nghĩa đại nghĩa, hãm hại đồng đạo.

Kẻ này cũng không thể giữ, hôm nay diệt trừ cả bọn.