Logo
Chương 24: Bên cạnh lão Vương trở về

Hồng tiên sinh khẽ gật đầu, không nói nhiều, dường như không muốn bàn luận nhiều về chuyện võ học.

Lâm mẫu xoa đầu lũ trẻ, nói: "Hồng tiên sinh xem bọn trẻ nhà tôi thế nào? Chúng nó lớn rồi, tôi định gửi đến chỗ ngài học chữ, học lễ nghĩa."

Hồng tiên sinh vuốt râu: "Mấy đứa bé này không tệ, đứa nào cũng thông minh lanh lợi."

Lâm mẫu nở nụ cười: "Vậy Hồng tiên sinh có bằng lòng nhận bọn trẻ làm học trò không?"

Hồng tiên sinh đáp: "Ta có thể dạy chúng học chữ, nhưng không thể dạy mỗi ngày, cứ ba ngày đến học một buổi."

Lâm mẫu vội gật đầu: "Hồng tiên sinh đã bằng lòng thu nhận là tốt rồi. Các con còn không mau gọi tiên sinh?”

Năm đứa trẻ vội quỳ xuống dập đầu, giọng non nớt: "Đệ tử bái kiến tiên sinh."

Hồng tiên sinh cười: "Không cần đa lễ."

Lâm Phong thấy sắc mặt Hồng tiên sinh tái nhợt, bèn nói: "Thời tiết đẹp thế này, sao Hồng tiên sinh không ra ngoài phơi nắng?"

Hồng tiên sinh nhìn ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ: "Đi đứng bất tiện nên không đi."

Lâm Phong ngầm hiểu Hồng tiên sinh là cao thủ võ lâm, đồng thời không coi ông là người tàn tật. Với thực lực đó, dùng tay cũng có thể ra ngoài được. Cho dù ông không muốn tự mình vận động, cũng có thể để Nguyệt Nga cõng ra.

Nhìn sắc mặt tái nhợt của Hồng tiên sinh, chắc hẳn đã lâu không ra khỏi phòng. Vì sao vậy?

Lâm Phong suy nghĩ một chút liền hiểu, Hồng tiên sinh bị thương nên không thể tùy tiện vận dụng vũ lực. Nha hoàn Nguyệt Nga lại là nữ nhi, hầu hạ một đại nam nhân như ông cũng không tiện.

Lâm Phong nói: "Hay là tôi cõng tiên sinh ra ngoài sân ngồi một lát, phơi nắng, hít thở không khí."

Chưa đợi Hồng tiên sinh nói gì, Nguyệt Nga vội nói: "Dạ, dạ."

Thái độ của Nguyệt Nga càng khẳng định phỏng đoán của Lâm Phong.

Hồng tiên sinh nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ gật đầu: "Vậy làm phiền cậu."

Lâm Phong vội đứng dậy cõng Hồng tiên sinh: "Không phiền, không phiền, Hồng tiên sinh cứ gọi tôi là Tiểu Phong là được."

Lâm Phong cẩn thận cõng Hồng tiên sinh ra sân, nhẹ nhàng đặt ông lên ghế xích đu.

Hồng tiên sinh ngồi dưới ánh mặt trời, tâm trạng dường như tốt hơn nhiều, liền bắt đầu dạy bọn trẻ viết chữ trên đất.

Lúc này Lâm Phong mới nhớ ra mình chưa chuẩn bị giấy bút, xem ra ngày mai phải vào Lộ Thành một chuyến.

Lâm Phong ở trong sân bồi Hồng tiên sinh, bưng trà rót nước cho ông. Trời nắng gắt, Lâm Phong lại che dù cho ông.

Nguyệt Nga xuống bếp nấu cơm chiều. Lâm mẫu và Chu Xuân Lan cũng xuống giúp.

Trong sân chỉ còn lại Hồng tiên sinh, Lâm Phong và năm đứa trẻ đang cầm cành cây luyện viết chữ.

Hồng tiên sinh nhẹ giọng nói: "Người trẻ tuổi, sát khí trên người hơi nặng."

Lâm Phong thần nhiên đáp: "Kẻ tiểu tử này giết đều là người đáng chết, lòng dạ ngay thẳng, sát khí nặng một chút cũng không còn cách nào."

"Ồ? Thế nào là người đáng chết?"

"Tôi không có khát vọng gì lớn lao, cũng không hiểu đạo lý cao siêu. Chỉ biết ai muốn động đến tôi hoặc người nhà tôi đều đáng chết. Thời buổi này càng ngày càng loạn, trên tay không dính chút máu khó mà sống sót."

Hồng tiên sinh gật đầu, xem như tán đồng với cách nói của Lâm Phong.

"Vậy cậu cảm thấy tại sao thời buổi này lại càng ngày càng loạn?"

Lâm Phong nghĩ một hồi rồi nói: "Bởi vì thế giới này thiếu pháp trị. Dân thường có mâu thuẫn, đến huyện nha báo quan còn bị ăn đòn. Lâu dần, dân không còn tin vào quan phủ, có chuyện gì đều tự giải quyết. Dẫn đến mâu thuẫn trong dân ngày càng lớn. Thêm vào đó, các quan lớn chỉ biết vơ vét của dân, ăn chơi xa xÏ, không biết quản lý địa phương. Họ dám làm vậy vì quyền lực quá lớn, không bị kiểm chế. Thành ra như vậy, thời buổi loạn lạc là phải."

Ánh mắt Hồng tiên sinh sáng lên, quay sang nhìn Lâm Phong. Ông chỉ thuận miệng hỏi thử, không ngờ Lâm Phong lại nói ra được những lời như vậy.

"Cậu nói pháp trị là gì?"

Lâm Phong nói: "Pháp trị là lấy luật pháp làm cơ sở, dùng luật pháp để quy phạm việc các quan lớn sử dụng quyền lực, dùng luật pháp bảo vệ quyền lợi của dân, giữ gìn trật tự xã hội và công bằng chính nghĩa..."

Lâm Phong thuật lại tư tưởng nhà nước pháp quyền ở kiếp trước cho Hồng tiên sinh nghe. Hồng tiên sinh, một lão học sĩ, nghe mà ngẩn người.

"Không ngờ một người thợ săn như cậu lại có kiến giải như vậy, cậu nói tiếp đi."

Lâm Phong thầm nghĩ, còn gì để nói nữa, những kiến thức chính trị ở kiếp trước quên gần hết rồi. Anh lại kết hợp với thể chế của thế giới này, đưa ra một vài đề nghị:

"Thế giới này dù trọng võ, nhưng quản lý địa phương vẫn cần những người có học thức như tiên sinh. Chỉ cần hoàn thiện luật pháp, mở rộng chức năng của nha môn thì trật tự xã hội sẽ tốt hơn nhiều..."

Lâm Phong nhân tiện tâng bốc Hồng tiên sinh một chút.

Trò chuyện với Lâm Phong hơn nửa ngày, sắc mặt Hồng tiên sinh đã tốt hơn nhiều.

Khi cơm tối đã xong, Hồng tiên sinh mời cả nhà Lâm Phong ở lại ăn cơm trong sân.

Ăn xong, Lâm mẫu và Chu Xuân Lan giúp dọn dẹp bát đũa. Lâm Phong lại cõng Hồng tiên sinh vào phòng, cả nhà mới ra về.

......

Nửa tháng sau.

Lâm Phong sống những ngày yên bình, không gặp phải kẻ nào gây sự. Anh mỗi ngày đi săn, mò cá. Cứ ba ngày lại đưa bọn trẻ đến chỗ Hồng tiên sinh học chữ.

Mỗi lần đi, Lâm Phong đều mang theo thịt. Hồng tiên sinh thấy kiến giải của Lâm Phong phi phàm, cũng tiện thể dạy anh một chút kiến thức.

Khi trời đẹp, Lâm Phong lại cõng Hồng tiên sinh ra sân phơi nắng, trò chuyện cùng ông. Thời gian trôi qua khá hài lòng.

Nửa tháng này, Lâm Phong tích lũy được mười lăm điểm đột phá, vẫn chưa dùng. Anh nghĩ nếu Hồng tiên sinh có thể truyền cho mình một hai chiêu công phu, mình sẽ dùng điểm đột phá ngay. Nhưng thời gian trôi qua lâu như vậy, Hồng tiên sinh dường như không có ý định truyền võ công cho anh.

Lâm Phong cũng không vội, thời gian còn dài mà.

Trong khoảng thời gian này, Lâm Phong cũng vào thành một chuyến. Định mua chút bí kíp võ công nhưng không tìm được chỗ bán. Võ quán thì có dạy, nhưng tốn nhiều tiền, lại phải đến thường xuyên. Quan trọng là võ quán dạy cũng chỉ là những loại võ học xoàng xĩnh.

Cuối cùng Lâm Phong chỉ mua chút giấy bút, bánh ngọt và đinh sắt. Giấy bút để bọn trẻ luyện chữ. Bánh ngọt cho bọn trẻ và Hồng tiên sinh ăn. Lâm Phong phát hiện Hồng tiên sinh và Nguyệt Nga tất ít khi ra ngoài, chắc hẳn ít được ăn bánh ngọt trong thành nên anh mua cho họ một ít.

Lâm Phong không thể chăm sóc Hồng tiên sinh mỗi ngày, mua đinh sắt là muốn làm cho ông một chiếc xe lăn. Có xe lăn, Hồng tiên sinh có thể tự mình ra ngoài phơi nắng.

......

Hôm nay Lâm Phong đang làm xe lăn trong sân nhà.

"Cốc cốc cốc," có người gõ cửa.

"Ai vậy?" Lâm mẫu đang nấu cơm, vội lau tay vào tạp dề rồi ra mở cửa.

"Ôi, chẳng phải Tiểu Vương sao?"

Lòng Lâm Phong giật thót, ngẩng đầu nhìn lại, người đến chính là Vương Sơn Hùng.

Còn tưởng có thể sống yên ổn được một thời gian, ai ngờ Lão Vương đã trở về.

Lâm Phong cố gắng tươi cười, bước lên chào hỏi: "Vương ca, mới về đấy à?"

Vương Sơn Hùng đáp: "Ừ, vừa về thôi."

Không biết có phải do ảo giác hay không, Lâm Phong cảm thấy ánh mắt Vương Sơn Hùng nhìn mình có chút khác thường.

Lâm Phong lại kiểm tra thuộc tính của Vương Sơn Hùng. Hóa ra thuộc tính sinh mệnh của gã đã hồi phục đến mười hai. Chẳng lẽ thời gian qua Vương Sơn Hùng đã đi tìm thầy hỏi thuốc?

Vậy thì hơi phiền phức. Vương Sơn Hùng chắc chắn sẽ giết mình. Đợi hắn lành hẳn, mình sẽ không đối phó được hắn, nhất định phải ra tay trước.