Logo
Chương 46: Chợ đen kiến thức, Xích Kim Lưu Ly

Lý viên ngoại dẫn người rời đi.

Lâm Phong một mình đi trong chợ đen.

Đồ vật bày bán trong chợ đen đều tương đối quý giá.

Lâm Phong thấy mấy quầy hàng bán đồ trang sức châu báu.

Bên ngoài cửa hàng cũng có, nhưng giá cả trong chợ đen rẻ hơn.

Lâm Phong đoán chắc, hàng hóa trong chợ đen có thể có lai lịch bất chính.

Có thể là do phi tặc trộm từ các gia đình giàu có, hoặc do thổ phỉ cướp của giết người mà có.

Lâm Phong dừng lại trước một gian hàng bán binh khí.

Trên quầy bày mấy món binh khí, trong đó có một thanh bảo kiếm thu hút sự chú ý của Lâm Phong.

Chuôi kiếm và vỏ kiếm đều khảm bảo thạch, trông khá lộng lẫy.

Chủ quán rất tỉnh mắt, liếc mắt đã biết Lâm Phong để ý thanh bảo kiếm này.

"Vị thiếu hiệp này thích thanh bảo kiếm này, có thể cầm lên xem kỹ."

Lâm Phong cầm lấy bảo kiếm, nắm chuôi kiếm khẽ rút ra.

"Keng!" Một tiếng, bảo kiếm được rút ra một nửa.

Lưỡi kiếm ánh lên hàn quang, xem xét biết ngay không phải phàm phẩm.

"Thanh bảo kiếm này trên giang hồ cũng có tiếng tăm, thiếu hiệp nếu thích thì hai ngàn lượng bạc có thể mang đi."

Lâm Phong cắm kiếm vào vỏ, đặt lại lên quầy rồi nói: "Mua không nổi."

Chủ quán nói: "Thiếu hiệp nếu thực sự muốn, ta có thể bớt chút cho."

Lâm Phong lắc đầu.

Loại vật này mua về rất dễ mang đến phiền phức, dù có đủ tiền cũng không nên mua.

Chủ quán thấy Lâm Phong lắc đầu thì không chào hàng nữa.

Lâm Phong lại bị mấy viên sắt tròn to bằng móng tay ở một quầy hàng khác thu hút.

Lâm Phong chỉ vào mấy viên thiết cầu: "Đây là vật gì?"

"Đây là Lưu Ly Châu.

Một loại ám khí, thứ này rẻ thôi, năm lượng bạc một viên.

Thiếu hiệp mua về luyện tập thử xem.

Luyện được thứ này thì khó lường lắm.

Năm xưa, ma đạo cự kiêu Kim Lưu Sa nhờ một tay ám khí tuyệt học 《Xích Kim Lưu Ly》 mà tàn sát mấy trăm cao thủ chính đạo chỉ trong mười mấy hơi thở.

Nghe nói hắn dùng loại Lưu Ly Châu này đấy. "

Chủ quán vừa nói vừa khoa tay múa chân.

Tay trái vung ra, tay phải vung vào, nước miếng văng tung tóe.

"Kim Lưu Sa chỉ cần khẽ vung tay là mười viên Lưu Ly Châu bay ra.

Mười viên Lưu Ly Châu như có mắt, lần lượt găm trúng mười vị cao thủ chính đạo.

Chỉ nghe những tiếng "phốc phốc phốc" vang lên.

Trên người các cao thủ chính đạo nổ tung những đám huyết vụ.

Cao thủ chính đạo ngã xuống như rạ.

Khi hết Lưu Ly Châu, Kim Lưu Sa giậm chân xuống đất, đá văng lên.

Rồi hắn dùng đá thay Lưu Ly Châu ném ra.

Uy lực cũng tương đương!

Nghe nói Kim Lưu Sa còn chưa luyện 《Xích Kim Lưu Ly》 đến cảnh giới cao nhất.

Nếu không thì đến hoa rơï, lá rụng cũng có thể đã thương người.

Đáng tiếc Kim Lưu Sa cuối cùng đã chết trong trận chiến, tuyệt kỹ 《Xích Kim Lưu Ly》 cũng theo đó thất truyền."

Mắt Lâm Phong sáng lên, cái này chẳng phải súng máy sao?

Nghe có vẻ lợi hại, nhưng chắc gì mình mua mấy viên Lưu Ly Châu về nghịch là luyện được như vậy.

Không có bí kíp thì đến lông cũng không luyện ra.

Ông chủ này không đi kể chuyện thì phí.

Lâm Phong nhìn qua loa rồi tiếp tục đi vào trong.

Khi đi ngang qua một gian phòng có rèm lụa màu hồng che chắn, Lâm Phong bị cô nương ngồi bên trong gọi lại.

"Vị thiếu hiệp kia xin dừng bước.

Đêm dài thăm thẳm, sao không vào uống một chén trà?"

Thanh âm uyển chuyển, nhẹ nhàng như gió xuân thoảng qua, khiến lòng người xao xuyến.

Lâm Phong bất giác nhìn vào phía sau rèm.

Mờ ảo thấy sau rèm có một thiếu nữ khoảng mười sáu tuổi.

Nàng búi tóc cao, hờ hững bờ vai, hai chân khép nép, dường như đang thưởng trà.

Lâm Phong liếc nhìn rồi quay đầu bỏ đi.

Uống trà thì về nhà uống, vừa ngon vừa không tốn tiền.

Lâm Phong bước nhanh hơn, định mua bí kíp võ công trước rồi mới đi dạo các quầy hàng khác.

Đi một hồi lâu, Lâm Phong mới thấy một ông lão gầy gò bán bí kíp trong góc.

Trên quầy của ông lão bày tám quyển bí kíp.

Quyền pháp, chưởng pháp, đao pháp, thân pháp đều có.

Mắt Lâm Phong sáng lên, tiến lên hỏi: "Lão tiên sinh, có thể cầm lên xem được không?”

Ông lão gầy gò nói: "Xem thì được, nhưng mỗi quyển không được xem quá mười hơi."

Mấy quyển này đều rất mỏng, mười hơi chắc đủ để mình lật qua một lượt.

Lâm Phong thầm mừng, hôm nay có lẽ mình sẽ kiếm được món hời.

Hắn cầm lấy một quyển 《La Hán Quyền》 lật nhanh, chưa đến mười hơi đã lật xong.

Nhưng hệ thống không có phản ứng gì.

Lâm Phong bực bội, hệ thống không lẽ có vấn đề? Hay quyển bí kíp này là giả?

Lâm Phong dứt khoát lật hết cả tám quyển, kết quả chỉ có một quyển thân pháp võ học tầm thường 《Thần Hành Thiên Lý》 được hệ thống phân tích.

Lâm Phong cạn lời, ông lão này quá lừa đảo, tám quyển thì bảy quyển là hàng giả.

Ai mà mua về luyện thì chẳng phải phí thời gian công sức?

Đã thế lại còn không có cách nào quay lại tìm người ta.

Một quyển bí kíp luyện sơ sơ cũng mất mấy năm, đến khi phát hiện ra thì người bán đã trốn mất rồi.

Hoặc giả người bán vẫn còn, thì họ lại bảo tại tư chất của người mua kém nên không luyện được, cũng chẳng làm gì được.

May mà mình có hệ thống, nếu không thì bị lừa chết rồi.

Lâm Phong lật xong bí kíp thì bỏ đi.

Ông lão này lừa đảo quá, mình không thèm mua.

Có được một quyển thân pháp võ học, coi như mục đích đến chợ đen đã đạt được.

Vẫn còn sớm so với giờ hẹn với Lý viên ngoại.

Lâm Phong muốn tìm thêm xem có quầy hàng nào bán bí kíp nữa không.

Nhưng hắn đi một vòng cũng không thấy.

Xem ra chỉ có một chỗ bán bí kíp.

Cuối cùng, hắn dừng lại trước một gian hàng bán cổ tịch.

Đa số cổ tịch trên quầy là bản chép tay.

Chỉ có hai quyển trông như là cổ tịch nguyên bản.

Lâm Phong kiếp trước rất thích đọc sách, không khỏi mừng rỡ.

Hắn cầm lấy một quyển Thần Châu chí rồi đọc say sưa.

Bản Thần Châu chí này không chỉ có bản đồ Thần Châu đại địa, mà còn kể về mấy trận đại chiến chính ma xảy ra trên mảnh đất này trong gần ngàn năm qua.

Trong đó có rất nhiều nhân vật kinh tài tuyệt diễm xuất hiện, dẫn dắt cả một thời đại, rồi cuối cùng đều biến mất không dấu vết.

Lâm Phong còn phát hiện, Đại Hắc Sơn không phải là biên giới tự nhiên giữa chính phái và ma phái.

Mà biên giới giữa hai bên sẽ thay đổi sau mỗi trận đại chiến.

Thanh Hà huyện cũng từng nhiều lần đổi chủ.

Lâm Phong đang đọc say sưa thì bị bà chủ quán cắt ngang.

"Người trẻ tuổi, thích thì mua đi, một trăm lượng bạc không mặc cả.

Đây là cổ tịch nguyên bản, tuyệt đối đáng giá."

Thần Châu chí không phải là bí kíp, hệ thống của mình cũng không ghi lại.

Nhưng phần lịch sử trong quyển sách này lại quá quan trọng với Lâm Phong.

Lấy sử làm gương, có thể biết hưng suy.

Câu nói này không sai chút nào.

Xã hội loài người luôn lặp đi lặp lại.

Lịch sử chính là bình mới rượu cũ của tương lai.

"Tôi xem thêm quyển khác đã.”

Lâm Phong đặt quyển sách xuống, cầm lấy một quyển cổ tịch nguyên bản khác.

Hắn quen tay lật qua loa một lượt, rồi tim bắt đầu đập thình thịch.

Đây là tình huống gì? Trùng hợp vậy sao?