Trương Hiểu Vũ cầm gậy đánh túi bụi vào hai mụ phù thủy.
Hắn nện một gậy vào miệng mụ cốt già, khiến ả rụng mất mấy cái răng, cùng với miếng giẻ rách nhét trong mồm.
Mụ cốt già vẫn cố cãi cọ với Trương Hiểu Vũ:
"Ngươi cái thằng nhà quê lỗ mãng dám vô lễ với ta!
Không có chúng ta giúp đỡ, thần Chuột sẽ giáng tai họa xuống nhà ngươi, vợ con ngươi đều chết thảm!
Mau thả ta ra, quỳ xuống cầu xin, ta còn có thể cầu xin thần Chuột tha cho!".
Trương Hiểu Vũ vung gậy đánh liên tiếp vào mụ cốt già.
"Mấy con chuột chạy vào nhà ta hôm nọ có phải do chúng mày giở trò không?"
Mụ cốt già chỉ kêu la thảm thiết chứ không đáp lời.
Trương Hiểu Vũ lại túm mụ cốt trẻ ra, giật miếng giẻ rách trong miệng ả, gằn giọng: "Nói mau, có phải chúng mày thả chuột vào nhà tao không?"
Mụ cốt trẻ còn định chối, "Là thần..."
"Thần cái con mẹ mày!"
Trương Hiểu Vũ dùng xiên tre đâm mạnh vào bụng mụ cốt trẻ.
Phập! Xiên tre cắm phập vào thịt, máu tươi chảy ra.
Mụ cốt trẻ hoảng sợ, "Tha mạng, tha mạng! Hôm đó sư phụ tôi sai tôi mang một túi chuột đổ vào sân nhà các người.
Tôi chỉ phụ giúp thôi, van xin ông tha cho tôi!"
Lần này mọi chuyện đã rõ.
"Ha ha ha..." Trương Hiểu Vũ cười tự giễu, "Thế gian này làm gì có ma quỷ thần thánh nào, tao lại đi tin vào chuyện ma quái của chúng mày, suýt nữa hại chết vợ con tao!"
Trương Hiểu Vũ quay sang Lâm Phong, "Tiểu Phong, mày bảo hai đứa này xử lý thế nào? Có nên giải lên huyện không?"
Lâm Phong không cần nghĩ ngợi đáp: "Chưa khai đã ăn đòn rồi, có khi đưa lên huyện lại thành ra anh chết đấy.
Hai đứa này tuy ác độc, nhưng cái nhau thai kia đâu phải dân đen nào cũng mua được..
Chắc chắn chúng nó bán cho đám quyền quý.
Nếu có quyền quý che chở, người chết chắc chắn là anh."
Nghe Lâm Phong nói vậy, chút kính sợ nha môn còn sót lại trong lòng Trương Hiểu Vũ tan biến hết.
Hắn nheo mắt nhìn hai mụ phù thủy nằm trên đất, trong lòng đã quyết, "Tao hiểu rồi, Tiểu Phong ra ngoài kia đợi tao một lát."
Lâm Phong đứng ngoài sân ngắm trời đầy sao, trong lòng không khỏi nảy sinh một câu hỏi.
Ông trời đưa mình đến thế giới này, rốt cuộc là muốn mình làm gì?
Câu hỏi này có lẽ hơi xa vời, cứ sống tốt những ngày trước mắt đã.
Ừm ừm, trong chính phòng vọng ra tiếng rên khản đặc của chị dâu.
Lâm mẫu ở bên cạnh cổ vũ, "Rặn mạnh lên con, rặn thêm chút nữa, cố lên, sắp ra rồi!"
Phộc phộc phộc phộc, ách ách...
Từ thiên phòng vọng ra tiếng dao đâm vào thịt cùng tiếng kêu hoảng sợ bị nghẹn lại.
Một lát sau, Trương Hiểu Vũ người đầy máu run rẩy bước ra từ thiên phòng.
Lâm Phong đỡ lấy Trương Hiểu Vũ, "Anh Trương, hai đứa kia anh xử lý thế nào rồi?"
Mặt Trương Hiểu Vũ nở một nụ cười chất phác, hắn nhìn Lâm Phong nói: "Lấy đạo của người trả cho người.
Chúng nó hại người thế nào, tao thu thập chúng nó thế ấy."
Lâm Phong liếc nhìn vào thiên phòng, suýt nôn ra.
Lâm Phong đến thế giới này giết người không ít, nhưng chưa từng làm chuyện nào ghê tởm đến vậy.
Trương Hiểu Vũ ngồi phịch xuống đất một lúc rồi nói: "Tiểu Phong cứ nghỉ ngơi đi, lát nữa tao mang hai đứa này vứt lên núi là xong."
Lâm Phong cảm thấy Trương Hiểu Vũ đã thay đổi, không còn là anh Trương thật thà chất phác nữa.
Nhưng sự thay đổi này chưa hẳn là điều xấu.
Trương Hiểu Vũ nghe tiếng vợ rên la trong chính phòng.
Hắn vừa lo lắng vừa sợ hãi, không thể ngồi yên, chỉ đành đứng dậy thu dọn thi thể hai mụ phù thủy trong thiên phòng.
Lâm Phong đứng trên tường rào quan sát xung quanh.
Nhà anh Trương động tĩnh lớn như vậy, hàng xóm chắc chắn nghe thấy, nhưng không ai ra hỏi han một câu.
Lâm Phong cảm thấy Tiểu Hà thôn cũng đã thay đổi, sau mấy vụ việc vừa qua.
Dân làng Tiểu Hà thôn đều lấy nguyên tắc "một điều nhịn chín điều lành" mà sống qua ngày.
Trương Hiểu Vũ đặt hai thi thể lên tấm chiếu rách, rồi rắc một lớp tro bếp lên, để tránh máu chảy ra khắp nơi.
Sau đó, Trương Hiểu Vũ thừa lúc đêm tối, kéo tấm chiếu rách ra khỏi làng.
Cảnh tượng này thật sự khiến người ta rợn tóc gáy.
Sau chuyện này, có lẽ Trương Hiểu Vũ sẽ không còn sợ ma quỷ nữa.
Trương Hiểu Vũ sau khi trở về tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo tuy cũ nhưng tươm tất.
Trong chính phòng tiếng rên đã yếu dần.
Trương Hiểu Vũ sốt ruột vò đầu bứt tai, "Tiểu Phong, chị dâu mày có sao không?"
Lâm Phong làm sao mà biết được, chỉ có thể an ủi vài câu.
"Anh yên tâm đi anh Trương, chắc chắn không sao đâu."
Oa oa oa! Một khắc sau, trong chính phòng vang lên tiếng khóc trẻ con.
Trương Hiểu Vũ đứng bật dậy chạy xộc vào chính phòng.
Lâm mẫu ôm một đứa bé đỏ hỏn cười nói: "Chúc mừng hai vợ chồng, sinh được một thằng cu.
Tuy sinh non mấy ngày, nhưng không sao cả."
Trương Hiểu Vũ chỉ nhìn lướt qua đứa bé rồi quỳ xuống bên giường nắm tay vợ khóc nức nở: "Ô ô, vợ ơi em khổ rồi!"
Chị dâu mặt mày tái mét, chỉ cười nhìn đứa bé và Trương Hiểu Vũ.
Trương Hiểu Vũ thấy vợ yếu ớt như vậy, quay sang Lâm mẫu, giọng run run hỏi: "Thím, vợ con có sao không ạ?"
Lâm mẫu cười nói: "Yên tâm đi, không mất nhiều máu, vợ con chỉ là quá mệt, nghỉ ngơi hai ngày tẩm bổ lại là khỏe thôi."
Chu Xuân Lan lấy mấy quả trứng gà trong nhà ra, tráng một bát trứng gà nóng hổi cho chị dâu ăn.
Chị dâu nghĩ ngơi một lát thì tỉnh táo lại.
Lâm mẫu đặt đứa bé vào lòng chị dâu.
"Đừng chê nó nhăn nheo, vài hôm nữa là đẹp ngay thôi.
Trẻ con mới sinh đứa nào chả thế.
Mấy đứa nhà tao hồi mới đẻ còn bé hơn thằng bé nhà mày ấy chứ."
Lâm Phong cũng đến bên cạnh Chu Xuân Lan, xót xa nắm tay nàng.
Vợ mình ngày xưa cũng chịu bao nhiêu khổ cực mới sinh cho mình năm đứa con.
Chu Xuân Lan cảm nhận được sự quan tâm của Lâm Phong.
Nàng mỉm cười nhìn Lâm Phong, cảm thấy ấm lòng.
Từ khi chồng bỏ rượu, càng ngày càng quan tâm đến mình hơn.
Lâm Phong trong lòng cũng đang tính toán cho tương lai.
Đợi sau này có tiền sẽ mua mấy người hầu gái về giúp vợ và mẹ làm việc.
Để vợ và mẹ được rảnh rang.
Cũng cho các nàng học chút võ công, không mong các nàng giỏi giang gì, chỉ cần có thể kéo dài tuổi thọ là được.
Trương Hiểu Vũ lại xoay người quỳ xuống dập đầu lia lịa trước mặt cả nhà Lâm Phong.
"Cảm ơn Tiểu Phong, cảm ơn thím, cảm ơn em dâu.
Từ nay về sau chúng ta là người một nhà, có chuyện gì cứ việc bảo tôi, hễ tôi nói một chữ "Không" tôi không phải là người."
Lâm mẫu vội đỡ Trương Hiểu Vũ, "Thôi thôi, đừng dập đầu nữa, trán bầm hết cả rồi.
Anh làm thế này khách khí quá, hồi cha mẹ hai bên còn sống, nhà ta vẫn qua lại thân thiết, chẳng khác gì người một nhà.
Anh có việc chúng tôi lẽ nào không giúp?"
Chu Xuân Lan cũng nói: "Đừng nói những lời này nữa, đặt tên cho con đã nào.”
Hai vợ chồng bàn bạc một hồi, Trương Hiểu Vũ nói: "Chúng tôi vốn định đặt tên con là Trương Diệp.
Không có Tiểu Phong thì không có đứa bé này.
Để cảm tạ ân cứu mạng của Tiểu Phong, chúng tôi thêm chữ Phong vào tên nó, gọi là Trương Phong Diệp.
Cho nó nhận Tiểu Phong làm cha nuôi."
Lâm Phong thầm nghĩ, mình đời này có duyên với con cái thật, lại có thêm một đứa con trai nữa rồi.
