Logo
Chương 76: Trương ca, ta này còn có một cái biện pháp

Lâm Phong do dự một hồi rồi quyết định đi vào.

Chuyện này sớm muộn gì cũng phải nói với Trương ca.

Lâm Phong tới cửa thì thấy Trương Hiểu Vũ đang nói chuyện phiếm với lão đại phu.

Lão đại phu cười nói: "Tiểu tử này gân cốt cứng cáp, dưỡng hai tháng là khỏi hẳn thôi."

Trương Hiểu Vũ cười đáp: "Đa tạ tiên sinh diệu thủ hồi xuân."

"Khách khí, khách khí."

Lâm Phong đẩy cửa bước vào, thấy Tiểu Duyệt Duyệt đang nép vào người lão đại phu.

Lão đại phu thấy Lâm Phong thì cười bảo: "Con gái ta còn nhỏ mà đã có lòng Bồ Tát, cứ đòi bái ta làm thầy học y thuật, cứu người giúp đời."

Lâm Phong nghe vậy trong lòng khẽ động, nghề y thời nào cũng được coi trọng, Tiểu Duyệt Duyệt muốn học y là chuyện tốt, tốt nhất là có thể song tu cả y lẫn võ.

"Nếu tiên sinh nguyện ý thu nhận, vãn bối nhất định chuẩn bị hậu lễ, dẫn con bé đến bái sư."

"Chuyện này để sau hẵng nói, để sau hãng nói."

Thầy thuốc thường giao du với đủ hạng người, từ tam giáo cửu lưu, Lâm Phong là một hiệp khách giang hồ, ông cũng muốn kết giao, nhưng chưa hiểu rõ về Lâm Phong nên chưa thể quyết định ngay được, chỉ có thể tạm hoãn.

Lâm Phong trả tiền khám bệnh tại nhà cho lão đại phu, đúng như đã hẹn là hai trăm lượng bạc.

Tiền thuốc hết hai nghìn một trăm lượng, Lâm Phong còn tặng thêm một con ngựa.

Lão đại phu và tiểu hỏa kế mỗi người cưỡi một con ngựa, vô cùng vui vẻ trở về.

Tiểu Duyệt Duyệt kéo kéo vạt áo Lâm Phong, "Cha ơi, con muốn học y, sau này con muốn chữa bệnh cứu người.”.

Lâm Phong ôm chầm lấy Tiểu Duyệt Duyệt, hôn lên má con bé, "Con ngoan lắm, con cứ kiên nhẫn chờ, cha sẽ nghĩ cách cho con. Muốn đọc hiểu sách thuốc thì phải biết chữ đã, con cứ học chữ với mẹ cho giỏi đi."

Tiểu Duyệt Duyệt gật đầu, vặn vẹo người đòi xuống đất, "Vậy con đi học chữ với mẹ đây."

Lâm Phong buông Tiểu Duyệt Duyệt xuống, tiễn con bé ra khỏi phòng, rồi đóng cửa lại.

Trong phòng chỉ còn lại Trương Hiểu Vũ và Lâm Phong.

Hai người đều im lặng, căn phòng trở nên tĩnh mịch.

Một lát sau, Trương Hiểu Vũ phá vỡ sự im lặng, "Tiểu Phong, ta... ta thật sự thành phế nhân rồi sao?"

Ra là Trương ca đã nghe thấy cả rồi.

Lâm Phong vội vàng an ủi: "Đại phu nói vẫn còn hai cách chữa được."

"Nhưng cả hai cách đó chúng ta đều không thể thực hiện, đúng không?"

"Trương ca, huynh cứ yên tâm, dù huynh có khỏi bệnh hay không, ta cũng sẽ bảo đảm huynh một đời vinh hoa phú quý.”

Trong mắt Trương Hiểu Vũ thoáng hiện vẻ cô đơn, anh ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, "Thế đạo gian nan, sống một cuộc đời bình yên đã là khó lắm rồi. Vinh hoa phú quý càng là chuyện không dám mơ. Tiểu Phong, ta... ta cảm ơn huynh."

Nói đến đây, nước mắt Trương Hiểu Vũ đã rơi lã chã.

Đàn ông không dễ rơi lệ, chỉ là chưa đến lúc đau lòng.

Trương ca còn trẻ mà đã tàn phế.

Đến việc lên giường làm vài hiệp cũng phải thở hồng hộc, kêu dừng sớm.

Người đàn ông nào có thể chịu đựng được cú sốc này.

Một khi thân thể đã suy tàn, dù có núi vàng núi bạc cũng chỉ để ngắm mà thôi.

Cho dù Trương Hiểu Vũ có sống đến bảy tám mươi tuổi thì có ích gì?

Từ giờ phút này, tâm anh đã chết, sống trên đời cũng chỉ là một cái xác không hồn.

Lâm Phong cảm nhận được sự tuyệt vọng trong nước mắt của Trương Hiểu Vũ, vành mắt anh cũng đỏ hoe.

Lâm Phong đi đi lại lại trong phòng, cố nghĩ ra cách.

Nội đan của đại yêu thì không có hy vọng gì, thứ đó dù có nhiều tiền cũng không mua được, mà trong ba tháng tới mình cũng không thể có đủ thực lực để giết đại yêu.

Lâm Phong vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng nghĩ ra một biện pháp.

Nhưng anh không ngờ rằng, biện pháp này sẽ tạo nên một đời Ma đạo kiêu hùng 'Mưa Ma'.

"Trương ca, ta vẫn còn một cách. Ta từng có được một bản ma công tuyệt thế là . { Thị Huyết Ma Công } . Luyện môn võ công này có thể dựa vào việc hút máu tươi để nhanh chóng tăng cao thực lực, giúp huynh trong thời gian ngắn có được nội lực. Như vậy, huynh có thể dùng nội lực để ôn dưỡng vết thương ở phổi. Tu luyện môn võ công này đòi hỏi ý chí cực cao. Hơn nữa, nếu tu luyện sai lệch, rất dễ biến thành cuồng ma mất trí, chỉ biết hút máu. Ta chỉ có tầng thứ nhất của môn võ công này, nhưng để huynh có được nội công thì tẩng thứ nhất là đủ rồi. Huynh tự quyết định xem có nên tu luyện hay không nhé?”

"Ha ha ha," Trương Hiểu Vũ cười lớn hai tiếng, "Có cách là tốt rồi, đâu còn mong đợi thập toàn thập mỹ. Quân tử theo Thiên Hành Kiện thì phải không ngừng vươn lên, ta thân là nam tử hán đại trượng phu, sao có thể để huynh nuôi ta cả đời. Công pháp này, ta luyện."

"Tốt." Vậy Trương ca cứ tĩnh dưỡng cho tốt, đợi huynh khỏi hẳn ngoại thương, ta sẽ truyền công pháp này cho huynh.

Có được giải pháp, tinh thần Trương Hiểu Vũ rõ ràng tốt lên nhiều.

Lâm Phong chỉ vào ba nghìn lượng ngân phiếu trên đầu giường, nói: "Trương ca, huynh cầm lấy số ngân phiếu này đi."

"Nhiều quá, ta không nhận đâu, tìm đại phu đã tốn không ít rồi."

"Huynh cứ cầm lấy đi, coi như là cho con trai ta."

Trương Hiểu Vũ gãi cằm, ý của câu này anh hiểu, nhưng sao nghe lại thấy kỳ cục thế nào ấy.

Lâm Phong nói tiếp: "Ta sẽ bảo Hổ Tử và Hải Đào đi mua ba căn nhà ở bên cạnh, sau này huynh cứ an tâm ở trong huyện thành, mọi người còn có thể nương tựa lẫn nhau."

"Tiểu Phong, có phải là nhiều quá không?"

"Không nhiều đâu, bạc đều là do giết bọn mã tặc mà có được, mọi người đều có phần. Huynh đừng nghĩ gì cả, cứ an tâm dưỡng thương là được.”

"Vậy được."

Trấn an Trương Hiểu Vũ xong thì trời cũng đã tối.

Lâm Hổ và Chu Hải Đào đều đã đón người nhà đến, Lâm Phong trực tiếp chỉ định nhà cho họ.

Vì Trương Hiểu Vũ bị thương, Trương tẩu tử và các con tạm thời ở nhà Lâm Phong.

Hôm nay Lâm Phong buổi sáng giết mã tặc, trải qua một phen hiểm nghèo.

Buổi chiều thì lĩnh thưởng, tìm đại phu, mua nhà cửa, bận rộn cả ngày.

Lâm Phong thân thể còn chịu được, nhưng tinh thần thì cảm thấy mệt mỏi.

Những người khác cũng đều rất mệt, chuẩn bị đi ngủ sớm.

Khu nhà này phòng ốc rộng rãi, lại nhiều.

Buổi tối, Lâm Phong ngủ chung phòng với Chu Xuân Lan.

Lâm mẫu dẫn bọn trẻ ngủ một phòng.

Khi lên giường, Chu Xuân Lan quay lưng về phía anh, Lâm Phong tưởng vợ đã ngủ rồi.

Nhưng khi Lâm Phong vừa nằm xuống, Chu Xuân Lan liền xoay người lại nhìn anh.

Dưới ánh trăng, Lâm Phong thấy đôi mắt vợ long lanh như nước, dường như chứa chan ý xuân.

Ừng ực, Lâm Phong nuốt nước miếng, "Nương tử, sao nàng còn chưa ngủ?".

Chu Xuân Lan dịu dàng nói: "Lang quân, chàng hôm nay dữ thật đấy."

"Hả? Có sao?"

Lâm Phong nhớ lại lúc sáng cả nhà khóc lóc, anh có quát họ một câu.

"Lúc đó không phải là đang gấp sao! Lang quân xin lỗi nàng."

Chu Xuân Lan bĩu môi: "Chỉ xin lỗi thôi thì không được!”

"Vậy nàng muốn thế nào?"

"Thiếp phạt chàng!"

"Phạt ta cái gì?"

"Phạt chàng ở bên cạnh thiếp!"

Chu Xuân Lan nói xong liền nhào vào người Lâm Phong.

......

Ngày thứ hai Lâm Phong thức dậy đã muộn.

Buổi trưa, Lâm Phong mời thợ hồ đến đục thông hai căn nhà, rồi sửa sang lại căn nhà vừa mua.

Lâm Phong trả công hậu hĩnh, chỉ ba ngày là xong.

Trương Hiểu Vũ hôm nay đã hồi phục khá hơn, ăn uống cũng không có vấn đề gì.

Sáng ngày thứ ba, Lâm Phong ăn xong điểm tâm, định đến Tiểu Hà thôn xem sao, tiện thể gặp mặt sư phụ, đồng thời cũng giải thích với sư phụ về việc võ công của mình luyện được như thế nào.

Hệ thống thì chắc chắn không thể để lộ.

Chỉ có thể nói với sư phụ là mình là kỳ tài luyện võ ngàn năm có một.

Sư phụ mà cao hứng, biết đâu lại truyền cho mình mấy môn võ công, hoặc tặng cho mình một thanh bảo kiếm.