Logo
Chương 85: Tiểu hài tử mới làm lựa chọn, đại nhân tất cả đều muốn

Lâm Phong định bụng học cả hai loại võ công, sau khi học xong sẽ nghiên cứu xem nên ưu tiên tăng điểm cho môn nào.

Lâm Phong hỏi: "Ngươi tên gì?"

"Ta gọi Tôn Vũ."

Hỏi xong, Lâm Phong quay người định đi.

Tên tù nhân trẻ tuổi Tôn Vũ vội vàng gọi: "Quý nhân ơi! Ngươi còn muốn biết gì cứ hỏi đi."

Lâm Phong không để ý tới hắn. Thực ra, Lâm Phong chỉ muốn hỏi thm xem thiếu niên này phạm tội gì, và cần bao nhiêu tiền để bảo lãnh hắn ra.

Cai ngục nói với Lâm Phong rằng thiếu niên này chỉ trộm có mấy lượng bạc, cũng không gây chết người, chẳng qua là xui xẻo, hắn lại trộm trúng nhà của đường huynh thành chủ nên bị bắt tại trận.

Muốn đưa hắn ra ngoài thì phải tốn hai ngàn lượng bạc.

Hai ngàn lượng, không nhiều không ít, Lâm Phong cảm thấy vụ này có thể làm ăn được.

Lâm Phong quay lại nhà tù, nói với Tôn Vũ: "Ta có thể đưa ngươi ra ngoài.

Nhưng ngươi phải truyền lại Thiết Bố Sam và Thập Tam Thái Bảo khổ luyện cho ta.”

Tôn Vũ chớp mắt: "Hai môn võ công này không dễ luyện đâu, nhập môn thôi cũng phải mất một hai năm."

Lâm Phong không có thời gian để phí phạm với hắn: "Ngươi cứ dạy ta đi, sau này ta từ từ luyện.

Ta cho ngươi năm ngày, trong năm ngày này ngươi dạy ta, ngươi sẽ được ra ngoài.

Ngươi nói xem có đồng ý không?"

Tôn Vũ hỏi: "Nếu ta không đồng ý thì sao?”

"Nếu ngươi không đồng ý, ta sẽ bỏ chút tiền ra, nhờ các đại ca cai ngục chiếu cố ngươi thật tốt!"

Tôn Vũ rùng mình, cái kiểu "chiếu cố" này thì ai mà chẳng biết, hắn không khỏi cảm thấy hậu môn thắt lại.

"Ta đồng ý, ta đồng ý."

"Vậy thì tốt, ngươi bắt đầu dạy ta ngay đi."

Tôn Vũ đứng sau song sắt, giảng giải Thiết Bố Sam cho Lâm Phong, thỉnh thoảng còn ra dấu.

Thiết Bố Sam là môn võ công thông qua xoa bóp, đấm đá để nâng cao khả năng chịu đòn của cơ thể.

Khi luyện thành, thân thể sẽ cứng như khoác áo giáp sắt.

Giảng giải hơn nửa canh giờ, Tôn Vũ nói: "Thiết Bố Sam ta dạy xong rồi, ngươi học được chưa?"

Lâm Phong nghe hắn giảng cả nửa canh giờ, nhưng trong bảng hệ thống, cột võ kỹ vẫn chưa hề xuất hiện môn Thiết Bố Sam.

Rõ ràng là tên tù nhân này đang lừa dối mình.

Lâm Phong chắp tay sau lưng, hỏi: "Ngươi chắc chắn là dạy đúng chứ?"

Tôn Vũ mắt láo liên, ấp úng: "Dạy thì chắc chắn là đúng rồi, chỉ không biết ngươi học được bao nhiêu thôi."

Lâm Phong chỉ tay vào Tôn Vũ: "Ngươi đó, chẳng thành thật gì cả. Mai ta lại đến, ngươi suy nghĩ cho kỹ xem dạy ta thế nào.

Hôm nay ngươi nhịn đói đi."

Tôn Vũ nhào tới cửa phòng giam, kêu: "Đùng đi, ta nhớ ra rồi, ta chưa dạy hết, ta dạy tiếp cho ngươi."

Lâm Phong không quay đầu lại, bỏ lại một câu: "Ngươi cứ ngẫm cho kỹ đi, đừng bỏ sót gì."

......

Ngày hôm sau, Lâm Phong lại đến nhà tù.

Tôn Vũ thấy Lâm Phong thì mắt sáng rỡ: "Quý nhân, cuối cùng ngươi cũng đến rồi! Ta dạy ngươi Thiết Bố Sam tiếp."

Thực ra, nhà tù cũng không đến nỗi không cho phạm nhân ăn, mỗi ngày ít nhất cũng có một bát cháo loãng.

Nhưng Lâm Phong đã dặn dò, nên hôm qua Tôn Vũ đến cháo loãng cũng không có mà húp.

Hôm nay Tôn Vũ trông có vẻ uể oải, rõ ràng là đói.

Lâm Phong cười nói: "Vậy ngươi nhanh dạy ta đi, hôm nay mà dạy xong Thiết Bố Sam, ta sẽ mang rượu ngon thịt đến cho ngươi."

Tôn Vũ nghe vậy thì yết hầu giật giật, bụng réo ùng ục hai tiếng.

Đồ ăn đối với người đói mà nói, sức cám dỗ vẫn rất lớn.

Tôn Vũ lại dạy Lâm Phong hơn nửa canh giờ: "Lần này ta dạy hết rồi."

Nhưng trong bảng hệ thống của Lâm Phong vẫn không có môn võ kỹ này, chứng tỏ Tôn Vũ dạy không đúng, hoặc không đầy đủ.

Lâm Phong nheo mắt nhìn Tôn Vũ: "Ngươi chắc chắn là dạy hết rồi chứ? Ta chỉ cho ngươi một cơ hội, ngươi suy nghĩ kỹ rồi nói với ta."

Tôn Vũ trong lòng có chút hoảng, người này khó lừa quá.

"Ta nhớ ra rồi, ta nhớ ra rồi, còn thiếu một chút, ta dạy ngươi ngay.".

Tôn Vũ lại dạy thêm nửa canh giờ.

Trong giao diện thuộc tính của Lâm Phong, cột võ kỹ cuối cùng cũng xuất hiện môn Thiết Bố Sam.

Lúc này Lâm Phong mới hài lòng, sai người từ tửu lâu trong thành đặt hai bàn rượu ngon thức ăn ngon, một bàn cho cai ngục, một bàn cho Tôn Vũ.

Tôn Vũ ăn uống ngấu nghiến, bụng căng tròn như trái bóng da.

Ăn no nê, Tôn Vũ bắt đầu nói nhiều hơn.

"Cảm tạ đại ca đã cho ta bữa rượu thịt thịnh soạn này.

Từ khi bị bắt vào đây đến giờ, ta chưa được ăn no bao giờ.

Ta vốn đến Thanh Hà huyện để tìm người thân nương tựa, kết quả người thân thì không thấy, bạc cũng tiêu hết.

Ta định kiếm chút tiền ở lại huyện thành mấy ngày, rồi tham gia tuyển chọn thành vệ quân.

Không ngờ vừa ra tay đã bị bắt."

"Võ công của ngươi không tệ mà, sao lại bị một đám gia đinh hộ viện bắt được?"

"Bọn chúng không phải là gia đinh hộ viện bình thường, công phu trên tay còn lợi hại hơn cả bổ khoái, hơn nữa còn có lưới bắt người chuyên dụng.

Ngạnh công của ta thì rất lợi hại, nhưng khinh công lại không được.

Ta bị bắt lại còn bị đánh cho một trận.

Mạng nhỏ suýt nữa thì toi.

Sau đó bị ném vào nhà giam, mỗi ngày chỉ có một bát cháo loãng.

May mắn gặp được đại ca ngươi.

Nếu không thì ta sớm muộn cũng chết đói trong ngục này."

Lâm Phong không có ý kiến gì, chỉ gật đầu. Hắn không tin hoàn toàn lời của người lạ, nhưng hắn cảm thấy thiếu niên này tuy láu cá, nhưng có lẽ không phải là kẻ ác.

Ăn xong, Tôn Vũ lại bắt đầu dạy Lâm Phong Thập Tam Thái Bảo khổ luyện.

Thập Tam Thái Bảo khổ luyện khó luyện hơn Kim Chung Tráo và Thiết Bố Sam nhiều.

Thập Tam Thái Bảo khổ luyện bao gồm Thiết Đầu công, Thiết Chưởng công, Sắt Bụng công, Thiết Đang công... tổng cộng mười ba loại ngạnh công.

Cần phải luyện cả mười ba loại công phu này đến đại thành, mới được gọi là Thập Tam Thái Bảo khổ luyện.

Nghe nói khi luyện thành, lực lớn vô tận, toàn thân không có điểm yếu, là cảnh giới cao nhất của khổ luyện ngoại công.

Hơn nữa, tu luyện công này còn phải giữ mình đồng trinh, một khi bị phá thân thì công lực sẽ tan biến.

Lâm Phong sống hai kiếp, kiếp nào cũng không phải là trai tân, không biết mình có luyện được không?

Cứ học rồi tính.

Học đến tối, Lâm Phong định về nhà.

Tôn Vũ níu lại: "Quý nhân đại ca, ngươi đừng đi vội, học thêm chút nữa đi.

Thập Tam Thái Bảo khổ luyện nội dung nhiều lắm, ta sợ mấy ngày nay ngươi học không hết."

Thằng nhãi này còn muốn mình học bù, không đời nào.

Lâm Phong cười hỏi: "Thập Tam Thái Bảo khổ luyện của ngươi luyện đến trình độ nào rồi?"

Tôn Vũ nói: "Ta chỉ nhập môn thôi, sau này phá thân rồi, công phu này cũng phế.

Hay là đại ca đừng học nữa.

Đàn ông ai mà giữ được mình đồng trinh mãi chứ?

Học cũng bằng không."

"Có vô dụng hay không, cứ học xong rồi mới biết.

Ta về ngủ đây, thời gian ta sẽ cho ngươi thêm một ngày."

Mấy ngày tiếp theo, Tôn Vũ dạy rất nhiệt tình, quan trọng là hắn không muốn ở trong phòng giam này thêm một ngày nào nữa.

Ngày thứ sáu.

Lâm Phong cuối cùng cũng học xong Thập Tam Thái Bảo khổ luyện.

Thập Tam Thái Bảo khổ luyện tuy là võ học tầm thường, nhưng là cực phẩm trong số những võ học tầm thường.

Lâm Phong phát hiện dù mình không còn là trai tân, nhưng vẫn có thể luyện môn võ công này.

Cái giá phải trả là khi nhập môn sẽ tốn mười điểm đột phá.

Hơn nữa, trước khi luyện môn võ công này đến viên mãn, không được gần nữ sắc.

Tuy bây giờ điểm đột phá tương đối nhiều, nhưng cũng không thể lãng phí.

Lâm Phong vẫn quyết định ưu tiên tăng điểm cho Thiết Bố Sam.

Võ công đã sẵn sàng, sáng mai mình sẽ bắt đầu tăng điểm.

Đem 132 điểm đột phá trên người dùng hết.

Rốt cuộc nên tăng điểm cho những môn võ công nào đây?