Logo
Chương 9: Ước mơ tương lai, an hậu trạch

Lâm Phong không quá lo lắng.

Tốc độ đột phá võ học của hắn chắc chắn nhanh hơn tốc độ khỏi bệnh của kẻ kia.

Nhưng cũng không thể kéo dài quá lâu, chờ hắn luyện Liệp Thú Quyền đến viên mãn, sẽ tìm cơ hội diệt trừ tên hái hoa đạo tặc này.

......

Vương Sơn Hùng sau khi về nhà, ngực bốc lửa giận.

Cảng nghĩ càng tức, hắn vớ lấy một cái bát sứ vỡ ném mạnh xuống đất.

"Răng rắc!" Bát sứ vỡ tan.

"Tê..." Hắn vì dùng sức quá mạnh mà động đến vết thương, đau đến hít khí lạnh.

Hắn không giận Lâm Phong, hắn giận ba tên tiểu lưu manh kia.

Ba tên kia đòi nhiều tiền đã đành, lại còn không làm việc.

Hắn dù sao cũng là một nhân vật có chút tiếng tăm trên giang hồ, không ngờ lại bị ba tên tiểu lưu manh chơi một vố.

Vương Sơn Hùng ngồi trên giường khôi phục thương thế.

"Ai, xem ra trong thời gian ngắn không giải quyết được ả tiểu nương tử kia.

Có thể một thai năm con, nguyên âm chắc chắn cực thịnh, nếu có thể hái bổ ả, nhất định có thể giúp ta nhanh chóng chữa thương."

......

Bên phía Lâm Phong, thuốc còn chưa ngấm hết, mẹ hắn đã làm xong cơm chiều.

Cháo loãng, nấu với thịt khô và dưa muối tự muối, đối với cái nhà này mà nói đã là một bữa tiệc thịnh soạn.

Mẹ múc thêm một bát cháo thịt khô nữa, vào nhà đút cho Chu Xuân Lan.

Còn lại để Lâm Phong trông năm đứa nhỏ ăn cơm.

Năm đứa nhỏ vẫn còn hơn nửa cái kẹo đường, bọn chúng đặt bên cạnh bát cơm của mình.

Mấy đứa bé hiếm khi được ăn nhiều cháo như vậy, lại còn có thịt khô.

Trước đây ăn cháo loãng như nước, muốn vớt một hạt gạo cũng khó.

Thịt thì càng không có, cả năm cũng chẳng được ăn mấy bữa.

Bọn trẻ ăn cơm như năm con heo con, miệng đầy hạt cơm, chốc lát đã căng tròn bụng.

Lâm Phong phát hiện khi ăn cơm, mấy đứa bé luôn liếc nhìn mình.

Nhớ lại nguyên chủ trước kia, Lâm Phong giật mình.

Nguyên chủ lúc ăn cơm thích uống rượu rồi đánh con.

Bọn trẻ sợ hắn đánh.

Lâm Phong thấy áy náy, dù không phải hắn đánh, nhưng giờ hắn đang mang thân xác của nguyên chủ.

Đại Bảo Lâm Vũ Tường ăn xong nhìn hắn.

"Thối tửu quỷ, cha thật sự không uống rượu nữa à?"

Xong rồi, kẹo đường còn chưa ăn xong mà xưng hô đã trở lại.

Lâm Phong liếc nhìn kẹo đường trên bàn.

Đại Bảo sợ Lâm Phong cướp kẹo, lập tức vơ lấy, cười đổi giọng, "Vậy... cha, cha thật sự không uống rượu nữa à?"

Lâm Phong vét nốt chút cơm cuối cùng trong bát, "Ừ, về sau không uống nữa."

Lâm Phong kiếp trước không thích uống rượu, mặc kệ lãnh đạo hay khách hàng mời, ai mời cũng không uống.

Trong bốn thằng con trai, thằng tư nhỏ nhất, gầy nhất, tướng mạo cũng thật thà chất phác nhất, mày rậm mắt to như một con hổ con, rất đáng yêu.

Lâm Phong không nhịn được đưa tay sờ đầu thằng tư.

Thân thể thằng tư run lên, đột nhiên cứng đờ.

Mấy đứa còn lại cũng nhìn theo, sợ Lâm Phong đánh em.

Đợi một lúc, thấy Lâm Phong chỉ sờ đầu, không đánh, thằng tư cười tươi, còn phối hợp xoay xoay đầu.

Lâm Phong dứt khoát bế bổng thằng tư lên, đặt lên cổ mình.

"A!" Thằng tư kêu lên một tiếng, vội nắm chặt búi tóc Lâm Phong.

"Đi, cha cho con đi tiêu cơm."

Lâm Phong mang thằng tư đi châm thêm củi vào bếp thuốc, rồi dẫn thằng bé chạy loanh quanh trong sân.

Thằng tư ban đầu còn sợ, chơi một lúc thì cười ha hả.

Mấy đứa còn lại cũng ra xem.

Rất nhanh chúng không nhịn được muốn thử, Lâm Phong cho mỗi đứa ngồi một bên vai, chơi đến khi mặt trời xuống núi mới dừng lại.

Lúc này, thuốc cũng sắc xong.

Mẹ bảo Lâm Phong tự mình bón thuốc cho vợ.

Lâm Phong cầm bát thuốc vào phòng ngủ, ngồi xuống bên giường.

Người vợ ốm yếu trông càng thêm kiều diễm, khiến người ta thương xót.

Khuôn mặt nàng tái nhợt, yếu đuối như cánh hoa ướt sũng nước mưa, lộ vẻ u sầu.

Lâm Phong vừa vào, Chu Xuân Lan không biểu cảm nói, "Để thuốc đó đi, tôi tự uống được."

"Mẹ bảo với tôi là cô được tiên nhân báo mộng, thật không?"

Địa vị của phụ nữ trong thế giới này giống như thời cổ đại kiếp trước, gả cho gà thì theo gà, gả cho chó thì theo chó, người phụ nữ nào cũng mong lấy được người tốt.

Trừ những nữ hiệp có vũ lực phi thường ra.

Lâm Phong vội vàng bày tỏ, "Đương nhiên là thật rồi, tôi sẽ sớm cho cả nhà mình sống cuộc sống tốt."

Chu Xuân Lan thực ra đã hết hy vọng vào nguyên chủ, giờ thấy chồng thay đổi, nàng có chút không quen, càng thêm không tin.

"Sống tốt thế nào tôi không cần, chỉ cần anh đừng có rượu chè be bét như trước là được."

"Thời gian còn dài, cô và mấy đứa cứ nhìn tôi thể hiện đã."

Hai người nói chuyện vài câu, cuối cùng Chu Xuân Lan vẫn tự uống thuốc.

Khi Lâm Phong ra khỏi phòng, rút cho Chu Xuân Lan một cây trâm bạc.

Chu Xuân Lan cầm cây trâm bạc mà ngây người, bao lâu rồi chồng không mua quà cho nàng.

Hồi mới cưới, hắn tốt được hai năm, sau đó dính vào rượu chè thì thành tên thối tửu quỷ chẳng quan tâm gì nữa.

Nàng còn lo không biết làm sao nuôi lớn mấy đứa con.

Nếu chồng có thể hồi tâm chuyển ý thì còn gì bằng.

Chu Xuân Lan cất trâm bạc dưới gối, mỉm cười nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Đất ở nông thôn không đáng tiền.

Nhà Lâm tuy nghèo, nhưng cũng có ba gian, nhà chính, nhà ngang kê ngay ngắn, tuy cũ nát nhưng vẫn rộng rãi.

Đây đều là cha Lâm Phong mua khi còn sống.

Chu Xuân Lan ốm, mẹ Lâm sợ bọn trẻ làm ồn ảnh hưởng đến con dâu, nên bảo chúng ngủ với mình.

Nếu là ngày thường, bọn trẻ thà chen chúc nhau chứ không ai dám sang ngủ với Lâm Phong.

Hôm nay Đại Bảo Lâm Vũ Tường và Tứ Bảo Lâm Vũ Trạch xung phong nhận việc sang phòng Lâm Phong.

Lâm Phong nhìn hai đứa nhỏ bên cạnh có chút không tự nhiên.

Kiếp trước phần lớn thời gian anh đều ngủ một mình, sợ mình trở mình đè vào bọn trẻ.

Ấy vậy mà hai đứa cứ rúc vào anh như heo con, hai cặp mắt to đen láy nhìn anh.

Lâm Phong hỏi: "Sao hai con không ngủ?"

Thằng tư béo tốt nói: "Sợ ngủ dậy cha lại biến thành thối tửu quỷ."

Lâm Phong ôm thằng tư vào lòng xoa xoa.

Cảm giác này còn hơn vuốt mèo.

"Hai con cứ yên tâm ngủ, nếu cha đã tốt rồi thì sẽ không biến lại đâu."

Hai đứa nhỏ vẫn không chịu ngủ.

Lâm Phong lại hỏi thằng tư, "Con có ước nguyện gì nói với cha đi, cha thực hiện cho."

Thằng tư không hề do dự nói: "Con muốn học võ, trở thành cao thủ võ lâm, như vậy sẽ không ai dám bắt nạt chúng con."

Lâm Phong nhớ ra, mấy đứa nhỏ rất ít khi ra ngoài, vì chúng suy dinh dưỡng lâu ngày, gầy yếu quá, hay bị bọn trẻ trong thôn bắt nạt.

Lâm Phong hôn lên má thằng tư, "Ngày mai cha sẽ dạy con võ công, sau này cho các con ngày nào cũng có thịt ăn, lớn cho khỏe mạnh, không ai dám bắt nạt các con nữa."

Lâm Phong nhìn sang Đại Bảo, "Còn con, Đại Bảo?"

Đại Bảo suy nghĩ một lúc, vác chổi lông gà lên vai.

Miệng hét lớn, "Bán quả đây, một xu một quả!"

Hét xong, Đại Bảo nói: "Con muốn làm cái này, kiếm thật nhiều tiền, như vậy có tiền mua thuốc cho mẹ, mua quần áo, mua đồ ăn cho các em."

Đại Bảo thấy người bán hàng rong vào làng kiếm tiền, muốn bắt chước theo.

"Thằng bé này đúng là có tố chất thương nhân, làm ăn buôn bán.

Đại Bảo ngoan quá, cha cho con ít tiền, con cứ tích cóp dần, đủ vốn thì làm ăn."

Lâm Phong nói xong lấy ra năm đồng xu, đưa cho Đại Bảo.

Lâm Phong không đưa hết bạc cho mẹ mà vẫn giữ lại một ít.

Đại Bảo cầm tiền, đếm đi đếm lại, không biết cất vào đâu, mừng rỡ không ngậm được miệng.

Trong phòng bên cạnh, ba đứa còn lại nghe thấy tiếng cười bên này, thỉnh thoảng lại hé cửa xem, có chút ngưỡng mộ Đại Bảo và Tứ Bảo.

"Bà ơi, ngày mai cháu cũng muốn ngủ với cha."

"Được, các cháu thay phiên nhau ngủ với cha."

Bọn trẻ nhanh chóng ngủ say, Lâm Phong cũng đang tính toán làm thế nào để có thêm đồ ăn.

Ngày mai anh lại đột phá một chút nữa, mà mỗi lần đột phá đều cần ăn rất nhiều, đặc biệt là đồ ăn giàu protein.

Số lương thực trong nhà không đủ cho anh đột phá hai lần.

Lâm Phong đột nhiên nghĩ ra điều gì, mắt sáng lên.

Ở con sông nhỏ bên cạnh thôn Tiểu Hà, tôm sông cua đồng rất nhiều, dân làng gọi chúng là "sông trùng", căn bản không ai ăn.

Thế thì chẳng phải quá hời cho mình sao.