Đường Nặc khẽ "Ừ" một tiếng, không nói nhiều, chỉ thu dọn hòm thuốc rồi bảo: "Ta muốn ra hiệu thuốc xem sao, xem có những dược liệu gì, sau này còn tiện kê đơn.”
Dương Ninh lập tức giơ tay lên: "Đường cô nương cứ tự nhiên!"
Hai người vừa ra khỏi cửa, Tống đại phu liền kéo Đoạn Thương Hải ra một chỗ, hạ giọng: "Ở đây sau này rốt cuộc ai làm chủ? Một con bé ranh, dùng dăm ba vị thuốc, nhỡ gây ra chuyện gì thì đừng trách lão phu ăn nói trước nhé."
"Tống tiên sinh, ở đây đương nhiên là nghe theo ông rồi." Đoạn Thương Hải cười nói: "Đường cô nương đến, chỉ là tạm thời giúp một tay thôi."
Tống đại phu cau mày: "Nhưng vừa rồi ngươi cũng thấy đấy, nha đầu kia e là không nghe ta đâu. Ngươi phải biết, chẩn bệnh cứu người không thể đùa bỡn. Sau này nàng lỡ làm ẩu, lại còn có mặt mũi thế tử ở đấy, ta biết nói sao? Hơn nữa, hôm qua Tam phu nhân phái người đến báo là sẽ có một nha đầu đến giúp, nếu mọi việc cứ theo quy củ y quán thì thôi đi, nhưng cứ thế này mãi thì lão phu e là...!"
"Tống tiên sinh đừng nóng." Đoạn Thương Hải cười hề hề: "Thế tử coi trọng Đường cô nương lắm, mà ta thấy tay nghề Đường cô nương cũng không tệ, vừa rồi châm cứu cũng thành thạo. Sau này chắc chắn là người hỗ trợ tốt. " Ông chỉ về phía sau bình phong, nói nhỏ: "Đường cô nương bảo, trong mười hai canh giờ, vết thương của đứa bé có thể lành như cũ. Nếu thật vậy thì y thuật của Đường cô nương khỏi chê, ông sẽ đỡ vất vả hơn nhiều. Còn nếu không phải thế, Đường cô nương chắc cũng không cố chấp làm gì."
Tống tiên sinh trầm ngâm, khẽ vuốt râu: "Lời này cũng đúng. Cứ xem ngày mai ra sao đã. Lão phu bốc thuốc bao nhiêu năm, chưa thấy thứ linh đan diệu dược nào mà một ngày một đêm đã chữa lành vết thương được cả. Lần này phải mở mang kiến thức xem thực hư thế nào."
Đoạn Thương Hải cười: "Thiên hạ rộng lớn, thiếu gì chuyện lạ, biết đâu thật sự có loại linh đan thần dược ấy thì sao. Nếu đúng như vậy thì...!" Ông liếc nhìn ra cửa, mới hạ giọng: "Sau này Vĩnh Yên đường chắc chắn phát tài."
Dương Ninh lúc này cùng Đường Nặc đến hiệu thuốc bên cạnh. Tiểu nhị đã chờ sẵn để tiếp đãi.
"Đường cô nương, thuốc này cô đặt tên gì chưa?" Dương Ninh đi bên cạnh Đường Nặc, cười tươi như gió xuân: "Thần dược lợi hại thế này, tên nhất định phải kêu vang."
Đường Nặc lắc đầu: "Trong sách chỉ nói phương pháp phối chế, không có tên.”
"Trong sách?" Dương Ninh vội hỏi: "Sách nào vậy?"
Hắn kiếp trước từng kinh doanh, lăn lộn ở cửa hàng nhiều năm, cực kỳ nhạy bén với các mối làm ăn. Lần đầu gặp Đường Nặc ở sơn cốc, thấy y thuật của nàng là biết ngay đây là một kho báu cần khai thác.
Hôm nay chứng kiến thuốc trị thương trong tay Đường Nặc, hắn đã rục rịch trong lòng.
Tống tiên sinh còn nghi ngờ thuốc trị thương của Đường Nặc có linh nghiệm đến thế không, chứ Dương Ninh tin sái cổ. Hắn biết rõ cái bình sứ mà Đường Nặc tùy tiện lấy ra kia chứa đựng vật báu vô giá, quan trọng là Đường Nặc dường như chưa ý thức được điều đó.
Đường Nặc lúc này đã đứng trước tủ thuốc. Phía bên phải hiệu thuốc, cả một bức tường là tủ thuốc, chia theo loại, chỗ cao nhất còn phải kê ghế mới lấy được, ít nhất cũng có cả trăm vị dược liệu.
Đường Nặc chậm rãi đi qua, thỉnh thoảng dừng lại, kéo ngăn tủ thuốc ra, dùng kẹp gắp dược liệu lên xem xét, nghe Dương Ninh hỏi thì đáp: "Trong Bách Thảo Tập."
Dương Ninh lập tức nhớ ra, lần trước tiểu yêu nữ A Não đã dùng đủ mọi thủ đoạn để đoạt quyển 《Bách Thảo Tập》 từ tay Đường Nặc.
"《Bách Thảo Tập》 thật sự ở trong tay cô?"
Đường Nặc lắc đầu: "Ta chưa từng thấy, chỉ là sư phụ đã dạy ta phối chế dược liệu. Vị thuốc này là loại dễ phối chế nhất, chắc cũng không tính là linh đan diệu dược gì đâu."
Dương Ninh có chút giật mình. Nếu ngay cả thứ này cũng không tính là linh đan diệu dược thì dược vật được ghỉ trong (Bách Thảo Tập}. còn lợi hại đến mức nào. Khó trách A Não tốn công sức muốn chiếm đoạt đến thế.
"Đường cô nương, hay là ta đặt cho vị thuốc này một cái tên?" Dương Ninh cười thân thiện: "Dược liệu quý giá thế này mà không có tên thì thật đáng tiếc."
"Ngươi muốn đặt tên gì?"
Dương Ninh nghĩ ngợi một chút: "Hay là gọi Vĩnh An Xuân, thuốc diệu hồi xuân của Vĩnh Yên đường. Cô thấy thế nào?"
Đường Nặc vẫn bình tĩnh tự nhiên, vừa dùng kẹp gắp một vị thuốc, vừa thong thả hỏi: "Có phải ngươi muốn biến vị thuốc này thành dược liệu của Vĩnh Yên đường không?"
Dương Ninh có chút xấu hổ, nhưng vẫn dày mặt nói: "Thật ra không phải vì Vĩnh Yên đường, chỉ là vì cứu người tế thể thôi. Đường cô nương nghĩ xem, thuốc này có thể chữa lành vết bỏng như chưa từng bị, vậy thì những vết thương da thịt thông thường, tự nhiên cũng có thể khỏi. Nếu có thể phổ biến vị được liệu này thì công đức vô lượng.”
Đường Nặc không trả lời mà hỏi tiểu nhị: "Vĩnh Yên đường bán thuốc gì chạy nhất?"
Tiểu nhị nhìn Dương Ninh. Dương Ninh sầm mặt xuống: "Nhìn ta làm gì? Đường cô nương hỏi thì cứ trả lời. Đường cô nương là người nhà, không cần giấu giếm."
Tiểu nhị lúc này mới nói: "Bẩm cô nương, hiệu thuốc bán chạy nhất là Thanh Lộ Hoàn và Hóa Thống Tản. Thanh Lộ Hoàn trị bệnh thương hàn, Hóa Thống Tản giúp giảm đau, tan máu bầm."
"Ta xem được không?"
Tiểu nhị vội hỏi: "Để tôi lấy cho cô." Anh ta lấy hai loại thuốc tới, nói: "Đây là hai loại dược vật do Vĩnh Yên đường tự nghĩ ra. Chỉ có duy nhất một chỗ này, không có chỉ nhánh, bán rất chạy." Thấy Đường Nặc còn trẻ, chưa từng đến y quán bao giờ, anh ta giải thích: "Hiệu thuốc nào muốn tồn tại, thành hiệu lâu đời thì phải có bí phương độc đáo, nếu không chẳng trụ được bao lâu."
Đường Nặc khẽ gật đầu, cầm Thanh Lộ Hoàn xem kỹ, lại ngửi ngửi, rồi dùng kìm kẹp vỡ ra, quan sát tỉ mỉ, mới nói: "Thanh Lộ Hoàn này dùng để trị bệnh thương hàn à?"
"Đau đầu nhức óc, cảm lạnh phát sốt, uống viên thuốc này hai ngày là thấy hiệu quả ngay." Tiểu nhị nói: "Hiệu thuốc ở kinh thành không dưới trăm nhà, nhưng cái viên thuốc này của Vĩnh Yên đường thì không ai sánh bằng."
Đường Nặc lắc đầu: "Thanh Lộ Hoàn này tổng cộng dùng bảy vị dược liệu phối hợp mà thành. Đúng là có thể tạm thời giảm đau đầu nhức óc, thậm chí trị cảm lạnh phát sốt, nhưng uống thuốc này vào thì dạ dày rất dễ bị tổn hại. Mà sau khi dùng thuốc này, lần sau bệnh tái phát thì phải tăng liều. Lâu dần, dạ dày sẽ bị bào mòn, thậm chí còn gây ra bệnh khác."
Tiểu nhị nhíu mày: "Cô nương nói thế có hơi quá không? Vĩnh Yên đường đã bán Thanh Lộ Hoàn mấy chục năm rồi, có ai ăn thuốc của Vĩnh Yên đường mà gặp vấn đề đâu."
Đường Nặc chân thành: "Trong cách điều chế Thanh Lộ Hoàn này, thừa hai vị thuốc, thiếu một vị thuốc." Cô nhìn Dương Ninh: "Dược vật là thứ đưa vào miệng, trị bệnh cứu người, đừng nói sai mấy vị thuốc, chỉ sai một tí thôi là dược hiệu khác hoàn toàn."
"Đường cô nương nói đúng lắm." Dương Ninh nghiêm túc: "Đường cô nương, vậy theo cô thì phải sửa thế nào?"
Đường Nặc nghĩ nghĩ rồi nói: "Để ta viết cho ngươi một cái đơn thuốc, ngươi bảo họ dựa theo đơn mà bốc thuốc lại, chắc sẽ không sai sót đâu."
Giọng cô bình tĩnh, dường như việc sửa đổi phương thuốc mấy chục năm của Vĩnh Yên đường là chuyện đương nhiên. Vài tiểu nhị bên cạnh sắc mặt khó coi, thầm nghĩ Đường Nặc có chút cuồng vọng, còn trẻ mà đã chê bai bảo vật trấn hiệu của Vĩnh Yên đường thế này, cứ tưởng thần y tái thế.
Nhưng Dương Ninh lại nhìn ra sự tự tin phi thường trong lời nói và cử chỉ của Đường Nặc.
"Cô bảo thuốc bột trị bỏng gọi là Vĩnh An Xuân?" Đường Nặc cuối cùng cũng nhìn Dương Ninh: "Tên không hay, ngươi nghĩ tên khác đi. Nếu êm tai thì ta cũng không tiếc gì."
Dương Ninh giãn mày, vỗ tay cười: "Đường cô nương quả nhiên là lòng dạ Bồ Tát, ta thay mặt thiên hạ dân chúng cảm tạ cô."
Đường Nặc lắc đầu: "Thật ra cũng không cần cảm ơn ta. Sư phụ từng nói với ta, nếu có cơ hội thì nên truyền bá rộng rãi những loại thuốc như vậy, có thể cứu được không ít người."
Đường Nặc muốn ở lại hiệu thuốc xem xét dược liệu, Dương Ninh không có kiên nhẫn ở bên cạnh cả ngày. Đường Nặc đã hứa sẽ đưa đơn thuốc, khiến Dương Ninh cảm thấy vui mừng.
Tiểu nhị trong hiệu thuốc đều ở lại hiệu thuốc, nhưng Đường Nặc là con gái, không tiện ở lại đây. Cũng may Cố Thanh Hạm chu đáo, đã thu xếp chỗ ở từ Hầu phủ. Cẩm Y Hầu phủ có nhiều đình viện, việc sắp xếp một người đến ở thật dễ dàng.
Cố Thanh Hạm có ý muốn qua lại với Dương Ninh và Đường Nặc nên đối đãi Đường Nặc rất chu đáo, đến chiều tối sẽ phái người đến đón.
Dương Ninh định bụng sáng sớm hôm sau sẽ cùng Cố Thanh Hạm ra hiệu thuốc một chuyến nữa, xem đứa bé có thật sự hồi phục như cũ không. Dù tin tưởng Cố Thanh Hạm tuyệt đối, nhưng nếu được tận mắt chứng kiến thì tốt hơn. Dù sao hắn định làm lớn chuyện với loại dược vật này nên muốn tận mắt nhìn thấy hiệu quả.
Ai ngờ đêm đó, khắp ngõ lớn ngõ nhỏ kinh thành vang tiếng vó ngựa. Mọi người trong thành đều đóng chặt cửa, không biết chuyện gì xảy ra, ồn ào cả đêm. Trời chưa sáng, Dương Ninh mới biết được từ Đoạn Thương Hải là kinh thành phong tỏa hết các ngả đường. Hổ Thần Doanh và nha sai kinh đô đều xuất động, nghiêm cấm dân chúng ra đường.
Đến hừng đông, Dương Ninh mới biết từ Đoạn Thương Hải (người có tin tức rất nhanh nhạy) là thái tử nước Sở chưa sáng đã ra khỏi thành, được Hắc Đao Doanh hộ tống đến Đại Quang Minh Tự để tế thiên đăng cơ. Lục bộ chủ sự trở lên quan viên cũng bị Hắc Đao Doanh mời đến trước hoàng thành. Sau khi thái tử xuất cung, đám quan chức chưa kịp phản ứng chỉ còn cách đi theo đến Đại Quang Minh Tự.
Thái tử tế thiên đăng cơ lần này, trước đó đã có không ít người nghe phong phanh. Dương Ninh cũng đã biết từ Tô Lạc (lễ bộ còn sách Thị lang) khi còn ở Đại Quang Minh Tự. Tuy vậy, không mấy ai đoán được thái tử lại ra khỏi thành vào ban đêm, thậm chí còn phái Hắc Đao Doanh mời từng thành viên lục bộ từ phủ đến.
Kinh thành hoàn toàn phong tỏa. Sau khi thái tử ra khỏi thành, Hổ Thần Doanh lập tức đóng cửa thành, chỉ đợi thái tử về thành mới mở cửa. Các ngả đường trong thành cũng đã bị bình mã phong tỏa. Dương Ninh không thể đến hiệu thuốc được.
Kiến Nghiệp kinh thành một mảnh tiêu điều.
Tuy kinh thành bị phong tỏa, nhưng tin tức của Cẩm Y Hầu phủ không bị gián đoạn. Lúc nguy nan, Hầu phủ phải nắm bắt tình hình kinh thành. Đoạn Thương Hải sợ có biến cố nên triệu tập gia đinh hộ vệ Hầu phủ, đề cao cảnh giác. Ông và Tề Phong thì tự mình ra ngoài dò la tin tức. Triệu Vô Thương phụ trách chỉ huy hộ vệ Hầu phủ, đề phòng bất trắc.
Đến giữa trưa, Đoạn Thương Hải mang về một tin khiến mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Những người đi theo thái tử đến Đại Quang Minh Tự không chỉ có quan viên lục bộ và trọng thần triều đình mà còn có cả Hoài Nam Vương phụ tử do Hắc Đao Doanh mời đến hộ tống thái tử.
Dương Ninh âm thầm tán thưởng. Xem ra vị thái tử này cũng là nhân vật lợi hại, ra tay bất ngờ, ra khỏi thành vào ban đêm, lại còn vận dụng Hắc Đao Doanh, ngay lập tức nắm lục bộ quan viên trong tay, dễ xảy ra biến cố nhất là Hoài Nam Vương phụ tử cũng bị mang đi. Như vậy là Hoài Nam Vương phụ tử đã nằm dưới sự khống chế của thái tử.
Tuy lần này đi theo chỉ có nhân vật quan trọng của triều đình, trong kinh còn rất nhiều quan viên lưu thủ, nhưng trong tình huống này, cũng chỉ có thể làm qua loa đại khái.
Hoài Nam Vương phụ tử đã nằm trong tay thái tử, rắn mất đầu, dù muốn phản cũng không thoát được. Còn vây cánh của Hoài Nam Vương thì ném chuột sợ vỡ bình, vào thời điểm này tự nhiên không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Mọi chuyện diễn ra hết sức đột ngột, nhanh như chớp, nhưng Dương Ninh hiểu rõ rằng sự đột ngột và tốc độ ánh sáng trong đêm nay đã được chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước.
