Logo
Chương 182: Trong nóng ngoài lạnh

Dương Ninh sai Hàn Thọ chuẩn bị đồ ăn, đích thân mang hộp cơm đến bên ngoài viện của Cố Thanh Hạm.

Cửa sân đóng kín. Dương Ninh đẩy cửa, nhưng cửa bị khóa trái từ bên trong. Biết Cố Thanh Hạm lần này giận thật rồi, phải dỗ dành lắm mới xong, hắn gõ cửa. Ngay sau đó, từ trong viện vọng ra một giọng nói: "Ai đấy? Tam phu nhân đã bảo không muốn gặp ai cả." Giọng the thé, rõ ràng là nha hoàn bên cạnh Cố Thanh Hạm.

Dương Ninh hắng giọng: "Là ta, Hầu gia nhà ngươi!"

"Hầu gia ạ?" Nha hoàn kia cũng không nhiệt tình chút nào. "Hầu gia, Tam phu nhân bảo không tiếp ai hết, Hầu gia cứ về trước đi ạ."

"Ta về làm sao được?" Dương Ninh nói. "Tam nương cả ngày nay chưa ăn gì cả, ta đã làm chút đồ ăn mang đến, mau mở cửa ra, không thì ta đánh đòn bây giờ?"

Nha hoàn do dự một lát rồi nói: "Nô tỳ không dám mở cửa.".

Dương Ninh đập mạnh mấy cái, lớn tiếng gọi, nhưng nha hoàn vẫn im lặng.

Dương Ninh hơi bực mình, nghĩ thầm con nha đầu này sao lại vô lễ thế, Hầu gia ta thân chinh đến đây, lại không mở cửa, dù là Cố Thanh Hạm phân phó, quay lại phải tìm cớ mà trị cho một trận.

Cửa lớn đóng chặt, không vào được, Dương Ninh lắc đầu, quay lại đi hai bước, rồi dừng lại, ngẩng đầu nhìn bức tường viện không cao lắm. Mắt hắn đảo một vòng, đi tới, giơ hai tay lên cao, vừa vặn đặt hộp cơm lên đầu tường, rồi lùi lại, lấy đà bật người, thoải mái trèo lên.

Vượt chướng ngại vật là một trong những khoa mục huấn luyện của hắn ở kiếp trước, kỹ xảo vẫn còn nhớ rõ mồn một. Thân thể này tuy không cường tráng như kiếp trước, nhưng lại nhẹ nhàng hơn. Trèo lên tường rồi, hắn nhìn xuống, thấy con nha hoàn đang áp tai vào cửa, rõ ràng là nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

Nha hoàn này cũng ngoài hai mươi, tướng mạo thanh tú.

Dương Ninh cười khẩy, rồi nhảy xuống tường, đáp xuống sau lưng nha hoàn. Nha hoàn giật mình, quay phắt lại, thấy Dương Ninh đứng ngay sau lưng, kinh hãi, chưa kịp kêu lên, Dương Ninh đã lộ vẻ hung ác, hạ giọng: "Cấm nói chuyện, đứng im ở đây, không được nhúc nhích, nếu không ta đuổi ra khỏi phủ ngay."

Nha hoàn há hốc miệng, chết cũng không dám nói lời nào.

Dương Ninh cười khẩy: "Thế này mới ngoan, đừng quên, ta là Cẩm Y Hầu, Hầu phủ này là ta làm chủ." Hắn nhìn quanh, thấy nội viện bày trí lịch sự tao nhã, chẳng những có cây bồ đề tơ vàng, còn có cả hòn non bộ.

"Tam nương ở trong phòng?" Dương Ninh lấy hộp cơm trên đầu tường, hỏi nhỏ.

Nha hoàn vội gật đầu, định mở miệng, Dương Ninh liền chỉ vào miệng nàng: "Ta rời khỏi viện này rồi, ngươi vẫn phải đứng ở đây, không được nói một lời nào, nếu không lập tức cuốn gói xéo đi. Còn nữa, sau khi ta vào nhà, Tam phu nhân gọi ngươi... ngươi cũng phải đứng im ở đây, không được nhúc nhích." Hắn dừng lại, đe dọa: "Khâu tổng quản ngươi biết rồi chứ? Còn lại ngươi cũng biết cả rồi chứ? Ta đều đuổi hết bọn chúng đi rồi đấy."

Đây là chuyện ai trong phủ cũng biết, nha hoàn cúi đầu, không dám nói gì thêm.

Dương Ninh bèn mang theo hộp cơm, nhẹ chân nhẹ tay vào nhà. Trong nội đường tĩnh mịch. Dương Ninh lần đầu đến đây, thấy hai bên đều có phòng. Với thân phận của Cố Thanh Hạm, chắc hẳn nàng ở phòng bên tay trái. Hắn rón rén tiến lại gần, vừa đến cửa phòng, đã ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng từ bên trong, mùi hương dịu nhẹ xộc vào mũi, khiến lòng người xao động.

Cửa phòng khép hờ. Dương Ninh khẽ đẩy cửa, bước nhẹ vào phòng. Lúc này đã gần hoàng hôn, ánh chiều tà xuyên qua chấn song chiếu xuống, hắt lên những vệt lốm đốm trên sàn.

Phòng của Cố Thanh Hạm không xa hoa, nhưng lại thanh lịch, bài trí không nhiều, ngăn nắp, nhìn hết sức thư thái. Ở giữa phòng kê một chiếc giường, treo màn lụa mỏng màu hồng. Vì chưa đến tối nên màn chưa được buông xuống, mà được móc lên bằng móc hình mỏ chim hạc bằng đồng. Cố Thanh Hạm đang nằm nghiêng trên giường, lưng quay ra ngoài.

Thân hình nàng hơi đầy đặn, nhưng đường cong lại cực đẹp. Lúc này nhìn nàng, thấy rõ eo thon, hông nở nang, mông. tròn trịa, căng đầy, được váy ôm sát, lộ ra vẻ tròn vo, căng cứng.

Hai chân thon dài khép hờ, hơi co lại, tư thế ấy càng làm nổi bật dáng vẻ gợi cảm của nàng.

Dương Ninh ngẩn người một chút, vội dời mắt khỏi vòng ba của nàng, đặt giỏ tre đựng đồ ăn lên chiếc bàn gỗ tròn.

Cố Thanh Hạm không ngủ. Nghe thấy động tĩnh, nàng không quay đầu lại, hỏi: "Con bé hỗn láo kia đi rồi à?"

Rõ ràng nàng cho rằng người vào là nha hoàn của mình.

Dương Ninh tiến lại gần vài bước, cố làm ra vẻ mặt hòa nhã nhất, khẽ nói: "Còn giận ta sao?"

Cố Thanh Hạm giật mình, vội quay đầu lại, thấy Dương Ninh đang cười tủm tỉm đứng bên giường, lắp bắp kinh ngạc, cau mày giận dữ: "Ngươi… Ngươi vào bằng cách nào?"

Dương Ninh chỉ ra cửa: "Từ ngoài kia vào chứ sao."

"Ngươi…!" Cố Thanh Hạm vừa tức vừa giận: "Ngươi cút ra ngoài cho ta, ai cho ngươi chạy vào phòng ta?"

Dương Ninh vô tội nói: "Tam nương, nàng bớt giận, nghe ta giải thích đã nào?"

"Giải thích cái gì?" Cố Thanh Hạm trừng mắt nhìn Dương Ninh, tức giận nói: "Cô nương Tiên nhi kia không phải đang đợi ngươi đến bồi tội đấy sao? Trời sắp tối rồi, ngươi không mau đến, người ta lại sốt ruột."

Dương Ninh cảm thấy giọng điệu của Cố Thanh Hạm có chút kỳ lạ, buột miệng thốt ra: "Tam nương, nàng… Nàng ghen à?"

"Cái gì?" Cố Thanh Hạm sững sờ, mặt đỏ bừng, đôi mắt đẹp giận dữ, lạnh lùng nói: "Ngươi… Ngươi nói ta cái gì? Tề Trữ, ngươi bây giờ… Ngươi hiện tại coi trời bằng vung, nói gì cũng dám nói. Ta việc gì phải tranh giành tình nhân với một con hát? Ả xứng sao?" Nhưng ngay lập tức nàng cảm thấy những lời này có vấn đề, vội kêu lên: "Ta từ bao giờ ghen? Ta…!" Vốn là một người cực kỳ bình tĩnh, nhưng không hiểu sao, câu nói này của Dương Ninh lại khiến nàng bối rối, nhất thời không biết nên nói gì, vội vơ lấy một chiếc gối đầu, ném thẳng vào Dương Ninh.

Dương Ninh dễ dàng bắt lấy chiếc gối, cảm thấy một làn hương thơm xộc vào mũi.

"Ngươi ra hay không?" Cố Thanh Hạm thay đổi vẻ dịu dàng thường ngày, ngón tay ngọc nhỏ nhắn chỉ vào cửa phòng: "Đi, bây giờ cút ra ngoài cho ta." Thấy Dương Ninh không có ý rời đi, nàng càng tức giận, đứng dậy: "Được, ngươi bây giờ là Cẩm Y Hầu, ta không quản được ngươi nữa, ta đi tìm Thái phu nhân, xem bà nói sao." Nàng cắn môi, trừng mắt nhìn Dương Ninh, lướt qua bên cạnh hắn.

Dương Ninh nhanh tay lẹ mắt, nắm lấy cổ tay Cố Thanh Hạm, cảm nhận làn da mịn màng, cười khổ: "Tam nương, cho ta chút thời gian, để ta giải thích rõ mọi chuyện, đến lúc đó nàng muốn chém giết, muốn lóc thịt, muốn làm gì cũng được."

Cố Thanh Hạm giằng tay Dương Ninh. Nàng chỉ dọa Dương Ninh thôi, đương nhiên sẽ không thật sự đi tìm Thái phu nhân. Nàng quay người lại, lạnh mặt, đưa tay vén tóc mai ra sau tai: "Ngươi muốn nói gì?"

"Tam nương, ta thú thật, thực ra đêm qua Viên Vinh phái người đưa ta đến Tần Hoài Hà…!" Dương Ninh vừa nói một câu, Cố Thanh Hạm đã hừ lạnh: "Ngươi ở đâu, ta không quan tâm."

Dương Ninh thở dài: "Ta cũng không ngờ lại đến đó. Đến nơi mới biết, ở đó tổ chức đại hội hoa khôi. Ta vốn muốn rời đi, nhưng ngoài Viên Vinh, còn có mấy người bạn ở đó, ta chỉ định ngồi với họ một lát…!"

"Ngồi một lát mà ngồi đến tận sáng." Cố Thanh Hạm quay mặt đi, không nhìn Dương Ninh.

"Những chuyện sau đó xảy ra, thực sự là ngoài dự liệu của ta." Dương Ninh kéo chiếc ghế đến gần Cố Thanh Hạm: "Tam nương, nàng ngồi xuống đã... Để ta kể chỉ tiết cho nàng nghe."

Cố Thanh Hạm nguýt Dương Ninh, nhưng vẫn ngồi xuống.

"Vốn cũng không có chuyện gì, nhưng Đậu Liên Trung cùng một tên Đinh gì đó của Húc Nhật tiêu cục… Ồ, Đinh gì Đồ ấy." Dương Ninh giả vờ quên, Cố Thanh Hạm nói: "Gọi Đinh Dịch Đồ, hắn là Tổng tiêu đầu của Húc Nhật tiêu cục, trước kia là thuộc hạ của phụ thân ngươi, sau phạm quân quy, bị cha ngươi đuổi khỏi quân đội, ngươi gặp hắn rồi à?"

"Đúng đúng, Tam nương quả nhiên là kiến thức rộng rãi, chính là Đinh Dịch Đồ." Dương Ninh vừa cười, vừa kéo ghế ra sau, không chút khách khí ngồi xuống. Mông còn chưa chạm ghế, Cố Thanh Hạm đã trừng mắt liếc hắn một cái: "Đây là phòng của ta, ta không cần biết ngươi có phải Cẩm Y Hầu hay không, ta chưa cho ngươi ngồi, ngươi không được ngồi."

"Được được, ta không ngồi." Dương Ninh thấy vị thiếu phụ xinh đẹp này dường như đang hờn dỗi, mà vẻ mặt lạnh lùng của nàng lại càng quyến rũ, cười nói: "Đinh Dịch Đồ và đám người Đậu Liên Trung tại đại hội hoa khôi, tranh giành một cô nương với mấy người bạn mà Viên Vinh mang đến… và bắt đầu…!"

"Đều không phải thứ gì tốt." Cố Thanh Hạm lườm một cái, chán ghét nói: "Chính sự không lo, suốt ngày chỉ biết... Chỉ biết làm chuyện xấu, chẳng có ai tốt đẹp gì." Thấy Dương Ninh nhìn mình, nàng liếc mắt, phong tình vạn chủng, tức giận nói: "Ngươi cùng bọn chúng hồ đồ với nhau, cũng chẳng học được cái gì tốt."

Dương Ninh ra vẻ ấm ức: "Tam nương, nàng oan cho ta rồi, ta đâu có muốn học theo bọn họ. Vốn ta định rời đi, nhưng hai bên tranh cãi, ta không tiện quay đầu đi. Về sau đám người Đậu Liên Trung còn trực tiếp tìm đến, huênh hoang nói nhất định phải giành được cô nương kia, mà còn giành được rồi, còn muốn cô nương kia sống không bằng chết."

Hắn biết rằng giải thích với Cố Thanh Hạm, không thể nói toàn bộ sự thật, nhưng cũng không thể nói dối hoàn toàn, phải cố gắng ứng phó.

Cố Thanh Hạm vốn vẻ mặt chán ghét, nghe đến đó, nhíu mày: "Ngươi nói cô nương kia, chẳng lẽ là cô nương Tiên nhi hôm nay phái người đến?"

"Ai bảo không phải nàng." Dương Ninh cười khổ: "Vốn cô nương kia thật sự vô tội, lại vô duyên vô cớ bị cuốn vào tranh đấu."

Cố Thanh Hạm tuy mặt lạnh, nhưng nghe nói Đậu Liên Trung định tra tấn Tiên nhỉ, không khỏi quan tâm: "Vậy sau đó thế nào? Cái cô Tiên nhỉ đó bị Đậu Liên Trung bắt đ rồi à?”

"Tam nương, nếu đổi lại là nàng… nàng có để cho bọn chúng bắt Trác Tiên Nhi đi không?" Dương Ninh hỏi.

Cố Thanh Hạm nói: "Tất nhiên là không thể, nếu thật rơi vào tay bọn chúng, Trác… Trác Tiên Nhi còn có thể sống yên ổn sao? Trữ nhi, sau đó thế nào?" Không biết từ lúc nào, sự giận dữ đã bị thay thế bằng sự lo lắng, đúng là quan tâm đến an nguy của Trác Tiên Nhi.

Dương Ninh thầm cảm thán, Cố Thanh Hạm dù sao cũng là người trong nóng ngoài lạnh, tâm địa vô cùng tốt. Một phút trước còn chẳng có chút thiện cảm nào với Trác Tiên Nhi, giờ đây tâm tính đã thay đổi hoàn toàn, rõ ràng là không thể nghe được Trác Tiên Nhi bị người ta tra tấn.