Logo
Chương 54: Chó hoang

Bữa sáng không phải do Cố Thanh Hạm tự mình mang đến, mà là do nha hoàn trong phủ. Dương Ninh biết rõ vừa rồi mình bỗng nhiên thất thần, chắc chắn đã khiến Cố Thanh Hạm nảy sinh nghỉ ngờ. Hắn nghĩ thầm, vị thiếu phụ xinh đẹp này không phải người lỗ mãng, sau này mình phải cẩn thận hơn một chút.

Cách đối nhân xử thế của Cố Thanh Hạm khiến Dương Ninh trong lòng rất kính nể. Thật tâm mà nói, ai cũng yêu cái đẹp, Cố Thanh Hạm tướng mạo xinh đẹp, dáng người xuất chúng, khó người đàn ông nào không động lòng. Chỉ là Dương Ninh cũng biết, nếu mình hành vi lỗ mãng, e rằng sau này giữa mình và Cố Thanh Hạm sẽ có khoảng cách.

Cố Thanh Hạm quan tâm bảo bọc hắn quá mức, giống như một người chị gái biết nóng biết lạnh. Dương Ninh trong thâm tâm kỳ thật rất hưởng thụ sự ôn hòa này, và không hy vọng vì chuyện gì đó mà phá hỏng nó.

Ăn sáng xong, Dương Ninh đi dạo xung quanh phủ.

Hắn đã quyết định, vẫn phải giả mạo Cẩm Y thế tử một thời gian ngắn, nên vẫn cần phải hiểu rõ cách cục của Cẩm Y Hầu phủ.

Cẩm Y Hầu phủ so với hắn nghĩ còn lớn hơn nhiều, gồm tiền viện, phòng giữa, đông tây hai viện, hậu hoa viên, chuồng ngựa và diễn võ trường.

Cẩm Y Hầu hai đời đều là võ tướng, trong phủ có một diễn võ trường khá rộng, dùng để luyện võ. Cẩm Y Hầu phủ có hơn ba mươi hộ vệ, gần như đều xuất thân từ quân ngũ, những người này ngày thường cũng luyện võ, giác đấu ở diễn võ trường.

Dương Ninh mặc Cẩm Y, thắt đai ngọc mới thay, hôm nay trông tuấn tú, tao nhã.

Hắn đi trên con đường rợp bóng cây gần tây uyển, hai bên cỏ cây lả lướt, cảnh trí có chút ưu mỹ, ven đường còn có một khe nước nhân tạo, nước trong veo.

"Ta đợi không được!" Dương Ninh đang vui vẻ thì chợt nghe tiếng gầm nhẹ gần đó. Nhìn theo hướng tiếng động, hắn thấy không xa có một loạt vườn hoa. Tuy đã cuối thu, nhưng trong những vườn hoa kia vẫn xanh tốt. Dương Ninh nghe ra giọng nói đó là của Tề Ngọc.

Mấy ngày nay tuy thỉnh thoảng chạm mặt Tề Ngọc, nhưng hai người chưa nói với nhau câu nào. Tề Ngọc mỗi ngày đều lạnh mặt, như thể cả thế giới nợ tiền hắn vậy.

Dương Ninh nhíu mày, nhẹ nhàng tiến lại gần, nghe thấy tiếng Quỳnh di nương: "Tổ tông của ta, ngươi nói nhỏ thôi có được không? Ở đây đâu đâu cũng có tai mắt. Dạo này hắn được Hầu gia sủng ái, người trong phủ đều muốn nịnh bợ hắn, bị người nghe thấy, lọt vào tai hắn thì khổ."

"Lọt vào tai hắn thì sao?" Tề Ngọc cười lạnh: "Mấy chục năm rồi, ta chịu đủ rồi. Hắn dựa vào cái gì mà đè đầu ta? Cũng chỉ vì mẹ hắn là chính thất?" Giọng hắn lạnh lùng: "Nói cho cùng, cũng là do ngươi vô dụng, sao ngươi lại đi làm thiếp cho người ta? Sao ngươi không sinh ra ta? Nếu không ta đã không phải chịu nhục nhã như vậy, bị một thằng ngu cưỡi lên đầu."

Dương Ninh trong bụng cười lạnh.

Hắn biết Tề Ngọc luôn không cam tâm với thân phận con vợ kế, trong lòng Tề Ngọc, người thừa kế Cẩm Y Hầu tốt nhất phải là hắn. Có lẽ cũng vì xuất thân mà Tề Ngọc chỉ có thể nhìn chức vị Cẩm Y Hầu mà không thể chạm vào.

"Bốp!"

Một tiếng tát giòn tan, nghe có vẻ ai đó vừa trúng đòn. Nghe Quỳnh di nương cố hạ giọng mắng: "Ngươi, đồ súc sinh này, ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi? Chữ nhẫn trên đầu có lưỡi dao, chỉ cần nhẫn nại, rồi sẽ có ngày mây tan sương tạnh. Ngươi bây giờ thiếu kiên nhẫn, thì làm được cái gì?"

"Nhẫn, nhẫn, nhẫn, ngươi còn muốn ta nhẫn đến bao giờ?" Tề Ngọc giận dữ: "Vốn tưởng hắn không thể sống sót trở về, ai ngờ hắn chết ở ngoài kia, chức Cẩm Y Hầu trừ ta ra còn ai xứng? Bây giờ dù hắn là thằng ngu hết thuốc chữa, ta cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn kế thừa tước vị."

"Ngươi gấp cái gì?" Quỳnh di nương cười lạnh: "Triều đình còn chưa ban ý chỉ, thế tử chưa phải là Hầu gia. Trước khi hắn chính thức kế thừa Cẩm Y Hầu, ai dám chắc tước vị nhất định thuộc về hắn? Càng là lúc này, ngươi càng phải tĩnh táo, không thể vì nhỏ mà mất lớn." Bà hừ lạnh một tiếng, nói: "Chỉ người chiến thắng cuối cùng mới là người thắng thực sự, đạo lý này ngươi không hiểu?"

Dương Ninh sắc mặt lạnh lùng, hắn biết đôi mẫu tử này không phải hạng tốt lành gì. Trước kia muốn lấy lòng hắn, xem ra là để lợi dụng hắn, hòng thừa kế tước vị Cẩm Y Hầu.

Bây giờ nghĩ lại, nếu không phải mình giả mạo Cẩm Y thế tử trở lại Hầu phủ, theo lời hai mẹ con này, có lẽ chức Cẩm Y Hầu thật sự đã rơi vào tay Tề Ngọc.

Tước vị Cẩm Y Hầu là tước vị cha truyền con nối, giống như bát sắt. Trưởng tử chết, con vợ kế vẫn là huyết mạch Tề Cảnh, đương nhiên có tư cách kế thừa tước vị.

Bỗng nhiên, hắn nghĩ đến chuyện Trung Lăng biệt viện bị thích khách tìm đến, có khả năng nào liên quan đến hai mẹ con này không?

Nếu xét về động cơ, người hưởng lợi lớn nhất nếu hắn chết là Tề Ngọc. Xem cách bọn họ không từ thủ đoạn để kế thừa tước vị, thích khách chưa hẳn không liên quan đến họ.

Dương Ninh vốn đã muốn tìm ra kẻ chủ mưu thực sự, và hắn biết rõ, đối phương đã ra tay, mục đích chưa đạt được thì tuyệt đối sẽ không biến mất không một tiếng động. E rằng tiếp theo còn có động tác, mình không cần chủ động truy tìm, chỉ cần cẩn thận đề phòng, đợi đối phương lộ sơ hở.

Đoạn Thương Hải và những người khác đối với hắn cũng coi như trung thành và tận tâm. Dù là Đoạn Thương Hải, Tề Phong hay Triệu Vô Thương, đều không phải hạng người hời hợt. Có những người này làm trợ lực, chưa hẳn không thể tìm ra kẻ chủ mưu thực sự.

Chỉ là hắn lại nghĩ, Tề Ngọc trước tang sự, hẳn là không có cơ hội tiếp xúc với Trung Lăng biệt viện. Tuy nói đôi mẫu tử này có chút âm độc, nhưng Dương Ninh không tin họ có thể lên kế hoạch ám sát kín kẽ như vậy. Dù Tề Ngọc rất có động cơ, nhưng không có bất kỳ chứng cứ nào để chứng minh chuyện ám sát liên quan đến hắn.

"Chúng ta làm sao có thể thắng?" Giọng Tề Ngọc lộ vẻ vội vàng, kích động: "Nhiều nhất một tháng nữa, triều đình chắc chắn sẽ ban ý chỉ, tước vị Cẩm Y Hầu sẽ rơi vào tay hắn. Đến lúc đó thì muộn mất."

Quỳnh di nương cười lạnh: "Con ngốc, cái gì gọi là muộn? Không phải còn một tháng nữa sao? Chúng ta đương nhiên sẽ không để hắn dễ dàng lấy đi tước vị. Dù có lui vạn bước, nếu thật sự bị hắn đoạt được tước vị, trước khi hắn có con nối dõi, ngươi vẫn là huyết mạch Hầu gia. Nếu hắn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, tước vị vẫn là do ngươi kế thừa."

Dương Ninh trong lòng chìm xuống, thầm nghĩ phụ nhân này thật độc ác.

"Nương, có phải nương đã nghĩ ra cách gì rồi không?" Tề Ngọc nghe ra ý tứ, vội vàng nói: "Nương nói mau, chúng ta phải làm như thế nào?" Hắn nói thêm: "Nương phải biết, chỉ khi con trở thành Cẩm Y Hầu, nương mới có cơ hội được phong làm Cáo Mệnh phu nhân, nếu không nương vĩnh viễn chỉ là một tiểu thiếp di nương!"

"Việc nương có thành Cáo Mệnh phu nhân hay không không quan trọng, tất cả đều là vì con." Quỳnh di nương lạnh lùng nói: "Mẫu tử ta bao nhiêu năm nay chịu bao nhiêu ấm ức, đợi đến ngày con trở thành Cẩm Y Hầu, chúng ta sẽ phát tiết hết tất cả những uất ức đó ra ngoài."

"Cố Thanh Hạm!" Tề Ngọc nghiến răng nghiến lợi, tràn ngập hận ý: "Ngày đó, ta nhất định phải khiến con đàn bà đó sống không bằng chết. Trên sông Tần Hoài, thuyền hoa đông đúc, lão tử nhất định phải đưa nó đến thuyền hoa, biến nó thành kỹ nữ ngàn người cưỡi vạn người đâm, như vậy mới hả được mối hận trong lòng ta."

Dương Ninh vốn còn chút kiên nhẫn, lúc này nghe Tề Ngọc sỉ nhục Cố Thanh Hạm, lại còn buông lời không chịu nổi, trong lòng giận dữ, giọng lạnh lùng: "Chỗ nào có chó hoang sủa bậy trong sân vậy? Cút ngay cho ta ra đây!"

Câu nói này giáng xuống đầu mẫu tử Tề Ngọc như sét đánh giữa trời quang. Tề Ngọc nhảy qua vườn hoa, chui ra từ trong bụi hoa cỏ, thân thủ không hề yếu, xem ra cũng có chút căn bản võ công. Nhìn thấy Dương Ninh chắp hai tay sau lưng đứng ở không xa, sắc mặt hắn lập tức trắng bệch, há to miệng, không nói nên lời.

Quỳnh di nương cũng đã từ sau vườn hoa đi ra, trang điểm phấn son lộng lẫy, trang sức vàng chói, mão khảm ngọc bích, cũng có vài phần xinh đẹp. Nhìn thấy Dương Ninh, bà ta cũng tái mặt.

"Ngươi ở đây nghe lén?" Tề Ngọc rất nhanh lấy lại bình tĩnh, hai tay nắm chặt, trong mắt tràn đầy oán độc nhìn chằm chằm Dương Ninh, trông hắn như một con chó hoang bị chọc giận, sẵn sàng lao vào.

"Thì ra là các ngươi, ta còn tưởng chó hoang đang sủa." Dương Ninh cười lạnh: "Ngươi nói cái gì? Nghe lén? Nơi này là Cẩm Y Hầu phủ, lão tử là Cẩm Y thế tử. Hầu phủ một bông hoa một cọng cỏ một cái cây đều là của lão tử. Lão tử muốn ở đâu thì ở, chỉ có người khác lén lén lút lút mưu tính lão tử, lão tử cần gì phải nghe lén người khác?"

Hắn mở miệng một tiếng "lão tử", Tề Ngọc nắm chặt hai nắm đấm, mu bàn tay gân xanh nổi lên, ánh mắt như dao găm nhìn chằm chằm Dương Ninh, nhưng không nói lời nào.

Quỳnh di nương lúc này cũng hoàn hồn, không nói nhiều, lạnh lùng nói: "Ngọc nhi, chúng ta đi!" Bà ta quay người muốn đi, Tề Ngọc oán hận trừng Dương Ninh một cái rồi cũng quay người muốn đi gấp. Dương Ninh lạnh lùng nói: "Chờ một chút!"

Quỳnh dĩ nương quay lại, cười lạnh: "Tề Trữ, ngươi còn chưa phải Cẩm Y Hầu. Cho dù ngươi là Cẩm Y Hầu, ta cũng là thứ mẫu của ngươi, ngươi không có tư cách ra lệnh cho ta."

"Ngươi, quay người lại!" Dương Ninh không để ý Quỳnh di nương, chỉ vào Tề Ngọc, "Phụ thân đã qua đời, hôm nay ta là nhất gia chi chủ. Phụ thân không còn, huynh trưởng thay phụ. Ngươi thấy ta, sao không hành lễ?"

Tề Ngọc bỗng nhiên quay người, giận dữ: "Ngươi!"

"Ngươi cái gì?" Dương Ninh cười lạnh: "Trong lòng ngươi không phục? Tề Ngọc, chính ngươi không hiểu, mẹ ngươi chắc đã nói với ngươi rồi. Không biết lớn nhỏ, không biết lễ phép, phá hỏng quy củ Hầu phủ, lão tử tùy thời có thể đuổi ngươi ra khỏi Hầu phủ."

"Ngươi dám!" Tề Ngọc lạnh lùng nói: "Tề Trữ, ngươi đừng được voi đòi tiên. Ta sớm biết ngươi không vừa mắt ta. Hôm nay phụ thân mất, ngươi liền muốn coi trời bằng vung? Ngươi đuổi ta đi, để Tề gia trên dưới xem, ngươi có bản lĩnh này không? Tam lão thái gia!"

"Ta biết ngươi muốn lôi Tam lão thái gia ra. Dương Ninh cười nhạt một tiếng, "Nhưng ngươi quên rồi, Tam lão thái gia tuy cũng họ Tề, nhưng không phải người của Hầu phủ. Tam phòng lão thái gia, có lẽ có thể giữ ngươi trong gia phả Tề gia, nhưng ông ta không có quyền quản ta đuổi ngươi ra khỏi phủ." Hừ lạnh một tiếng, sắc mặt lạnh như băng: "Ta chỉ trực ngươi xuất phủ, không phải trục ngươi ra tộc. Rời khỏi Hầu phủ, với thủ đoạn của ngươi, chắc không chết đói ở ngoài kia đâu.”