Logo
Chương 17: Huệ Nương

Hôm sau, cuối xuân mưa phùn lất phất.

Trên mặt bàn đá xanh ngoài trời phủ một lớp hơi nước mờ ảo, những hạt mưa bụi li ti dưới mái hiên tạo thành một bức màn che mông lung.

Trần Khánh xách theo hai con cá ướp muối, bước trên con đường lát đá ẩm ướt, đi vào con ngõ Bách Hoa, đến nhà họ Dương.

"Thùng thùng!"

"Ai đấy?" Trong nhà vọng ra giọng nữ the thé.

Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, lộ ra một khuôn mặt gầy gò đen sạm.

"Thằng nhãi ranh, đến đây làm gì!?"

Trần Kim Hoa nheo mắt dò xét Trần Khánh, đôi lông mày nhíu chặt lại.

Trước đây, nhà Trần Khánh đến chẳng có chuyện gì tốt, phần lớn là đến vay tiền.

Trần Khánh nói: "Đại cô, mẹ cháu làm hai con cá ướp. . . ."

Nghe đến hai chữ "cá ướp", da mặt căng cứng của Trần Kim Hoa mới giãn ra một chút, bà ta nghiêng người nhường đường: "Vào đi."

Trong phòng, Dương Thiết Trụ đang còng lưng thêm củi vào lò, thấy Trần Khánh đến vội vàng lấy tay áo lau vội cái ghế băng: "A Khánh tới à? Ngồi chơi một lát."

So với Trần Kim Hoa cay nghiệt, chua ngoa, Dương Thiết Trụ tính tình hiền lành, dễ nói chuyện hơn nhiều.

"Uống nước này." Dương Thiết Trụ với tay lấy một ấm đất bên cạnh bếp lò.

Trần Khánh vừa nhận lấy ấm, chợt thấy trên mặt Dương Thiết Trụ có vết bầm tím, không khỏi hỏi: "Dượng, mặt dượng. . ."

Dương Thiết Trụ lảng tránh ánh mắt, quay mặt đi, ậm ừ nói: ". . . Vừa rồi không để ý bị ngã, không sao đâu.”

Vết thương kia rõ ràng là do đấm đá mà ra, Trần Khánh thầm nghĩ, chẳng lẽ là đại cô ra tay?

Dương Thiết Trụ không muốn nói thêm, Trần Khánh cũng không tiện hỏi nhiều, vội chuyển chủ đề: "Chị Huệ Nương không có nhà ạ?"

Trần Kim Hoa hừ một tiếng: "Con nhỏ đó sáng sớm đã đi phường vải rồi, suốt ngày đầu tắt mặt tối, mà tiền công thì. . . ."

Bà ta chợt im bặt, liếc mắt nhìn Trần Khánh, "Mày hỏi cái này làm gì?"

"Đừng tưởng tao không biết, lần trước nó đưa tiền công cho mày bị tao phát hiện rồi đấy."

Trần Kim Hoa cười lạnh một tiếng: "Con nhỏ này, đúng là đồ ăn cây táo, rào cây sung."

Bà ta cố ý nhấn mạnh hai chữ "ăn cây táo".

Ngoài cửa vọng vào tiếng bước chân, tiếp theo là tiếng chậu gỗ rơi xuống đất.

Trần Khánh quay đầu lại, thấy Dương Huệ Nương đứng ở trong sân, đang cúi xuống nhặt mớ quần áo bị rơi vãi.

Trông cô gầy hơn lần trước gặp mặt, cổ tay nhỏ đến mức có thể thấy cả xương, tóc còn nhỏ giọt, rõ ràng là vừa giặt hồ xong trở về.

"Mẹ, con về rồi. . ."

Dương Huệ Nương ngẩng đầu nhìn thấy Trần Khánh, đôi mắt sáng lên, nhưng rồi lại ảm đạm đi ngay.

Cô nhanh chân bước vào nhà, đứng chắn giữa Trần Khánh và Trần Kim Hoa: "Thím Vương bảo muốn mượn nhà mình ít gạo. . ."

Trần Kim Hoa giật mạnh tay Dương Huệ Nương: "Tránh cái gì mà tránh? Người ta chuyên môn đến tìm mày đấy!"

Bà ta liếc nhìn Trần Khánh: "A Khánh, tao nói có đúng không?"

Trần Khánh nói: "Đại cô, cháu chỉ là. . . ."

"Chỉ là cái gì?" Giọng đại cô đột ngột cao lên: "Đừng tưởng tao không biết mày đang nghĩ gì!"

Bà ta vớ lấy con cá ướp muối trên bàn: "Hai con cá thối này đáng mấy đồng bạc?"

"Mẹ!" Dương Huệ Nương đột ngột ngắt lời, giọng cô run run: "Đó là đồ cưới của con, con muốn cho ai thì cho."

"Bốp!"

Đại cô ném mạnh con cá xuống đất, cá ướp muối dính đầy bụi bẩn.

"Con nhỏ chết tiệt này!" Bà ta trợn mắt: "Mày quên ai đã nuôi mày lớn từng này hả?"

Dương Huệ Nương ngồi xổm xuống định nhặt lên, Trần Khánh liền giữ vai cô lại.

Anh chậm rãi cúi xuống, nhặt từng con cá lên, nhẹ nhàng phủi lớp bụi bám trên đó.

"Đại cô," anh đứng thẳng người, giọng bình tĩnh, "Cá này được ướp từ cá chép mập nhất ở Thanh Hà khẩu, mẹ cháu bảo rằng ngài thích ăn món này nhất."

Nghe vậy, vẻ mặt Trần Kim Hoa cứng đờ.

Trần Khánh gói lại cá cẩn thận, nhẹ nhàng đặt lên bếp lò, rồi mới quay người rời đi.

"A Khánh."

Dương Huệ Nương vội vàng đuổi theo.

Dương Thiết Trụ nhỏ giọng nói: "Thằng A Khánh này tốt bụng, tuy không có tài cán gì, nhưng lại rất ngoan ngoãn, hiếu thảo...."

"Ông có phải cảm thấy tôi chỉ biết có tiền không?"

Trần Kim Hoa bỗng đỏ hoe mắt, giọng bà ta khàn khàn như giấy ráp cọ vào nhau: "Ông tưởng tôi ham mấy đồng bạc đó chắc?"

Bà ta túm lấy chiếc áo vải thô mà Huệ Nương phơi trên dây, vải đã giặt đến bạc phếch.

"Haizz!"

Dương Thiết Trụ còng lưng, dường như càng còng hơn, ông lẳng lặng nhặt chiếc kẹp than rơi trên mặt đất, ánh lửa sắp tàn trong lò bếp hắt lên khuôn mặt đầy những nếp nhăn của ông.

. . . . .

Ngoài đường.

Dương Huệ Nương níu tay Trần Khánh, đầu ngón tay cô hơi lạnh, giọng nói lại gấp gáp: "A Khánh, những lời mẹ tôi nói đều là lúc nóng giận lỡ lời, anh đừng để bụng. . ."

Trần Khánh nghiêng mặt, khóe miệng nở một nụ cười nhạt: "Yên tâm, tôi không để bụng đâu."

Trần Kim Hoa rõ ràng là cho rằng anh lừa tiền của Dương Huệ Nương.

Dương Huệ Nương ngước mắt nhìn anh, đôi mày vẫn còn nhíu lại: "Thật không?"

"Thật."

Anh gật đầu, giọng điệu bình thản.

Cô lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, khóe mắt cong lên: "Vậy thì tốt rồi."

Ánh mắt Trần Khánh dời xuống, dừng lại trên đôi tay của cô, những đốt ngón tay sưng đỏ, nút nẻ như lòng sông khô cận, có chỗ còn rớm máu.

Anh nhíu mày: "Tay làm nhiều không?"

Dương Huệ Nương vô thức rụt tay vào ống tay áo, cười nói: "Đỡ nhiều rồi, đợi sang xuân ấm áp, sẽ khỏi thôi."

"Tôi có chút tiền." Trần Khánh lấy từ trong ngực ra mấy đồng bạc vụn, không nói một lời nhét vào tay cô.

"A Khánh!" Cô vội vàng từ chối: "Anh còn nhiều việc phải dùng đến tiền, sao tôi có thể lấy của anh?"

Trần Khánh giữ chặt cổ tay cô, giọng điệu không cho phép cự tuyệt: "Tôi đã nói rồi, sẽ trả cả gốc lẫn lãi cho cô."

Sống mũi cô cay cay, cô siết chặt những đồng bạc, khẽ nói: ". . . Lãi cũng không cao đến thế đâu, tôi giữ giúp anh, đợi đến khi nào anh cưới vợ cần tiền thì tôi đưa cho anh thêm."

Trần Khánh im lặng một lát, đột nhiên khẽ cười: "Được."

"A Khánh, trong nhà còn việc, tôi phải về làm đây."

Dương Huệ Nương khẽ nói: "Ban đêm trời lạnh, nhớ mặc ấm vào."

Nói xong, cô nhanh chân bước về nhà.

Trần Khánh hít sâu một hơi, đi về phía bến tàu Thanh Hà.

Anh vừa bước vào hậu viện sông ti, đã nghe thấy tiếng hò reo từ thao trường vọng lại.

Đi theo hướng tiếng ồn, anh thấy hơn mười tên tuần thú đang đứng thành vòng tròn, ở giữa sân hai bóng người đang so tài, những cú đấm, những cú đá tung bụi mù.

Trình Minh khoanh tay đứng xem, vẻ mặt thích thú.

"Lão đại!"

Trần Khánh bước tới: "Đây là làm gì vậy?"

"Hai thằng này có chút mâu thuẫn cá nhân, tôi xem náo nhiệt thôi."

Trình Minh cười nói: "Thằng bên trái là Vương Thành, tuần thú tiểu đội một, trước đây có học võ ở võ quán, luyện mười hai đường Thất Tinh chân, còn thằng bên phải là Chu Minh, luyện Đoạn Hải Quyền, là võ gia truyền, trước đây còn làm hộ viện cho nhà họ Lý một thời gian, sau đắc tội chủ nhà, mới đến sông ti kiếm sống."

Trần Khánh chăm chú quan sát, thấy chiêu thức của hai người đều rất sắc bén, khi quyền cước chạm nhau phát ra tiếng va chạm trầm đục.

Khác với những buổi luận bàn mang tính chất giao hữu của đệ tử Chu Viện, hai người này chiêu nào chiêu nấy đều mang tính thực chiến, rõ ràng là những người đã từng trải qua trận mạc.

Giữa sân bỗng vang lên một tiếng động lớn, Chu Minh tung chiêu "Sóng dữ vỗ bờ", chớp được sơ hở của Vương Thành, khiến hắn phải lùi lại mấy bước.

Đám tuần thú vây xem lập tức ồ lên tán thưởng.

Trình Minh khẽ vuốt cằm: "Không hổ là hộ viện của Lý phủ, chiêu Đoạn Hải Quyền này cũng có chút thành tựu đấy."

Bên cạnh, có một vài tuần thú trẻ tuổi xì xào bàn tán: "Nghe nói tiền tháng ở Lý phủ trả cho hộ viện nhiều gấp năm lần bình thường đấy. . . ."

"Thì cũng phải có bản lĩnh thật sự, năm ngoái Lý gia tuyển hộ viện, trong hơn ba mươi người chỉ chọn được hai người thôi.....”