Hôm đó, Trần Khánh luyện vài lượt quyền, mồ hôi đã lấm tấm trên thái dương.
Hắn vung tay áo lau mồ hôi, bước tới chỗ Tôn Thuận đang đứng, vẻ mặt lộ rõ vẻ lo lắng: "Tôn sư huynh, thương thế của Tần sư đệ... có chuyển biến tốt hơn không?"
Tôn Thuận đang cẩn thận lau chùi giá binh khí, nghe vậy tay khựng lại, thở dài thườn thượt: "Người thì tỉnh rồi, nhưng tình hình... ai, không lạc quan chút nào."
Hắn nhíu mày, nhỏ giọng nói: "Cao Thịnh rõ ràng là đã ra tay tàn độc, Tần sư đệ giữ được mạng đã là may mắn lắm rồi. Mấy chỗ gân lớn... đứt hết cả! Đừng nói là khôi phục như ban đầu, bây giờ xuống giường đi lại cũng khó khăn vô cùng."
"Lại... nghiêm trọng đến vậy sao?"
Vẻ mặt Trần Khánh lập tức lộ rõ vẻ thương tiếc và khó tin: "Không phải sư phụ đã nói rồi sao, dù tốn bao nhiêu cũng phải chữa khỏi cho Tần sư đệ?"
Chu Lương vì chuyện Tần Liệt bị trọng thương mà suy sụp tinh thần, vẻ tự trách và áy náy lộ rõ trên mặt, quả thật đã thề sẽ dốc hết sức cứu chữa ái đồ.
Tôn Thuận nhếch mép cười khổ: "Nói thì nói vậy, nhưng gân cốt đứt lìa, đâu phải thứ thuốc thang tầm thường có thể chữa khỏi. Phải dùng linh ngư đại dược trên hai mươi năm tuổi, mà loại trân vật đó... giá trị đâu chỉ ngàn vàng?"
Hắn lắc đầu, giọng điệu nặng nề như đá đè.
Nghe đến hai chữ "ngàn vàng", vẻ lo lắng giả tạo trong lòng Trần Khánh tan biến, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ nặng nề.
Tôn Thuận vừa như tự an ủi, vừa như nói cho Trần Khánh nghe, lẩm bẩm: "Có lẽ Tần sư đệ người hiền tự có trời giúp, biết đâu ngày nào đó..."”
Không có khả năng, trừ khi dưới đất mọc ra đại dược!
Trần Khánh âm thầm cười lạnh, hắn biết mình cần phải chú ý đến "thương thế" của Tần Liệt nhiều hơn.
"Trần sư huynh! Đậu rồi! Người đỗ rồi!"
Một tiếng kêu gọi gần như vỡ giọng vang lên từ ngoài cửa viện, xé tan bầu không khí ngột ngạt bên trong.
Các đệ tử giật mình dừng tay, ánh mắt đồng loạt đổ đồn về phía người đang vịn khung cửa, thở hổn hển báo tin.
Người kia ngực phập phồng dữ dội, mặt mày hớn hở đỏ bừng, nhìn Trần Khánh nói: "Thứ 39! Trần sư huynh xếp thứ 39! Quan sai... quan sai đã phái người về nhà báo tin vui rồi! Trần sư huynh, huynh đỗ võ tú tài rồi!"
"Oa ——!"
Cả Chu Viện lập tức náo loạn! Mọi người trong lòng sớm đã dự cảm, nhưng đến giờ phút này, ba chữ "Võ tú tài" vẫn mang đến một sức công phá không gì sánh bằng.
"Chúc mừng Trần sư đệ!"
"Chúc mùng Trần sư huynh!"
"Thật là đại hỉ sự!"
Dù thật lòng hay giả dối, những lời chúc mừng như thủy triều ập đến, vây quanh Trần Khánh.
Từ giờ phút này trở đi, thân phận của Trần Khánh đã hoàn toàn khác biệt.
Tôn Thuận vỗ mạnh vai Trần Khánh, cười lớn: "Ha ha ha! Tốt! Trần sư đệ, chúc mừng ngươi! Từ nay đã là người có công danh! Rạng rỡ tổ tông a!"
Ngoài vòng vây, sắc mặt Trịnh Tử Kiều trở nên vô cùng khó coi, một nỗi hối hận lớn lao dâng lên, gần như muốn phát điên.
Nếu như sớm biết Trần Khánh có tiềm năng như vậy...
Cung Vãn Hàn, một người thi cử nhiều năm chưa đỗ đạt, ánh mắt phức tạp, thất lạc lẫn ngưỡng mộ, lặng lẽ đứng bên ngoài đám đông ồn ào.
Công danh võ tú tài, đối với bọn họ mà nói, đã là thứ xa vời ngoài tầm với.
Trần Khánh mỉm cười đáp lại những lời nịnh bợ từ khắp nơi dồn đến, nhưng trong lòng vẫn tỉnh táo như gương, cảnh giác vang lên.
Thứ tự không sai lệch nhiều so với dự đoán của hắn, nếu vòng hai đốc toàn lực ứng phó, thứ hạng có lẽ sẽ cao hơn, nhưng đi kèm với đó sẽ là sóng gió và dòm ngó dữ đội hơn.
Nước chảy không tranh trước, tranh là không ngừng nghỉ.
Lùi mình lúc này, là vì trỗi dậy lâu dài hơn.
"Trần sư đệ,"
Giọng Chu Vũ dịu dàng đúng lúc vang lên, trên mặt nàng nở nụ cười chân thành: "Phụ thân mời đệ đến một lát."
"Vâng, sư tỷ.”
Trần Khánh tập trung tinh thần, đáp lời, dưới ánh mắt hoặc sốt ruột hoặc phức tạp của mọi người, theo Chu Vũ vững vàng bước về phía hậu viện.
...
Cùng lúc đó, trước cửa huyện nha Cao Lâm.
"Loảng xoảng!"
Tiếng chiêng vang lên mở đường, mấy nha dịch mặc công phục đỏ, vẻ mặt trang nghiêm, tay nâng quyển trục, từ cửa chính huyện nha nối đuôi nhau đi ra.
"Yết bảng! Võ khoa yết bảng!"
Một tiếng hô lớn, như dầu đổ vào lửa, con đường trước nha môn lập tức náo loạn.
"Mau nhìn! Yết bảng!"
"Nhường đường! Để ta xem với!"
"Đứa nào đấy! Giẫm vào chân ta rồi!"
...
Trong đám đông hỗn loạn, Tiểu Hải, một người bán củi sống ở phường Sài Ngư, đang gánh củi trên vai chuẩn bị về nhà, bị dòng người mạnh mẽ cuốn đi, bất giác bị xô đẩy đến trước bảng thông báo.
Cha hắn là một thầy đồ nghèo túng, sau khi bị trúng gió thì gia cảnh sa sút. Tiểu Hải tính tình thật thà chất phác, thường bị người bắt nạt, đầu óc cũng không được lanh lợi, nhưng cũng biết được vài trăm chữ, thỉnh thoảng có thể viết thư thuê kiếm sống.
Hắn nhón chân, nheo mắt, cố gắng tìm kiếm những gương mặt quen thuộc trong danh sách chi chít tên.
Bỗng nhiên, ánh mắt hắn dừng lại, nhìn chăm chằm vào một cái tên trên bảng, rồi lại dụi mắt thật mạnh, xác nhận quê quán dưới tên đó —— Ách Tử Vịnh!
Một niềm vui sướng lớn lao, khó tả bỗng nhiên ập đến!
"Đỗ rồi... Đỗ rồi! Cháu trai Trần lão gia tử... đỗ rồi!!"
Tiểu Hải bỗng nhiên hét lớn, cũng chẳng buồn để ý đến gánh củi, tiện tay ném xuống đất, như một con nghé con phát điên, đẩy đám người ra, dốc hết sức bình sinh chạy về phía phường Sài Ngư.
Hắn muốn đem tin vui lớn này, nói cho Trần lão gia tử đầu tiên.
Không biết chạy bao lâu, hai chân như chì, phổi như thiêu đốt, cuối cùng hắn cũng xông vào đầu phố Sài Ngư.
Lâm tẩu, người vá đế giày trước cửa tiệm may, giật mình bởi dáng vẻ chạy bán sống bán chết của hắn, lớn tiếng hỏi: "Tiểu Hải! Cháy nhà à? Chạy nhanh như vậy làm gì?"
Tiểu Hải chống tay lên đầu gối, thở hổn hển từng ngụm, ngực phập phồng dữ dội, mãi mới miễn cưỡng thốt ra hai chữ: "Đỗ... Đỗ rồi!"
Lâm tẩu giật mình, vội vàng đứng dậy: "Cái gì? Cha ngươi lại trúng gió rồi?"
"Không... Không phải!"
Tiểu Hải liên tục xua tay, cuối cùng cũng thở được một hơi, trên mặt nở nụ cười méo mó vì kích động, giọng khàn khàn nhưng lại vô cùng vang dội: "Là cháu trai Trần lão gia tử! Yết bảng rồi! Hắn... hắn đỗ võ tú tài! Đỗ cao!"
"Cái gì?!"
Đế giày trong tay Lâm tẩu "lạch cạch" một tiếng rơi xuống đất, mắt trợn tròn, lắp bắp kêu lên: "Thật... thật sao?! Nhà Trần lão gia tử có người đỗ võ tú tài?!"
Nàng vô ý thức cho rằng đó là Trần Hằng, người cháu trai nhỏ mà Trần lão gia tử luôn miệng khen ngợi là chăm chỉ luyện võ, có hy vọng làm rạng danh tổ tông.
Lão Hà, chủ tiệm quan tài, phản ứng nhanh nhất, hắn vừa bước ra khỏi cửa hàng, giọng nói to át cả tiếng ồn ào trên đường: "Nhanh! Còn đứng ngây ra đó làm gì! Nhanh đi báo tin vui cho lão Trần đi! Trần lão gia tử, mau thu xếp chuẩn bị đón tin mừng! Tiền mừng! Còn nữa, đầu bếp, mau mời đầu bếp! Tiệc mừng này tuyệt đối không được sơ sài, đây là vinh dự lớn của phường Sài Ngư chúng ta!"
"Oanh!"
Lão Hà như châm ngòi nổ, cả phường Sài Ngư lập tức sôi trào!
"Đi mau! Đến nhà lão Trần!"
"Không xong rồi! Nhà lão Trần có tú tài!"
"Lão thiên gia có mắt! Phường Sài Ngư chúng ta bao nhiêu năm rồi chưa có ai đỗ võ tú tài!"
"Trần Hằng có tiền đồ! Cho chúng ta nở mày nở mặt!"
"Trần Hằng đỗ cao!"
+++
Tin vui như lửa cháy đồng, một truyền mười, mười truyền trăm, nhanh chóng lan ra khắp phường Sài Ngư.
Đối với khu dân nghèo này, nơi từ lâu đã bị các bang phái bóc lột, việc có một người đỗ võ tú tài không khác gì lộc trời ban.
Có nghĩa là sau này những người hàng xóm có thể ngẩng cao đầu, đường phố Trường Thịnh là một ví dụ sống sờ sờ, ngay cả bang thu tiền hương hỏa cũng phải khách khí.
Đám đông kích động tạo thành một dòng lũ đỏ, cuồn cuộn, mang theo sự hưng phấn và mong đợi khó kìm nén, lao về phía nhà lão Trần.
...
(Ra chương mới, mong mọi người đọc và ủng hộ!)
