Logo
Chương 23: Chương 22. Một đao một thiếu niên

"Tô Hiểu, ngươi qua bên kia xem sao, có tin tức gì về Lan Quân Trúc Không thì báo lại."

"Vâng, nhưng ngươi với... gã họ Tra này nói chuyện cẩn thận đấy nhé." Tô Hiểu nháy mắt mấy cái, "Vậy ta đi tìm tin tức trước."

"Được, cứ vậy nhé. Còn tên cặn bã này, chúng ta nói chuyện phải quấy thôi."

Chưa đầy ba câu, gã tự xưng vô lại số một, cặn bã đệ nhất thiên hạ với mái tóc xoăn tít đã xoa xoa tay, cười tươi như hoa cúc: "Ấy da, đại ca có gì cứ từ từ nói, có gì cứ hỏi, khách sáo làm gì. Tiểu đệ biết gì nói nấy. Vợ á? Không có, không có, hắc hắc hắc, ta chưa cưới vợ, con gái nhà họ Vương tôi đang chuẩn bị đưa trả cho Vương gia. Đương nhiên, bồi, phải bồi chứ, làm rách quần cũng bồi. Bạc của Lý đại mụ cũng bồi, gấp đôi, không, gấp ba. Còn trâu của nhà trưởng thôn... Ờm, tiểu nhân chỉ nghĩ nhà trưởng thôn có mỗi con trâu già sắp chết, tôi là thanh niên đại diện của thôn, ít ra cũng nên đổi cho trưởng thôn một con, à không, hai con, không phải, mười con trâu để báo đáp công ơn của ông ấy."

Tôi mất hai ngụm nước bọt để dạy dỗ tên du côn cặn bã này đạo lý làm người. Hắn giờ đang ôm đầu, giữa hai chân vẫn còn kẹp thanh đao của tôi. Hắn thành khẩn hối cải, quyết tâm làm người mới.

Gã này quả không hổ danh, cặn bã đến mức này thì tôi cũng hiếm thấy.

"Nếu ngươi đã thành tâm hợp tác, ta cũng không muốn làm khó ngươi." Tôi cắm yêu đao vào vỏ, hắn trợn mắt nhìn tôi, như muốn quát mắng.

Tôi vỗ nhẹ lên vai hắn, cả người tóc xoăn thụt xuống đất hơn một thước. Nhưng hai chân hắn vẫn bình thường, cứ như nền đất cứng kia biến thành bùn nhão. Hắn kinh hãi tột độ, mặt mày tái mét như linh dương gặp sư tử, toàn thân run lẩy bẩy.

Tôi mỉm cười: "Hỏi gì đáp nấy nhé."

Tên cặn bã lúc này mới thành thật khai báo.

Hóa ra hắn họ Tra, tên Ích. Đừng thấy hắn giờ là phế vật, gã này cũng là danh môn vọng tộc ở Đào Hoa thôn. Cha hắn từng làm việc trong Quân Vương trắc. Đúng là con cháu nhà tướng. Người cha quá cố mong hắn nối nghiệp cha, vì nước mở mang bờ cõi, nên đặt tên là Ích.

Ai ngờ gã không những đổi chữ Ích thành chữ Bĩ, còn đổi cả họ Tra thành Trà. Tôi thực sự muốn tìm xem mả tổ nhà hắn ở đâu, nhỡ cha hắn từ dưới mồ nhảy lên bóp cổ hắn thì tôi lại giật mình...

Sau đó là trọng điểm.

Mấy hôm trước, nhà hắn có ba vị khách không mời mà đến, tự xưng là bạn của cha hắn khi còn sống, đến từ Lan Quân Trúc Không. Họ muốn mượn đồ nhà hắn dùng tạm. Sau đó thì lục soát khắp nơi, mấy ngày rồi không đi, cứ như đào ba thước đất thề không bỏ qua.

Lúc này phải kể đến tinh thần vô lại của tên du côn cặn bã này, hắn vốn rất sợ mấy tên giang hồ "tu hú chiếm tổ". Nhưng hắn vẫn nghĩ ra chiêu mượn danh mấy tên giang hồ để ức hiếp dân lành, lừa cả khuê nữ nhà họ Vương, bạc của Lý đại mụ và cả trâu của trưởng thôn.

Gã này đúng là bản mẫu sống động của hai chữ "sỉ nhục"...

Nhưng vẫn có một điểm khiến tôi để ý.

"Ngươi nói bọn họ tự xưng là người của Lan Quân Trúc Không?"

"Đúng vậy... Thật đó, tôi đâu dám nói dối ngài!" Tên cặn bã cầu xin, tôi nghĩ hắn cũng chẳng dám.

"Ngươi có biết Lan Quân Trúc Không ở đâu không?"

"Không ạ."

Tôi đoán hắn không biết, nếu không hắn có ngốc cũng không dám lợi dụng sứ giả Ma giáo để ức hiếp dân lành.

"Ta hỏi lại, bọn họ đang đánh nhau với ai?"

"Hình như là Lâm vệ."

Tôi còn bảo vệ môi trường đây! Phải là Kỳ Lân vệ mới đúng.

Kỳ Lân vệ chuyên truy tìm tung tích Ma giáo, thảo nào. Tôi ngờ ngợ nghe thấy tiếng binh khí va chạm từ xa.

Võ công Ma giáo à? Cái này tôi không rõ lắm, vì tôi không rành nội tình võ công.

Nhưng...

"Hỗn Nguyên công, là phái Hoa Sơn. Còn là sư huynh đệ đồng môn, giả trang làm gì." Tôi quá rõ nội công các môn phái trong võ lâm, kể cả Ma giáo. Nội lực của ba tên tự xưng đến từ Lan Quân Trúc Không kia là Hỗn Nguyên công của phái Hoa Sơn. Hỗn Nguyên công luyện thành, chỉ cần chiêu số tinh thục thì bắt chước chiêu số Ma giáo cũng được.

"Hả? Ngài nói gì cơ?"

"Không có gì." Nếu thực sự là người của Ma giáo, Tô Hiểu có mười cái mạng cũng không đủ. Bọn chúng giết người không chớp mắt đâu. Nhưng nếu là phái Hoa Sơn thì...

Thôi, tôi đã thoái ẩn rồi, sao còn phải lo chuyện bao đồng?

"Cặn bã, pha cho ta ấm trà, nói nhiều hơi khát."

************

Từ xa, Tô Hiểu đã thấy ba người áo lam đang đánh nhau với ba người cẩm y. Binh khí giao nhau dày đặc, tốc độ nhanh chóng, đều cao minh hơn Tô Hiểu nhiều.

Minh Phi Chân bảo hắn đúng xa quan sát tình hình, nhưng ba người cẩm y dần rơi vào thế hạ phong. Tô Hiểu không phân biệt được ai là ai, lại lo người của Ma giáo thắng, đau khổ nghĩ cách.

Thường thì trong tình huống này, tân bộ khoái đã sớm chạy về báo cáo cấp trên. Nhưng Tô Hiểu lại có tinh thần trọng nghĩa bẩm sinh, nhất là sau lời của Thẩm Y Nhân, tinh thần này càng bùng nổ.

"Gian tặc Ma giáo! Đừng hòng càn rỡ!" Tô mỹ nam hét lớn, rút bội đao. Thanh đao này là bảo vật gia truyền của nhà họ Tô, tên là Cổ Hàn.

Thân đao ánh lên hàn quang, chuôi đao tuy cũ kỹ nhưng không che giấu được mũi nhọn tuyệt thế.

Người thì mỹ thiếu niên nhẹ nhàng, đao thì mênh mang như trăng lặn.

Sáu người đang giao chiến kịch liệt cũng vô thức bị thu hút bởi thiếu niên và thanh đao. Có người thốt lên: "Thiếu niên tuấn tú, đao sắc bén."

Tô Hiểu có đao trong tay, lòng tin tăng cao: "Tại hạ Lục Phiến môn Tô Hiểu, các ngươi là tặc nhân Lan Quân Trúc Không!"

Một người áo lam nói: "Ra là người Lục Phiến môn, mẹ kiếp, phí cả lời khen."

Tên áo lam chửi Lục Phiến môn, vậy chắc chắn là Ma giáo, ba người cẩm y là người mình.

Tô Hiểu vừa kết luận, ba người cẩm y lại nói: "Con mẹ nhà ngươi Lục Phiến môn, đánh nhau xong rồi đến kiếm chác, muốn qua thì bước qua xác bọn tao."

Ba người này còn vô lễ hơn ba người kia.

Một câu khiến hai bên chửi bới, rốt cuộc ai là Ma giáo?

Tô Hiểu hơi hoang mang...