Logo
Chương 24: Chương 23. Quả hồng chọn trước mềm bóp

Sau một hồi lâu, Tô Hiểu mới vỡ lẽ. Gã áo lam kia tự xưng là Lan Quân Trúc, thuộc Ma giáo. Còn đám cẩm y khách không khách khí với hắn là người của Kỳ Lân Vệ, đang đi tuần tra phá án.

Tô Hiểu ngơ ngác: "Ba vị huynh đài Kỳ Lân Vệ, tại hạ không có ý tranh công, nhưng người của Ma giáo thì không thể bỏ qua. Vậy nên...tóm lại cho ta theo với được không?" Tô Hiểu cũng chẳng còn vẻ nho nhã gì nữa. Hắn học được vài chữ, nhưng thường la cà với dân giang hồ nên ăn nói cũng nhiễm thói quen.

Đám cẩm y khách Kỳ Lân Vệ lắc đầu nguầy nguậy: "Cho ngươi theo á? Ngươi có biết trong đại viện Kỳ Lân Vệ ta treo tấm biển 'Thiên hạ tam đại hận' không?"

"Thiên hạ tam đại hận?" Tô Hiểu hơi choáng váng. Gã thiếu niên mới vào đời, biết gì ba cái điển cố giang hồ, lắp bắp hỏi: "Nội dung độc hại lắm hả?"

"Nhổ vào! Trên biển viết ba điều mà đại thống lĩnh Kỳ Lân Vệ hận nhất." Đám cẩm y khách nghiến răng nghiến lợi, cứ như sếp đang đứng sau lưng: "Đáng hận nhất là lão tặc Tây Môn Xuy Đăng. Đáng hận nhì là lũ ma tôn ma tử của Ma giáo. Đáng hận thứ ba là bọn Lục Phiến Môn các ngươi!"

Tô Hiểu chẳng hay biết chuyện cũ, xua tay xòa: "Ấy dà, chuyện từ đời nào rồi. Mấy vị thông cảm đi. Ta đứng xem thôi, không tranh công đâu mà?”

Ai ngờ câu này càng chọc giận bọn họ. Đám áo lam chộp lấy cơ hội cười ha hả. Ba gã cẩm y khách nổi trận lôi đình: "Nhổ vào cái thằng nhãi ranh nhà ngươi! Ai thèm ngươi tranh. Bọn ta tự làm!"

Nói xong, cả ba xông lên. Ba gã cẩm y khách này còn thuộc hàng vô danh tiểu tốt trong Kỳ Lân Vệ, nhưng lại có một chiêu bài lợi hại. Cả ba là một tiểu đội, luyện một loại trận pháp gọi là Đao Bổng Tam Tuyệt Trận. Một đao hai côn hoặc một côn hai đao, phối hợp nhịp nhàng, có thể lấy yếu thắng mạnh.

Ai cũng biết, kẻ nào có thể lấy yếu thắng mạnh thì càng giỏi lấy mạnh hiếp yếu.

Thấy Tô Hiểu còn trẻ, ban đầu bọn chúng cũng không sợ. Nhưng lại dè chừng thanh thần đao sắc bén của hắn, nên vừa ra tay đã dùng Đao Bổng Tam Tuyệt Trận.

Ba gã áo lam kia lén bàn bạc.

"Chúng nó đánh nhau, mình làm sao?"

"Xử thằng nhãi, đoạt đao của nó."

"Có lý, ta theo!"

Tô Hiểu lọt vào Đao Bổng Tam Tuyệt Trận, bị bao vây liên tục thoái lui. Chỉ nhờ vào uy lực thần đao mới có thể gắng gượng chống đỡ. Nhưng khi ba gã áo lam nhập cuộc thì mọi chuyện khác hẳn.

Ba gã kia dùng kiếm, thuần một thức kiếm pháp nhập môn của Ma Giáo - Vô Nhân Vô Ngã Kiếm Quyết. Kiếm pháp này lợi hại ở chỗ đả thương địch thủ cũng tổn hại bản thân, uy lực cực lớn. Nhưng ba gã này chỉ dùng chiêu thức, không dùng tâm pháp Ma Giáo mà lại dùng Hỗn Nguyên Công của phái Hoa Sơn. Uy lực giảm đi nhưng cũng bớt nguy hiểm cho bản thân. Coi như là biến tấu một cách quy củ.

Tô thiếu niên đao pháp gia truyền chưa rèn luyện tới nơi, võ công Lục Phiến Môn chưa từng luyện, tuổi còn trẻ lại thiếu kinh nghiệm lâm trận. Bị sáu người đánh cho tối tăm mặt mũi. Hai gã áo lam mỗi người một bên giữ lấy Cổ Hàn Đao của Tô Hiểu. Gã cẩm y khách dùng côn hét lớn một tiếng, quật một gậy vào mắt Tô Hiểu khiến gã hoa mắt chóng mặt, ngã ngửa ra đất.

Cẩm y khách đánh ngất Tô Hiểu, không ngờ đám áo lam kia lại chộp lấy thanh bảo đao sáng loáng. Chờ Tô Hiểu ngất đi là muốn cướp ngay. Nhưng hình như thằng nhãi này nắm chặt quá, hai gã áo lam kia giằng không nổi. Bọn cẩm y khách bèn quay lại giằng co.

Một gã áo lam bực mình, vung kiếm chém phăng cổ tay Tô Hiểu.

Gã cẩm y khách cầm đầu hối hận, lại sợ đối phương đoạt được thần đao sẽ khó đối phó, dứt khoát âm thầm vận nội lực, dồn hết sức vào một chưởng đánh vào lưng Tô Hiểu, muốn ném gã như vũ khí vào ba gã áo lam kia, ít nhất cũng làm chúng bị thương.

Hai phe sáu người vây quanh một thiếu niên chưa đến mười bảy tuổi, mỗi người một mưu, cùng gầm lên.

"Nha a a a!"

"Uống ha ha a! !"

Chưởng của cẩm y khách thì hung hãn vô cùng, kiếm của áo lam thì hiểm độc khôn lường. Chưởng của cẩm y khách đánh trúng ngực một gã áo lam, đánh gãy cả xương sườn. Kiếm của áo lam đâm trúng cánh tay trái một gã cẩm y khách, máu chảy như suối.

Hai chiêu thoáng qua, cẩm y khách và áo lam mỗi bên tổn thất một người. Vì không chuẩn bị tâm lý, tất cả đều gào khóc thảm thiết.

Cẩm y khách giận dữ: "Thật là lũ ma tặc hèn hạ, giả vờ đâm thằng nhãi Lục Phiến Môn kia, ai ngờ lại đâm người của tạ.”

Áo lam cũng tức điên: "Các hạ cao tay hơn, một chưởng nửa đường đổi hướng, suýt chút nữa lấy mạng huynh đệ ta!"

Hai bên mắt lớn trừng mắt nhỏ, chợt tỉnh táo lại.

"...Ngươi nói ta đâm người của ngươi?"

"Ngươi nói cái gì mà ta nửa đường đổi hướng."

Hai bên ngơ ngác: "Ta không có, lão tử đánh thằng nhãi đó mà. Ơ? Thằng nhãi đâu?".