Logo
Chương 61: Chương 6. Làm bộ khoái muốn ưu nhã cũng muốn ô

"Mẹ kiếp, tránh hết ra cho tao! Đẩy cái gì đấy hả? Có nghe thấy không thì bảo!?" Tra Bỉ gào ầm lên, vung tay đấm bốp bốp vào đầu người ta. Thỉnh thoảng hắn lại lấy xe làm điểm tựa, tung một cước đá thẳng vào mặt một gã nào đó. "Mày lì hả? Không đi tao giết! Trốn, trốn nữa đi, trốn thêm bước nữa tao xem!"

Sự ngang ngược của hắn khiến tôi chợt nhớ đến đám địa chủ chó săn ở thôn quê ức hiếp dân lành.

Nhưng điều kỳ lạ là không ai dám đánh trả.

Mấy tay giang hồ vặt vãnh này thấy bộ dạng mở đường của hắn, cứ ngỡ vị Thân Vương nào giá lâm.

Xem ra dân giang hồ bị quan phủ chèn ép không ít, gặp Tra Bỉ mà cũng sợ xanh mắt mèo.

"Mày kia, nhìn cái gì? Mắt chó để đâu hả? Mả mẹ mày tao giết... á á á á!"

Còn ai nữa!

Chỉ bằng một gã đầu trâu mặt ngựa, một cái mặt dày hơn cả tường thành, vậy mà hắn lại khiến đám võ sĩ xung quanh phải lùi bước. Hỏi còn ai dám chơi lại?

Hiện tại Tra Bỉ đã tiến hóa thành trùm sò, vừa ôm mặt tên đại hán đang cố gắng vùng vẫy, vừa tiện tay sờ mông cô bán hoa tiêu. Quả nhiên, không, còn lợi hại hơn tôi tưởng. Tra Bỉ đúng là một nhân tài.

"Đây là chủ ý của anh hả?" Thấy tôi, Tô Hiểu ngẩn người rồi lùi lại hai bước, "Minh đại ca, anh bẩn quá đi!"

"Khụ khụ." Tôi ngượng ngùng ho khan vài tiếng, "Đừng nói khó nghe thế, làm được việc là ý hay rồi."

Tôi và Tô Hiểu thừa cơ có đường mở sẵn, nghênh ngang đi vào giữa, ra vẻ một đôi...

"Nhìn kìa! Đôi tình nhân trẻ! Chắc là tiểu thư con nhà vương tôn công tử nào đấy cùng phu quân đến tra án."

Tra Bỉ hô hào mở đường, đám đông tự nhiên biết phía sau còn người. Lập tức có người chú ý đến chúng tôi, xúm lại bàn tán. Bất quá cách bọn họ nhận xét về tôi và Tô Hiểu hơi kỳ quái. Đám võ sĩ này không thèm để ý đến gã đại thúc bị Tra Bỉ đánh sưng đầu, mà lại quan tâm chúng tôi là ai.

Nhưng những điểm họ chú ý, nhất là các nữ võ sĩ, lại hoàn toàn lạc đề.

"Nhìn vị tiểu thư kia xinh đẹp quá đi. Còn trẻ nữa. Chồng cô ấy trông già hơn nhiều. Đúng là số hưởng!"

"Chồng cô ấy cũng không tệ mà. Nhìn dáng người cao lớn kia kìa. Cách anh ta che chở cô vợ bé nhỏ, đúng là thương vợ."

"Đúng rồi, không thì ai lại để tiểu thư ấy giả trai làm gì? Nếu tôi cưới được vợ xinh đẹp như vậy, nhất định giấu kỹ trong nhà, chẳng dám để cô ấy ra đường đâu."

Chẳng ai quan tâm chúng tôi là ai, hoàn toàn là hóng hớt.

Tô Hiểu đỏ bừng mặt, suýt nữa thì hét lên "Ta là đàn ông!". Nhưng tôi đã nhanh tay bịt miệng cậu lại.

"Đừng kích động, vào trong rồi nói.”

Nhưng hành động này của tôi không hiểu sao lại kích thích thêm sự hăng hái của đám đông.

"Cuồng vợ!"

"Nhìn xem! Người ta đối xử với vợ mình như thế nào kìa, ghen tị chết mất!"

"Tú ân ái muốn thiêu chết người ta à!!"

"Đồ cẩu nam nữ!"

Cái đám này đầu óc có vấn đề à!

Tôi và Tô Hiểu vội vàng đi nhanh đến cổng. Người gác cổng chặn chúng tôi lại: "Xin hỏi hai vị là?"

Tôi dùng công phu truyền âm nhập mật, để thanh âm chỉ mình người gác cổng nghe thấy: "Lục Phiến Môn bộ khoái Minh Phi Chân, Tô Hiểu, phụng... Hoàng Thượng ngự mệnh tra án."

Người gác cổng vừa nghe chúng tôi là người Lục Phiến Môn, suýt chút nữa đã vớ lấy cây gậy bên cạnh đánh tới, chúng mày có thù oán gì lớn với bọn tao à...

Nhưng khi nghe thấy chúng tôi phụng mệnh Hoàng Thượng, thái độ lập tức thay đổi: "Thì ra là vậy. Mời hai vị vào trong. Đi thẳng vào nhà xác cũng được.".

Người gác cổng này ngược lại không nghi ngờ lời tôi nói là thật hay giả. Đây là Kinh Thành, lại là nơi công cộng, ngoài cửa có cả trăm cái tai đang nghe ngóng. Ai dám mạo nhận thánh chỉ?

Bất quá vì tôi chỉ nói cho một mình hắn nghe, nên nếu bị vạch trần thì tôi có thể chối bay. Đây chính là chỗ tốt của truyền âm nhập mật!

Tôi cùng Tô Hiểu và Tra Bỉ nhanh chóng đi vào. Dù sao đây cũng là đại viện Cẩm Y Vệ, người Lục Phiến Môn ở lại lâu trong này khó tránh khỏi bị người ta bàn tán, thậm chí bị đánh cho một trận. Tốt nhất là nhanh chóng khám nghiệm tử thi rồi rời đi.

Tôi thấy tấm biển nhà xác dựng thẳng đứng, cửa mở rộng, ngay cửa đã thấy mấy bóng người qua lại bận rộn.

Không thể nào.

Chúng tôi tiến lên xem xét, quả nhiên đúng như dự đoán, cái nhà xác bé tẹo nhét đầy hai mươi mấy người.

Nhìn qua là biết, người Kỳ Lân Vệ thì khỏi nói, người Quân Vương Trắc cũng không ít. Dân giang hồ chắc chỉ ba bốn mống.

Hai phe này thì dễ phân biệt. Những võ sĩ mặc đồng phục Kỳ Lân Vệ thì chắc chắn là người Kỳ Lân Vệ, còn những kẻ mặc thường phục mà dám sai bảo võ sĩ Kỳ Lân Vệ thì không cần nói cũng biết là người Quân Vương Trắc. Dân giang hồ nào dám như vậy. Những kẻ còn lại tỏ ra sợ hãi rụt rè đương nhiên là dân giang hồ rồi.

Cái quái gì thế này? Bên ngoài võ sĩ xếp hàng dài như vậy, kết quả có mấy người vào được?

Bên trong không đến mức người chen người, nhưng xung quanh thi thể thì thật sự không có chỗ đặt chân.

Trong nhà xác bày bảy bộ thi thể, mỗi bộ có bốn năm người vây quanh xem xét, cầm kìm móc tới móc lui.

Được rồi, việc này vẫn là tự mình làm thôi.

"Này." Tôi gọi một gã Kỳ Lân Vệ, hắn quay đầu lại, tôi điểm huyệt hắn, "Buồn ngủ thì ra kia ngủ đi." Sau đó kéo người qua ném sang một bên.

Bắt chước làm theo, chớp mắt ba người chúng tôi đã có thể xem xét một bộ thi thể.

Tô Hiểu kinh ngạc nhìn năm gã Kỳ Lân Vệ bị tôi ném sang một bên: "Họ nghĩ ngơi kiểu gì mà lạ vậy, chớp mắt cái đã ngủ mất."

"... " Đây chính là lý do tôi hoàn toàn không lo lắng lộ võ công, Hiểu nhà ta ngây thơ quá mà.

Thế là chúng tôi thành công trà trộn vào đội khám nghiệm tử thi.

Trong nhà xác, mọi người vây quanh bảy bộ thi thể bàn tán ầm ĩ.

"Anh xem cái xác này, đầu lìa khỏi thân, vết thương do đại đao gây ra. Hung thủ dùng đao."

"Không phải không phải, anh xem cái xác này toàn thân không có vết thương rõ rằng, hung thủ dùng đao, có phải gượng ép quá không?"

"Không phải vậy thì..."

Ba thế lực lớn của quan phủ cộng thêm vài tay giang hồ, người một câu ta một câu, mà không thảo luận ra được manh mối nào liên quan đến thân phận hung thủ. Bởi vì đám gia hỏa này, có ai biết khám nghiệm tử thi đâu.

Hơn nữa họ còn không dám chạm vào thi thể. Thứ nhất là sợ, thứ hai là có người kiêng kỵ.

Giờ tôi mới biết vì sao người bên ngoài vào không được. Hai mươi mấy người vây quanh thi thể xoay quanh, mà chẳng ai dám động tay vào.

Tôi cũng chủ quan rồi. Quên mất người Quân Vương Trắc và Kỳ Lân Vệ không am hiểu chuyện này, họ có thể nhờ khám nghiệm tử thi và đại phu để tìm ra nguyên nhân cái chết, nhưng muốn phán đoán môn phái võ công thì chịu. Lẽ ra người Lục Phiến Môn phải giỏi nhất mới đúng. Dù sao truy nã tội phạm là trách nhiệm của Lục Phiến Môn, bộ khoái phải quen thuộc nhất với quy trình khám nghiệm tử thị. Mấy lão bộ khoái kinh nghiệm phong phú hẳn phải am hiểu kỹ thuật này. Bất quá tôi và Tô Hiểu chỉ là gà mờ mới vào nghề, chưa ai dạy chúng tôi khám nghiệm tử thi cả.

Tôi đành phải dựa theo cách của mình vậy.

"Được rồi được rồi, các người nhao nhao cái gì?" Tôi bực mình quát, ngăn đám người đang ầm ĩ lại, rồi hỏi: "Có ai mang công cụ không?"

Tất cả mọi người lắc đầu.

Tôi liếc nhìn Tra Bỉ: "Tra Bỉ, lên!"

"Minh, Minh gia, đừng đùa. Tôi hù người được, hù ma... Tiểu nhân nhát lắm."

Tên hèn nhát này. Đến gần thi thể cũng không dám, chẳng khác gì đám người kia.

"Không bảo cậu đi khám, tôi bảo cậu đi lấy đồ của tôi thôi."

"Đây là đại viện Kỳ Lân Vệ mà. Tôi về Lục Phiến Môn lấy ạ?"

"Không cần, cậu ra nhà bếp một chuyến là được."

"Các ngươi tránh ra, để ta!"

Tôi vội giữ Tô Hiểu lại, cậu ta đang mắt sáng như mèo con gặp cá, muốn xông lên.

Cậu ngược lại gan lớn thật đấy! Tay không mà đòi khám nghiệm tử thi. Gan lớn quá rồi đấy!

"Đợi lát nữa, chờ Tra Bỉ về đã."

Không lâu sau, Tra Bỉ mang đồ tôi cần đến.

Tra Bỉ mang đến khiến người Kỳ Lân Vệ và Quân Vương Trắc trợn mắt há mồm, đó là hai đôi đũa.

Tôi nhận lấy, đưa cho Tô Hiểu một đôi.

"Được rồi, bắt đầu ăn... không phải, bắt đầu khám nghiệm tử thi."