Logo
Chương 62: Chương 7. Gặp lại chính đang nghiệm thi lúc

"Minh đại ca, cái vết bầm lớn như quả cà tím này là vết thương chí mạng sao?"

"Vết thương nhẹ thôi, bị người dẫm lên mới thành ra thế này."

"Ghê quá, miệng gã này hôi rình... Cái dấu đỏ trên tai thì sao?"

"Bị vợ cào đấy."

Tôi và Tô Hiểu mỗi người một đôi đũa, cứ như vớt đồ ăn trong nồi lẩu mà lật tới lật lui trên thi thể. Vì không thể trực tiếp chạm vào, lại lo trên người chúng có độc, đây là cách nhanh gọn và an toàn nhất.

Một bên, thỉnh thoảng lại vang lên vài tiếng kêu hãi hùng, ghê tởm.

"Cay mắt quá!"

"Lục Phiến Môn có ai là người bình thường không vậy!"

"Tôi chịu hết nổi rồi!"

Mấy gã kia nháo nhào chạy khỏi nhà xác. Thật là, chẳng qua là dùng đũa nghiệm thi thôi mà, có gì phải kinh ngạc đến thế? Nhìn Tô Hiểu kìa, ngoan ngoãn, nghe lời biết bao.

Mấy tên dã võ sĩ phụ giúp tôi và Tô Hiểu, dù cũng sợ thi thể nhưng so với đám Kỳ Lân Vệ và Quân Vương Trắc thì còn đỡ hơn nhiều, chịu làm mấy việc đáng ghét này.

Nói về độ gan dạ, tôi nể nhất vẫn là Tô Hiểu. Cậu ta cứ như trẻ con nhà quê lên tỉnh, ngó nghiêng trái phải, làm việc không biết mệt, chẳng hề thấy sợ hãi. Mỹ thiếu nữ tàn bạo quả nhiên danh bất hư truyền... Ngay cả đám phụ tá cũng phải hô "Nữ trung hào kiệt, nữ trung hào kiệt!".

"Minh đại ca, Tra Bỉ đâu rồi?"

"Ta bảo hắn đi báo cho Đường Dịch biết chúng ta ở đây, coi như hắn không giúp được gì trong việc tra án, ít nhất người cũng phải có mặt để còn ghi tên hắn vào sổ khen thưởng chứ."

Dùng đũa nghiệm thi quả nhiên hiệu quả bất ngờ, Tô Hiểu và tôi chẳng mấy chốc đã xác định được nguyên nhân cái chết của năm thi thể, rồi tiếp tục tiến đến thi thể tiếp theo.

"Ơ? Chỗ bẹn đùi người này hình như có cái gì cắm vào, là hung khí sao?”

Tôi liếc nhìn, nhịn cười nói: "Đó là... hiện tượng cương cứng sau khi chết."

"Cương cứng? Cái gì cương cứng?"

"Cậu nói xem chỗ đó có cái gì?"

"Á!"

Tô Hiểu chợt hiểu ra, kinh hô một tiếng rồi trốn sau lưng tôi, gương mặt trắng trẻo ửng đỏ: "Sao ngươi không nói. sớm?"

Tôi bất đắc dĩ: "Có ai hỏi đâu."

Nhưng Tô Hiểu vẫn còn hiếu kỳ, như con mèo nhỏ thò đầu ra từ sau lưng tôi.

Ê! Muội tử, cậu nhìn trộm à!

Tôi lắc đầu, không đúng, không đúng, sao tôi càng ngày càng không phân biệt được giới tính của Tô Hiểu thế này. Cậu ta là nam, nam, nam...

Tô Hiểu nhìn với vẻ mặt đỏ bừng: "Chết rồi sẽ... biến thành như thế hả?”

"Không nhất định, nếu đang hưng phấn mà bị giết đột ngột thì có khả năng. Gã này lúc chết đang giao đấu với người ta, chắc là đánh hăng quá nên bị một đao kết liễu."

"Ra là vậy, ngươi biết nhiều thật đấy." Tô Hiểu ghé vào lưng tôi, nhẹ bẫng, đáng yêu nói: "Thích thật, giá mà ta cũng được như vậy thì tốt."

Hả?

Thiếu nữ, ngươi khát khao sức mạnh sao?

Hay là, ngươi khát khao... Khụ khụ khụ.

Đừng đoán mò, nhanh tay lên nào. Chỗ này thối quá!

Tô Hiểu còn đang lười biếng trên lưng tôi đột nhiên với tay kẹp lấy một cánh tay, hai mắt sáng rực, vui sướng nói: "Minh đại ca, ngươi xem này, dưới nách có vết thương! Có phải hắn bị người đâm chết không? Hung thủ dùng kiếm đúng không?"

Tôi dùng đũa chỉ vào vết thương kia: "Không đúng, không đúng, cậu nhìn kỹ xem, vết thương này bị vật nhọn đâm vào, nhưng vết thương nát bét, không phải kiếm sắc bén mà là một loại vũ khí hình gai nhọn như Nga Mi Thứ. Vậy nên..."

Tôi còn chưa kịp nói hết câu, phía sau đã vang lên một giọng nói không dám tin như lừa đực tìm bạn tình.

"A a aaa! Mắt tôi ơi! Tại sao một cô nương xinh đẹp như vậy lại làm ra chuyện như thế!”

"Ai đấy?" Tôi bất mãn quay đầu lại.

Chỉ thấy ngoài cửa lại có thêm mấy người. Người đi đầu hẳn là người vừa nói. Đây là một nam tử chừng hai mươi tuổi. Hắn dáng người hơi thấp, ngũ quan không được đẹp, có khuôn mặt mà người ta thường thấy ở các quán trà tửu lầu.

"Ngươi là... A!" Tôi vỗ đầu, nhận ra, "Vừa hay, ta sắp xong việc rồi, cho ta một nồi giò chưng, rượu cũng hâm một bình nhé. Cô nương nấu rượu đừng kén quá, mười bảy mười tám tuổi là được."

"Ai là tiểu nhị ở Đông Pha Lâu đâu!"

Cái gì?

Gã này không phải tiểu nhị Đông Pha Lâu, Lục Tử sao?

"Ta là Kỳ Lân Vệ Giáp cấp võ sĩ, Nhất Tuyến Ngân – Doãn Nhất Huyền. Hai vị này là đồng sự Quân Vương Trắc." Doãn Nhất Huyền, người có dáng vẻ giống hệt như tất cả tiểu nhị trên đời, gầm lên: "Các ngươi đang làm cái gì? Dám dùng đũa khinh nhờn di thể của võ sĩ triều đình!"

"Nghiệm thi."

Giọng tôi lạnh nhạt, cái gì chứ, không phải Lục Tử à, phí tình cảm.

"Ngươi đừng có bày ra cái vẻ 'Nói chuyện với gã này chỉ tổ tốn thời gian' nữa, ta cho ngươi ăn đòn bây giờ!”

Tôi không để ý đến hắn, chuyên tâm nhìn thi thể cuối cùng. Thi thể này không cần nghiệm nữa, đầu và thân đã lìa nhau, chỗ trí mạng là một nhát dao trên cổ. Tôi đem những tình tiết vết thương thu thập được trong đầu lặng lẽ nghĩ lại.

"Lục Phiến Môn, vừa rồi chính là ngươi làm đồng đội của chúng ta buồn nôn bỏ chạy đúng không? Ngươi dám đến đại viện Kỳ Lân gây sự, hơn nữa còn ép vị cô nương này cùng ngươi làm những chuyện ghê tởm như vậy. Ngươi qua đây, ta phải dạy dỗ ngươi!"

"Các ngươi nhỏ mọn quá đấy, có mỗi thi thể thôi mà." Tô Hiểu từ lưng tôi nhảy xuống, làm mặt quỷ: "Chúng ta xem hết rồi. Ngươi muốn thế nào?"

"Cô nương, chúng ta biết rõ ngươi không cố ý. Chỉ là muốn xem tiểu tử này có ý gì thôi. Này! Có gan thì đừng trốn sau lưng phụ nữ, nghe rõ chưa?"

"Ta là nam!"

Tôi đứng dậy, duỗi người một cái, liếc nhìn bọn họ.

"Các ngươi đến đây hẳn không phải là để gây sự, mà là để tra án."

"Ngươi bớt nói lời vô ích, ta..."

Tôi cắt ngang lời hắn: "Thi thể thứ nhất trúng tên, trên tên không có độc, nhưng kình tiễn xuyên não, người bắn tên dù không bàn về nội công thì lực tay cũng rất phi thường. Thi thể thứ hai bị người dùng thủ pháp nặng nề đánh vào huyệt Hồn Môn, chưởng lực trực thấu phổi mà chết. Thi thể thứ ba là..."

Doãn Nhất Huyền nghe đến hoa mắt chóng mặt: "Chờ, chờ đã! Ngươi nói nhiều vậy làm gì?"

"Mấy lời này ta không nói cho ngươi nghe, mà là nói cho hai vị kia nghe."

Một nam tử đi cùng Doãn Nhất Huyền chợt giật mình nói: "Bảy bộ thi thể bảy kiểu chết, hung khí không giống nhau, hung thủ khẳng định không chỉ một người. Huynh đài, là như vậy phải không?"

Một cô gái khác cũng nói: "Giết người không phải một sát thủ, mà là một tổ chức sát thủ dưới trướng Sát Liên. Ý ngươi là vậy?"

Doãn Nhất Huyền hốt hoảng nói: "Thiết huynh, Diệp tiểu thư, sao các ngươi lại bênh hắn nói chuyện thế?"

Hai người kia, một nam một nữ.

Nam trang phục giản dị, thân hình cao lớn, mang phong cách ngạnh hán.

Nữ yểu điệu động lòng người, tướng mạo ngọt ngào. Dù vác trên lưng một cây cung lớn, nhưng dáng đi đứng lại như khuê tú, động tĩnh cử chỉ tự nhiên lộ ra một khí chất khiến người xao xuyến.

Một người là Thiết Huyết Hàn Y – Thiết Hàn Y, một người là Ngân Cung Lạc Diệp – Diệp Lạc, ngày hôm đó ở ngoại ô tìm Lan Quân Trúc Không tôi đã thấy hai người này. Đương nhiên lúc đó họ đều hôn mê bất tỉnh nên sẽ không nhớ ra tôi. Nhưng hai người kia ngoài võ công cao cường, tâm tư cũng tỉ mỉ hơn hẳn mấy người vừa rồi và cái thùng cơm trước mặt.

Muốn thảo luận tình tiết vụ án thì vẫn nên bàn với những người như thế này cho đỡ tốn thời gian. Huống hồ, tôi thực sự không biết vì sao tổ chức sát thủ này lại đến gây sự với triều đình, cũng phải hỏi ý kiến của bọn họ.

Thiết Hàn Y chắp tay với hai người chúng tôi, rất lễ phép nói: "Tại hạ Quân Vương Trắc Giáp cấp võ sĩ Thiết Hàn Y, xin hỏi hai vị cao danh quý tính."

Ừ, tốt lắm, hắn quả nhiên không nhớ ra tôi.

Tôi còn chưa kịp lên tiếng, Tô Hiểu có vẻ hưng phấn với kiểu chào hỏi giang hồ này, hai mắt sáng rực: "Chúng ta là người của Lục Phiến Môn! Ta là Tô Hiểu, chào các ngươi."

Tôi cười nói: "Minh Phi Chân, gặp qua hai vị."

"Minh Phi Chân?" Diệp Lạc nhíu đôi mày thanh tú, bước đôi chân dài đến trước mặt tôi, ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn chằm chằm: "Ta có phải đã gặp ngươi ở đâu rồi không?"

Ừ, tốt lắm, nàng quả nhiên cũng...

Ừ? Hả?

Cái này không giống với kịch bản đã định trước thì phải?!