Logo
Chương 233: Linh vật đoái hoán

Long Vương Truyền Thuyết - Chương 230: Đổi Linh Vật

Từ khi tấn chức Hồn Thánh, lại thêm thân phận Nhị Tự Đấu Khải Sư, Vũ Trường Không đã được chuyển từ ngoại môn vào nội môn của Đường Môn. Ở Đường Môn, không ai quan tâm xuất thân, chỉ coi trọng thực lực và cống hiến. Đạt đủ tiêu chuẩn, sẽ được vào nội môn.

Khi vào nội môn, người đó sẽ được truyền thụ toàn bộ tuyệt học của Đường Môn, đồng thời có thể sử dụng nhiều tài nguyên hơn.

"Trả nhiệm vụ." Đường Vũ Lân nói với màn hình rồi nhanh chóng lấy ra mấy khối kim loại hiếm với đủ màu sắc lưu quang. Đây là phần thưởng cho nhiệm vụ lần này.

Hiện tại, cậu đang nghiệm thu nhiệm vụ ở hai nơi. Nhiệm vụ bên Hiệp hội Đoán Tạo Sư chủ yếu để kiếm tiền, còn bên Đường Môn thì tính gộp công huân, quy đổi ra điểm cống hiến.

Đường Môn có rất nhiều thứ tốt mà bên ngoài không mua được. Ngoài công pháp Đường Môn, còn có những vật phẩm khác. Ví dụ như thứ mà Đường Vũ Lân đang muốn đổi.

"Ba khối kim loại hiếm nhất phẩm nghìn rèn, tổng cộng sáu trăm điểm cống hiến. Điểm cống hiến hiện có: Tám nghìn bốn trăm sáu mươi ba." Âm thanh điện tử thông báo.

Mắt Đường Vũ Lân ánh lên vẻ hưng phấn, hai tay nhanh chóng thao tác trên màn hình. Rất nhanh, màn hình chuyển sang mục Linh Vật.

Cậu thuần thục kéo xuống danh sách, cuối cùng dừng ngón tay trên một món.

"Gân Địa Long nghìn năm: Phục dụng hoặc luyện chế linh dược có thể tăng cường sức mạnh gân cốt cho Hồn Sư, không độc tố, phẩm chất hoàn mỹ. Giá trị: 3900 điểm cống hiến."

Đường Vũ Lân không chút do dự nhấn nút mua, sau đó tiếp tục tìm kiếm.

Rất nhanh, cậu lại dừng lại ở một loại linh vật khác.

"Tủy Hải Long nghìn năm: Phục dụng hoặc luyện chế linh dược có thể cố bản bồi nguyên, tăng cường khí huyết, không độc tố, phẩm chất hoàn mỹ. Giá trị: 4500 điểm cống hiến."

Đổi!

Khi Đường Vũ Lân nhấn nút đổi lần nữa, cậu thở phào một hơi dài, đôi mắt to trở nên sáng ngời.

Ba năm trước, khi theo Vũ Trường Không đến Thiên Đấu Thành, cậu đã mua được Long Lân Quả nghìn năm tại một buổi đấu giá. Ba năm qua, cậu đã tìm được gân Địa Long nghìn năm và tủy Hải Long nghìn năm trong danh sách linh vật của Đường Môn Đông Hải phân bộ. Hiện tại, thứ cậu còn thiếu để đột phá phong ấn thứ hai của Kim Long Vương chỉ là gân Thanh Đăng nghìn năm.

Mà cậu còn chưa đến mười bốn tuổi, vẫn còn thời gian để tìm kiếm loại linh vật cuối cùng này. Cậu tin rằng, với số tài sản tích góp được trong ba năm qua, thông qua đấu giá hoặc các phương thức khác, sẽ không có vấn đề gì.

Đến lúc đó, nhất định có thể lên một cấp bậc mới.

Tuy nhiên, sau khi mua hai loại thiên địa linh vật này, điểm cống hiến của cậu chỉ còn lại vỏn vẹn sáu mươi ba điểm.

Trước khi Đường Vũ Lân thoát khỏi hệ thống, âm thanh điện tử lại vang lên: "Đường Vũ Lân, chúc mừng bạn, tổng điểm cống hiến vượt quá một vạn năm nghìn điểm, chức vụ của bạn được thăng cấp lên Ngoại Môn Chấp Sự Ngũ Cấp. Bạn có thể hưởng thêm nhiều quyền lợi của Đường Môn, danh sách vật phẩm có thể đổi phong phú hơn."

Ngũ cấp rồi!

Vì không có Song Sinh Võ Hồn như Tạ Giải, lại thêm cảnh giới Nhị Hoàn, Đường Vũ Lân đã rất lâu không thăng cấp. Không ngờ, trước khi đạt Tam Hoàn, cậu lại thăng lên Ngũ Cấp Chấp Sự. Đường Vũ Lân biết, đây là một tình huống rất hiếm thấy trong Đường Môn.

Chấp Sự Ngũ Cấp có thể có được nhiều quyền hạn hơn, có thể lựa chọn nhiều tuyệt học Đường Môn để đổi, cũng có thể nhận nhiều nhiệm vụ hơn.

Nhiệm vụ của Đường Môn thường ít nguy hiểm, điểm cống hiến rất khó kiếm, nhưng so với các vật phẩm có giá trị tương đương trên thị trường, vẫn rẻ hơn nhiều. Ba năm cố gắng, ngoài việc kiếm được rất nhiều tiền khi hoàn thành nhiệm vụ bên Hiệp hội Đoán Tạo Sư, cậu còn đổi được hai kiện linh vật hi hữu ở Đường Môn. Cậu đã rất hài lòng.

Hiện tại chỉ còn thiếu gân Thanh Đằng nghìn năm, cậu sẽ tích lũy đủ tất cả linh vật cần thiết để đột phá tầng phong ấn thứ hai. Với cậu mà nói, đây là một chuyện cực kỳ tốt.

Cậu vẫn nhớ rõ, khi đột phá tầng phong ấn Kim Long Vương thứ nhất, Lão Đường từng nói, đợi đến khi đột phá tầng thứ hai, cậu sẽ có một bất ngờ lớn.

Hiện tại, đã đến lúc có thể chính thức chờ đợi điều bất ngờ đó.

Tạ Giải cũng nộp một nhiệm vụ thu thập tư liệu, chỉ nhận được hơn một trăm điểm cống hiến, khá ít ỏi.

"Tiểu Ngôn dạo này tu luyện chăm chỉ thật, đến nhiệm vụ cũng không làm." Đường Vũ Lân nói với Tạ Giải.

Hứa Tiểu Ngôn đã gia nhập Đường Môn vào năm thứ hai của họ, sau khi vượt qua kỳ thi Trung Cấp. Với Võ Hồn Tinh Luân Băng Trượng đặc thù, cô bé hiện đã là Ngoại Môn Tam Cấp Chấp Sự.

Đường Môn quản lý khá lỏng lẻo, không có nhiệm vụ bắt buộc. Những nhiệm vụ có thể đạt được nhiều điểm cống hiến nhất mới có tính nguy hiểm. Nhưng theo quy tắc của Đường Môn, trước mười sáu tuổi, họ không có tư cách nhận những nhiệm vụ nguy hiểm này. Đó là sự bảo vệ của tông môn dành cho họ.

Hứa Tiểu Ngôn gần đây tu luyện đặc biệt chăm chỉ, vì cô bé đã đạt đến cấp hai mươi chín, đang cố gắng đạt đến cấp ba mươi. Cấp ba mươi đối với Hồn Sư là một cánh cửa quan trọng, không chỉ là có thêm một hồn hoàn đơn giản, mà còn có thêm Hồn Linh, thực lực tổng thể cũng sẽ có sự thay đổi lớn.

"Cậu có nhận thêm nhiệm vụ không?" Tạ Giải hỏi Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân lắc đầu, nói: "Không phải chúng ta định đến Sử Lai Khắc Thành sao? Tạm thời không nhận nữa. Để khi nào trở lại rồi tính."

Tạ Giải nháy mắt ra hiệu nói: "Có lẽ, chúng ta sẽ không cần trở về đâu."

Đường Vũ Lân mỉm cười nói: "Vậy thì còn gì bằng."

Hai người rời Đường Môn, chạy bộ trở về Học viện Đông Hải. Lớp Linh vẫn luôn tồn tại, chỉ là chuyển từ sáng sang tối mà thôi.

Sau trận chiến ba năm trước, danh tiếng của Vũ Trường Không vang xa, khiến bốn học viên lớp Linh dưới ánh hào quang của thầy lại không gây được nhiều sự chú ý như vậy.

Đấu Khải Sư! Một học viện trung cấp có Đấu Khải Sư làm giáo viên, chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp toàn bộ Liên Minh Thiên Hải. Bởi vậy, tuy không thể đạt được thành tích tốt trong các trận đấu, nhưng tình hình chiêu sinh của Học viện Đông Hải vẫn được cải thiện đáng kể.

Học viện cũng vài lần muốn nhét người vào lớp Linh, nhưng đều bị Vũ Trường Không từ chối. Viện trưởng Úc Trẫm cũng không có cách nào. Người ta dù sao cũng là Nhị Tự Đấu Khải Sư! Xét về thân phận và địa vị, không phải là một viện trưởng học viện trung cấp như ông có thể so sánh được. Chỉ cần thầy chịu ở lại, Úc Trẫm đã vô cùng mãn nguyện.

Văn phòng viện trưởng Học viện Đông Hải.

"Vũ lão sư, thầy thật sự đã quyết định như vậy sao?" Úc Trẫm cau mày, sắc mặt trầm ngưng, trong ánh mắt lộ ra vẻ dao động.

Vũ Trường Không lạnh nhạt nói: "Đứng ở góc độ của học viện, bồi dưỡng học sinh chủ yếu là hy vọng có thể đạt được thành tích, từ đó mang lại nguồn sinh viên tốt hơn cho học viện. Lớp Linh đã được bồi dưỡng ba năm rưỡi, chẳng lẽ viện trưởng không hy vọng họ sẽ đóng góp cho học viện sao? Thi đậu vào Sử Lai Khắc, so với bất kỳ sự đóng góp nào cũng tốt hơn nhiều. Đến lúc đó, học viện có thể nhân cơ hội tuyên truyền, tình hình chiêu sinh nhất định sẽ tăng lên trên diện rộng."

Úc Trẫm chau mày, "Có phải hơi sớm quá không?"

Vũ Trường Không lắc đầu, "Sử Lai Khắc chiêu sinh ba năm một lần, bọn họ đã mười ba tuổi rồi, thật sự không thể không đi. Lần sau sẽ bỏ lỡ mất."

Úc Trẫm vẫn có chút không cam lòng nói: "Nhưng mà, Vũ lão sư, thầy cũng xuất thân từ Học viện Sử Lai Khắc mà. Trong mắt tôi, thầy có đủ năng lực dạy dỗ bọn chúng."

Vũ Trường Không khẽ nheo mắt, nhẹ nhàng lắc đầu, "Trong một phạm vi nhất định tôi có thể, nhưng vượt quá phạm vi đó, tôi không làm được. Bọn họ nên đặt nền móng vững chắc, chuẩn bị cho tương lai."

Úc Trẫm trong lòng khẽ động, "Tương lai... Vũ lão sư, trong mắt thầy, tương lai của bọn họ có thể đạt đến trình độ nào?"

Vũ Trường Không lạnh nhạt nói: "Nhất định thành Đấu Khải!"

Úc Trẫm không khỏi run lên. Ông đương nhiên hiểu mấy chữ này có ý nghĩa như thế nào. Hít sâu một hơi, ông đứng dậy, nói: "Tốt, vậy tôi chỉ có một yêu cầu. Tương lai, mấy đứa trẻ đó trở thành Đấu Khải Sư, hy vọng bọn chúng có thể trở về một chuyến, giảng một buổi cho các em học sinh của học viện."