Logo
Chương 234: Cuối kỳ cuộc thi

"Được." Vũ Trường Không không chút do dự thay Đường Vũ Lân và những người khác đồng ý. Ba năm qua, học viện Đông Hải đã đầu tư rất nhiều tài nguyên vào lớp đặc biệt này. Mặc dù việc Vũ Trường Không ở lại đã khiến số lượng học sinh tăng lên, nhưng so với các học viện trung cấp hàng đầu của Liên minh Thiên Hải thì vẫn còn kém xa.

Học viện luôn hy vọng sẽ nhận lại được những gì đã bỏ ra, và Vũ Trường Không cũng nghĩ như vậy.

"Vũ lão sư, vậy thầy..." Úc Trẫm ngập ngừng, "Thầy có quay lại không?"

Học viện Đông Hải không có quyền ràng buộc nào với Vũ Trường Không, nên ông mới hỏi vậy. Úc Trẫm nhận thấy Vũ Trường Không đã dồn rất nhiều tâm huyết vào đám trẻ này.

Đến khi rời khỏi văn phòng viện trưởng, Vũ Trường Không vẫn chưa đưa ra câu trả lời. Nhưng thực ra, anh đã có quyết định trong lòng. Nếu đám trẻ này đều được nhận vào Sử Lai Khắc, có lẽ anh sẽ không quay lại nữa. Lúc đó, anh muốn làm những việc mình thực sự muốn làm, và Sử Lai Khắc chắc chắn là nơi phù hợp nhất.

"Bài kiểm tra cuối kỳ, Thăng Linh Đài bạo động, thời gian hai mươi tư tiếng. Ai ra sớm hơn thì cứ ở lại thành Sử Lai Khắc." Vũ Trường Không lạnh lùng nói.

Tạ Giải cười toe toét: "Vũ lão sư, nếu chúng em vượt qua thời gian quy định, có phần thưởng gì thêm không ạ?"

Vũ Trường Không gật đầu: "Có. Phần thưởng là em đấu một mình với tôi. Hoặc là ba người kia đánh hội đồng em, tự chọn đi."

"Ách..."

"Vũ lão sư, thầy đừng vô tình vậy chứ." Tạ Giải kêu thảm.

Đường Vũ Lân và hai người kia bật cười.

Cổ Nguyệt ngồi cạnh Đường Vũ Lân. Cô vẫn để tóc ngắn, trông nhanh nhẹn và hoạt bát. So với ba năm trước, cô đã cao hơn nhiều, hơn một mét bảy. Dù trông vẫn còn hơi trẻ con, nhưng con gái thường trưởng thành sớm hơn con trai. Dáng người cô thon thả gần như hoàn hảo, tràn đầy sức sống thanh xuân.

Nhưng ánh mắt cô lại vô cùng bình tĩnh, ít khi dao động cảm xúc, ngồi ở đó trông rất trầm ổn.

Hứa Tiểu Ngôn thì hoạt bát và tinh nghịch hơn. Cô thấp hơn Cổ Nguyệt nửa cái đầu, trông càng xinh xắn hơn. Mỗi khi cười, cô luôn như một đứa trẻ.

Cô và Tạ Giải thân thiết hơn, có lẽ vì tính cách hai người có phần tương đồng. Còn Cổ Nguyệt, khi lớn hơn thì ít cãi nhau với Tạ Giải hơn.

"Xuất phát." Vũ Trường Không vẫn ngắn gọn như vậy.

Thăng Linh Đài bạo động, đương nhiên là Thăng Linh Đài sơ cấp bạo động. Đối với Đường Vũ Lân và những người khác, điều này hoàn toàn không có gì áp lực.

Trước đây, khi Đường Vũ Lân còn là Nhất Hoàn, cậu đã từng dẫn dắt đồng đội càn quét trong Thăng Linh Đài bạo động, tích lũy được lượng lớn Linh lực, suýt chút nữa không chịu nổi. Giờ đây, họ đã gần đạt đến giới hạn mà Thăng Linh Đài sơ cấp có thể chịu đựng được. Sau nhiều năm phối hợp, họ càng trở nên lợi hại hơn.

Mọi thứ đều diễn ra quen thuộc. Họ đi thẳng đến Tháp Tinh Thần Đông Hải.

Hầu như tháng nào họ cũng đến đây ít nhất một lần, đến mức có thể thuộc lòng những bức bích họa trong Tháp Tinh Thần Đông Hải.

"Cổ Nguyệt, đây là đến địa bàn của cậu rồi nha!" Tạ Giải cười hì hì nói với Cổ Nguyệt.

Từ khi gia nhập Tháp Tinh Thần, Cổ Nguyệt cứ đến ngày nghỉ là lại đến đó, nhưng cô chưa bao giờ nói mình đi làm gì. Mọi người cũng không tiện hỏi. Thực lực của Cổ Nguyệt vẫn mạnh nhất trong nhóm, điều này không ai nghi ngờ.

Nhưng không hiểu sao, mọi người đều cảm thấy có một khoảng cách nhất định với cô, có lẽ vì cô không phải là đệ tử Đường Môn.

Ba năm trước, khi Đường Vũ Lân bị thương nặng, Cổ Nguyệt đã thiêu đốt sinh mệnh, thúc giục quang nguyên tố để cứu cậu. Sau khi Đường Vũ Lân tỉnh lại, thái độ của Cổ Nguyệt đối với cậu đột nhiên thay đổi. Không còn thân thiết như trước, mà có chút xa cách.

Ba năm qua, ngoài việc cùng nhau lên lớp, cùng nhau tu luyện, Cổ Nguyệt rất ít khi đi chơi hoặc làm gì khác cùng họ. Đường Vũ Lân cũng không hiểu tại sao, nhưng cậu không tiện hỏi.

Cổ Nguyệt liếc Tạ Giải: "Đúng vậy! Đến địa bàn của tớ rồi, cậu có ý kiến gì không?”

Tạ Giải cười: "Ít nhiều gì cũng phải có chút ưu đãi chứ. Đúng rồi, Tiểu Ngôn sắp đột phá Tam Hoàn rồi, đến lúc đó có thể vận dụng chút quan hệ, tìm cho Tiểu Ngôn một Hồn Linh thứ hai tốt một chút được không? Tinh thần lực của cô ấy đủ để chịu đựng rồi."

Cổ Nguyệt nhìn Hứa Tiểu Ngôn, hỏi ý kiến cô.

Mặt Hứa Tiểu Ngôn ửng đỏ: "Cổ Nguyệt tỷ, nếu không phiền..."

Cổ Nguyệt cười: "Có gì mà phiền. Đến lúc đó tớ dẫn cậu đi chọn, chọn cái nào phù hợp nhất."

"Cảm ơn Cổ Nguyệt tỷ." Húa Tiểu Ngôn vui về nói.

Đường Vũ Lân cũng cười. Trong nhóm, người chưa vội dung hợp Hồn Linh thứ hai chính là cậu. Hồn Linh thứ nhất của cậu trước đây đã tăng lên đến nghìn năm, cung cấp cho cậu ba Hồn Hoàn, vì vậy, dù sau này đột phá Tam Hoàn, cậu vẫn có thể dùng Tiểu Kim Quang để tăng cường Hồn Hoàn của mình.

Đường Vũ Lân tò mò về địa vị hiện tại của Cổ Nguyệt ở Tháp Tinh Thần Đông Hải. Cậu nhận thấy, sau khi vào Tháp Tinh Thần, bất cứ nhân viên nào của Tháp Tinh Thần nhìn thấy Cổ Nguyệt đều có vẻ thân thiện hơn. Cổ Nguyệt cũng đáp lại từng người, cho thấy cô rất được yêu mến ở Tháp Tinh Thần.

Họ cắm thẻ vào thiết bị, bốn người nằm vào trong tủ kim loại, chuẩn bị tiến vào.

Cảm giác này đã quá quen thuộc với họ, không cần chuẩn bị gì cả.

Không gian nhỏ bé vặn vẹo, trong bóng tối ánh sáng tái hiện, không khí trong lành ập vào mặt. Họ lại đến nơi quen thuộc: Thăng Linh Đài sơ cấp! Đương nhiên, là Thăng Linh Đài sơ cấp bạo động.

Thăng Linh Đài sơ cấp bình thường không còn nhiều ý nghĩa trong việc nâng cao thực chiến của họ. Sau lần họ ở trong đó trọn vẹn bảy ngày mà vẫn còn sống, họ đã trở thành những người không được chào đón ở Thăng Linh Đài sơ cấp.

Hồn thú trong Thăng Linh Đài sơ cấp vốn là năng lượng, chết đi sẽ gây tổn thất lớn hơn. Hơn nữa, Linh lực của Đường Vũ Lân và những người khác luôn duy trì ở mức cao, nên họ không cần phải thường xuyên đến đây. Về sau, họ chỉ đến một tháng một lần, và bị giới hạn phải ra ngoài sau ba ngày.

"Tập trung tinh thần." Đường Vũ Lân trầm giọng nói.

"Vâng, đội trưởng." Ba người kia đồng thanh đáp.

Mặc dù trong bốn người, tu vi hồn lực của Đường Vũ Lân thấp nhất, nhưng trong những năm qua, cậu đã hoàn toàn xác định vị trí trung tâm của đội.

Cậu dùng hành động của mình chinh phục đồng đội. Trong những thời khắc nguy hiểm, cậu luôn đứng ở phía trước, đối đầu với những kẻ địch mạnh nhất. Có cậu ở đó, đồng đội sẽ có chỗ dựa, sẽ có cảm giác an toàn. Khả năng chỉ huy của cậu cũng được mọi người công nhận. Dù là sắp xếp chiến thuật hay ứng biến trên chiến trường, sau vài năm rèn luyện, cậu đã trở nên rất lão luyện.

Như lời Tạ Giải nói, những việc hao tâm tổn trí cứ để đội trưởng làm.

Đường Vũ Lân đi đầu, từng đám Lam Ngân Thảo lan ra trên mặt đất, duy trì trong phạm vi bán kính mười lăm mét xung quanh cậu. Chỉ cần có bất kỳ động tĩnh nào, Lam Ngân Thảo của cậu sẽ cảm ứng được ngay lập tức.

Hứa Tiểu Ngôn và Cổ Nguyệt sóng vai đi phía sau cậu, còn Tạ Giải đi ở phía sau cùng, vừa chạy vừa luôn nhìn về phía sau, nhưng vẫn có thể dễ dàng theo kịp bước chân của đồng đội phía trước.

Trong mắt Đường Vũ Lân thỉnh thoảng lóe lên một tỉa màu tím nhạt, đó là ánh sáng của Tử Cực Ma Đồng. Sau nhiều năm tu luyện, Tử Cực Ma Đồng của cậu đã tiến bộ rất nhanh, đột phá giai đoạn đầu tiên tỉ mỉ, tiến vào giai đoạn thứ hai. Điều này cũng giúp ích rất nhiều cho việc tăng cường tỉnh thần lực của cậu.

Nói đến tinh thần lực, không nghi ngờ gì, Cổ Nguyệt mạnh nhất. Một năm trước, tinh thần lực của Cổ Nguyệt đã đột phá năm trăm, chính thức tiến vào Linh Hải Cảnh. Đây là lý do vì sao cô vẫn là người mạnh nhất trong đội.

Tinh thần lực của Đường Vũ Lân mắc kẹt ở bốn trăm chín mươi chín điểm, cách Linh Hải Cảnh chỉ một bước chân. Đây là ngưỡng cửa khó đột phá. Tinh thần lực của Hứa Tiểu Ngôn cũng đã đột phá bốn trăm, đang cố gắng theo hướng này. Tinh thần lực của Tạ Giải thì yếu hơn, đến giờ mới chỉ hơn hai trăm chút. Đương nhiên, con số này đã là một sự tồn tại đáng kinh ngạc so với bạn bè cùng trang lứa.

Phải biết rằng, tu vi tinh thần Linh Hải Cảnh đủ để Hồn Sư có được ba Hồn Linh nghìn năm. Chỉ cần không truy cầu Hồn Hoàn cường đại, có thể chống đỡ chín Hồn Hoàn. Mặc dù đây chỉ là trên lý thuyết, nhưng có thể thấy Tinh Thần Lực Linh Hải Cảnh quan trọng đến mức nào đối với Hồn Sư.

Tinh thần lực của Cổ Nguyệt hiện tại cao tới bảy trăm. Sau khi đột phá Linh Hải Cảnh, cô có cảm giác như diều gặp gió, vô cùng mạnh mẽ.

Đường Vũ Lân cũng đang chờ đợi đột phá. Dù sao cậu mới mười ba tuổi, cho dù là phát triển tự nhiên, tối đa một năm, cậu chắc chắn có thể đột phá.

"Có chút yên tĩnh." Đường Vũ Lân nhíu mày. Thăng Linh Đài bạo động luôn rất náo nhiệt. Nơi họ xuất hiện lại yên tĩnh như vậy, chỉ có thể có nghĩa là một điều: trong khu vực này có một Hồn thú đặc biệt cường đại trấn giữ, Hồn thú khác không dám tiến vào khu vực này, nên mới như vậy.

Ngày mai có ba chương.