"Đi xem sao." Tạ Giải chẳng buồn đôi co với Đường Vũ Lân, vội vã chạy về phía bên kia. Đường Vũ Lân và Cổ Nguyệt theo sát sau lưng.
"Các người không thể làm vậy, không thể như vậy chứ! Đây là cần câu cơm của tôi mà." Chưa đến gần, cả ba đã nghe thấy tiếng kêu bi thương, chính là giọng của Lý thúc.
Tạ Giải dẫn đầu, nhanh chóng len qua đám đông.
Trước cửa tiệm thịt bò hầm, bếp lò bị lật nghiêng, những nồi đất vỡ tan tành trên mặt đất. Nước hầm thịt bò sánh ra lênh láng, mùi thịt nồng đậm bốc hơi nóng, tạo thành một bãi hỗn độn.
Lý thúc ngồi bệt trước cửa tiệm, khóe miệng rướm máu, mắt sưng húp. Khuôn mặt ông tràn đầy đau khổ và phẫn uất.
Đứng trước của tiệm là ba gã lực lưỡng, kẻ cầm đầu là một gã đầu trọc, trời lạnh căm căm mà vẫn cởi trần khoe đôi tay xăm trổ hình rồng. Hai gã còn lại cũng cao lớn vạm vỡ, vẻ mặt dữ tợn, nhìn là biết không phải người tốt.
"Lão Lý, biết điều thì sống lâu. Cái đường này chưa ai dám không nộp phí bảo kê đâu, mình ông cứ khăng khăng từ chối, coi Quang Long này là ăn xin chắc? Ngày nào cũng phải đến tận đây xin tiền lẻ à? Nếu không phải nể cái món thịt bò hầm của ông cũng tàm tạm, ông đã bị phế từ lâu rồi. Đừng lảm nhảm nữa, hôm nay không có tiền thì từ nay dẹp tiệm đi." Gã đầu trọc lạnh lùng nói. Xung quanh có không ít người vây xem, nhưng chẳng ai dám lên tiếng.
"Quang Long đại ca, không phải là tôi không muốn nộp phí bảo kê, mà thật sự là... vợ tôi bệnh nặng quá, ngày nào tôi cũng phải làm lụng từ sáng đến tối, kiếm được bao nhiêu tiền đều dồn hết vào chữa bệnh cho cô ấy rồi. Anh nỡ lòng nào đập phá quán của tôi chứ! Nếu không thì vợ tôi chết mất, mà tôi cũng không sống nổi."
Quang Long cười ha hả, "Ồ, lại còn dùng mạng ra uy hiếp tao à? Mày tưởng tao quan tâm cái mạng rẻ rúng của mày chắc? Không có mày, tao đổi quán khác ở đây, cũng phải nộp phí bảo kê cho tao thôi. Không có tiền thì cút xéo, đừng chiếm đất." Vừa nói, hắn vừa tiến lên đạp đổ bếp lò đá, khiến cho bãi thịt bò hầm trước mặt trở nên tan hoang.
Lý thúc kêu lên một tiếng đau khổ, "Quang Long, tao liều mạng với mày!" Ông gắng gượng đứng dậy, cúi đầu lao vào Quang Long.
Quang Long cười khẩy, nhấc chân đá ông ngã nhào, "Liều mạng? Trước mặt tao, mày còn không có tư cách liều mạng. Đừng quên, tao là Hồn Sư đấy."
"Hồn Sư thì được phép ức hiếp người sao?" Một tiếng quát giận dữ vang lên từ bên cạnh. Đường Vũ Lân cùng hai người vừa chen vào đám đông liền chứng kiến cảnh này. Tạ Giải nhanh nhẹn chạy đến đỡ Lý thúc dậy, còn Đường Vũ Lân thì trừng mắt nhìn Quang Long.
Quang Long ngớ người, nhìn thấy chỉ là một đứa trẻ thì lập tức cười ngạo nghễ, "Đường này đúng là hết người rồi à! Một thằng nhóc cũng dám ra mặt lo chuyện của tao, đúng là nghé con không sợ cọp. Cút nhanh đi, tao không đánh trẻ con."
Đường Vũ Lân xuất thân từ gia đình bình dân, ghét nhất là cái kiểu dựa vào sức mạnh để ức hiếp kẻ yếu này, cậu bước đến trước mặt Quang Long, "Sao anh có thể đối xử với Lý thúc như vậy? Anh còn có chút lương tâm nào không?"
Quang Long hừ lạnh, "Lương tâm có mà ăn được à? Ông ta phải nuôi vợ, chẳng lẽ tao không cần nuôi mẹ à? Giang hồ có luật giang hồ, nhóc con, cút nhanh, đừng làm lỡ việc của tao."
Vừa nói, hắn vừa vung tay định đẩy Đường Vũ Lân.
Đôi mắt Đường Vũ Lân chợt lóe lên, cậu tung một cú đấm mạnh mẽ vào tay hắn.
"Bốp!" Quang Long loạng choạng lùi lại, nhưng Đường Vũ Lân cũng ngẩn người. Gã này trong lúc bất ngờ mà vẫn có thể khống chế được thân thể, lực lượng cũng không hề yếu!
"Thằng nhóc này, cũng có chút sức đấy." Hắn xòe bàn tay lớn, lần này chụp thẳng vào vai Đường Vũ Lân, bắp thịt cuồn cuộn trên cánh tay trần lộ vẻ hung hãn.
Đường Vũ Lân giỏi nhất không phải là Võ Hồn, mà là sức mạnh. Cậu giơ tay lên tung một cú đấm.
Lại một tiếng trầm đục vang lên, nhưng lần này người lùi lại lại là cậu. Cậu cảm thấy bàn tay Quang Long cứng như đồng đúc, lực lượng kinh người, khiến cho sức lực vốn luôn chiếm ưu thế của cậu rõ ràng bị lép vế, bị đối phương đẩy. lùi hai bước.
Quang Long cũng kinh hãi, hắn đã dùng không ít sức cho cú chụp vừa rồi, nhưng lực lượng truyền đến từ nắm đấm của thiếu niên kia khiến hắn chấn động, không thể túm lấy được.
"Thằng nhóc này, cũng có chút sức đấy!" Quang Long tiến thêm một bước, lại chộp về phía Đường Vũ Lân.
Đúng lúc này, những sợi Lam Ngân Thảo từ tay phải Đường Vũ Lân tuôn ra, gần như ngay lập tức đã quấn lấy Quang Long. Quang Long cảm thấy dưới chân mềm nhũn, hai chân như bị lún sâu xuống đất, không thể phát lực. Ngay sau đó, một bóng người đã bay lên, hai chân kẹp chặt lấy vai hắn, một con dao găm kề sát vào cổ hắn.
Đường Vũ Lân, Cổ Nguyệt và Tạ Giải đã đặc huấn cùng nhau suốt ba tháng, phối hợp vô cùng ăn ý. Thấy Đường Vũ Lân bị lép vế về sức mạnh, Cổ Nguyệt và Tạ Giải đang đỡ Lý thúc liền phối hợp cùng cậu phát động tấn công.
Quang Long không kịp trở tay, lập tức bị dao găm kề vào cổ.
Lam Ngân Thảo siết chặt. Đường Vũ Lân rất tin tưởng Tạ Giải.
"Xin lỗi Lý thúc, bồi thường tổn thất. Nếu không, tao giết mày!" Giọng Tạ Giải lạnh lẽo vô cùng. Chứng kiến cảnh Lý thúc hiền lành bị ức hiếp nhục nhã, lòng cậu tràn ngập phẫn nộ.
"Đừng nóng, tiểu huynh đệ, có gì từ từ nói." Hai gã đại hán bên cạnh đến lúc này mới phản ứng kịp. Những tên lưu manh này rất giỏi phán đoán tình thế, nếu như ra tay là một người trưởng thành thì bọn chúng cũng không quá sợ, dù sao, không mấy ai dám giết người giữa đường cả. Nhưng trẻ con thì lại khác, vì còn nhỏ nên dễ hành động bốc đồng, bất chấp hậu quả.
"Với loại người như các người không có gì để nói." Tạ Giải lạnh lùng nói, "Bồi thường tổn thất cho Lý thúc, trả tiền thuốc men, nếu không tao giết cái thằng đầu trọc này."
Quang Long đột nhiên bật cười, "Thằng nhãi, Hồn Sư đúng không, Nhất Hoàn mà thôi. Tao, Quang Long, lăn lộn trên cái đường này bao nhiêu năm nay, không có chút bản lĩnh thì mày nghĩ tao có thể ngồi đây thu phí bảo kê sao? Động thủ đi, tao cũng muốn xem mày giết tao thế nào."
Tạ Giải ngớ người, ở cái tuổi của cậu, có những chuyện không sợ chết thật khó mà lý giải. Lúc trước uy hiếp Mộ Hi, Mộ Hi đã nhanh chóng thỏa hiệp rồi còn gì!
Dao găm dí xuống. Cậu thật sự không dám giết người, nhưng sự căm hận đối với Quang Long đã khiến đầu óc cậu nóng lên.
Nhưng khi dao găm vừa ép xuống, cậu đột nhiên cảm thấy cổ gã đầu trọc này vô cùng cứng rắn, dao găm không thể ấn xuống được.
"Cẩn thận!" Đường Vũ Lân kịp thời nhắc nhở. Cổ Nguyệt cũng phóng ra một quả cầu lửa về phía ngực Quang Long.
Quang Long vung nắm đấm phải, đánh thẳng vào Tạ Giải.
Đồng thời, hai vòng hào quang bốc lên từ dưới chân hắn, rõ ràng là hai Hồn Hoàn, một trắng, một vàng. Làn da trần trên người hắn đều biến thành màu gỉ sắt, chỗ cổ còn mọc ra những mảng vảy màu gỉ sắt.
