Logo
Chương 20: Mật mưu

Bãi thị thất bại, uy tín của tiên sinh Vries, thủ lĩnh giai cấp tư sản, cũng bị lung lay. Nhiều người hoài nghỉ liệu ông có thể dẫn dắt mọi người buộc chính phủ phải nhượng bộ hay không.

Trái ngược lại, đảng cách mạng tư sản trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Một bộ phận nhà tư bản thay đổi lập trường, bí mật liên hệ với đảng cách mạng, âm mưu lật đổ chính phủ Vienna, thành lập chính quyền tư sản.

Dĩ nhiên, đó chỉ là suy nghĩ. Bọn họ tuyệt đối không thể tự mình đứng lên phất cờ tạo phản. Nếu có cách mạng, cũng chỉ có thể là người khác làm. Họ đều là những người có gia tài bạc triệu, mạng sống quý giá biết bao?

Mọi người đều là người thông minh, sự suy yếu của đế quốc Áo còn chưa lộ rõ. Lúc này tạo phản, rất dễ dàng trở thành liệt sĩ.

Phần lớn nhà tư bản không tin tưởng đảng cách mạng. Họ vẫn hy vọng thông qua đấu tranh phi bạo lực để buộc chính phủ nhượng bộ.

Trong một trang viên ở ngoại ô Vienna, một buổi yến tiệc đang diễn ra. Tiên sinh Vries, chủ nhà, đang có một bài diễn giảng đầy nhiệt huyết.

Đúng vậy, đây chính là phong trào yến tiệc du nhập từ Pháp. Chỉ là khi đến Áo, nó dường như không được hưởng ứng. Ngoài các nhà tư bản, chỉ có một số ít học giả bị chủ nghĩa tự do lừa bịp tham gia.

"Thưa quý vị, chúng ta nhất định phải đoàn kết lại. Lần trước chúng ta thất bại là do không đồng lòng, bị địch chia rẽ và đánh bại!

Chỉ cần chúng ta đoàn kết, vùng lên đấu tranh, kẻ địch cuối cùng sẽ bị chúng ta đánh đổ, thắng lợi cuối cùng sẽ thuộc về chúng ta.

Không cần cách mạng, không cần đổ máu, hãy dùng những thủ đoạn sở trường nhất của chúng ta, đánh bại kẻ địch trên lĩnh vực sở trường nhất. Điều này không khó!

Chỉ cần..."

Bài diễn giảng của Vries không làm hài lòng tất cả mọi người, ít nhất những người của đảng cách mạng đến dự tiệc là vô cùng bất mãn.

"Tiên sinh Vries, cái gọi là đấu tranh không đổ máu của ông có thể khiến kẻ địch nhượng bộ thật sao? Hãy tỉnh lại đi, chính phủ Vienna mục nát sẽ không nghe thấy tiếng nói của nhân dân. Tự do thực sự chỉ có thể giành được bằng cách mạng..."

Chưa đợi người đó nói hết lời, Vries giận dữ hét lên: "Ai cho hắn vào đây? Mau lôi tên khốn kiếp này ra ngoài, hắn muốn hại chết tất cả chúng ta!"

Thật là điên rồ, dám huênh hoang kêu gọi cách mạng như vậy, chẳng lẽ hắn nghĩ cảnh sát mật của chính phủ Vienna là lũ ngốc hay sao?

Không chỉ Vries nổi giận, rất nhiều nhà tư bản đến dự tiệc cũng tức giận. Cho dù muốn cách mạng, cũng phải nói nhỏ thôi chứ. Chúng ta có thể bí mật tiếp tế cho các người. Nói toạc ra như vậy thì chúng tôi phải làm sao?

Ủng hộ cách mạng ư? Chắc chắn chẳng bao lâu nữa sẽ phải vào tù. Lần này có rất nhiều người đến dự tiệc, ai biết có kẻ phản bội hay không?

Phản đối, nhất định phải phản đối. Liên quan đến an toàn của bản thân, các nhà tư bản vô cùng cẩn thận, đồng loạt lên án mạnh mẽ đảng cách mạng, như thể họ là những tấm gương trung quân ái quốc.

Vienna không phải Paris, nhiệt huyết cách mạng của mọi người không cao đến vậy. Chính phủ Vienna cũng không tệ hại như chính quyền Quân chủ tháng Bảy, không phải ai cũng muốn tạo phản.

Vì bị người của đảng cách mạng phá đám, buổi diễn giảng kết thúc chóng vánh, sau đó biến thành một cuộc họp bí mật.

Luật bảo vệ người lao động có sức sát thương rất lớn. Ngay cả những người giúp việc trong buổi yến tiệc cũng là người được hưởng lợi. Biết đâu chừng ai đó nổi hứng lại bán đứng họ. Mọi người vẫn phải hết sức cẩn thận.

"Tiên sinh Vries, việc chúng ta nâng giá có thực sự khiến chính phủ nhượng bộ không? Phải biết rằng năng lượng của giới quý tộc cũng không nhỏ. Nếu họ ra tay chèn ép chúng ta, có khi chúng ta lại mất cả chì lẫn chài!" Nhà đại tư bản Hamm nghi ngờ nói.

Hai người là đối thủ cạnh tranh trong kinh doanh. Vì lợi ích chung, họ ngồi lại với nhau, nhưng mâu thuẫn giữa họ không thể xóa bỏ.

Vries giải thích: "Chính vì giới quý tộc mà chúng ta mới có thể giành được thắng lợi cuối cùng. Đừng quên rằng thủ tướng của chúng ta đang chủ trương bãi bỏ chế độ nông nô. Nếu các quý tộc không tìm cách hạ bệ ông ta, chẳng lẽ họ không sợ ông ta sẽ cưỡng chế thi hành luật pháp như lần này sao?"

Nhà tư bản ôn hòa Field lên tiếng phụ họa: "Tiên sinh Vries nói không sai. Lão già Metternich này đã đắc tội không ít người trong những năm qua. Rất nhiều người muốn ông ta xuống đài.

Một khi lão cáo già này biến mất, thủ tướng mới sẽ không có uy tín như ông ta, Nếu không thỏa hiệp với chúng ta, đừng hòng ổn định tình hình!"

Field và Vries có lý tưởng chính trị tương đồng. Họ phản đối cách mạng bạo lực, chủ trương dùng các biện pháp không đổ máu để giành quyền lợi.

Đây là do lợi ích của họ quyết định. Là những nhà tư bản số một số hai ở Áo, họ có một lượng lớn tài sản.

Một khi xảy ra cách mạng, sẽ có một cuộc xáo trộn lợi ích mới. Nếu thất bại, họ sẽ mất trắng.

Vries lại nói: "Thưa tiên sinh Hamm, giới quý tộc cũng chẳng tốt đẹp gì. Chúng ta hoàn toàn có thể lôi kéo họ tham gia vào việc nâng giá. Mọi người cùng nhau kiếm tiền, đến lúc đó vì lợi ích của mình, họ sẽ không chèn ép chúng ta.

Không cần nhiều, chỉ cần một phần năm quý tộc đứng về phía chúng ta, Metternich sẽ không thể làm gì được. Lần này khẩu hiệu của chúng ta là hạ bệ Metternich!

Việc bãi bỏ luật bảo vệ người lao động, áp dụng chính trị dân chủ và bầu cử toàn dân, chúng ta có thể tạm gác lại, đợi đến lần sau chính phủ lại đề cập đến."

Rõ ràng là sau một lần thất bại, Vries trở nên cẩn trọng hơn.

"Luật bảo vệ người lao động" là thứ mà phái quý tộc bảo thủ dùng để tấn công giai cấp tư sản, hiển nhiên sẽ không dễ dàng nhượng bộ.

Chính trị dân chủ và bầu cử toàn dân thì càng không cần phải bàn đến. Một khi hô hào khẩu hiệu này, họ sẽ phải đối mặt với sự tấn công toàn diện của giới quý tộc.

Ngược lại, việc chỉ nhắm vào thủ tướng Metternich sẽ dễ dàng thành công hơn, dù sao trong giới quý tộc cũng có không ít người phản đối ông ta.

Hamm suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy tôi sẽ tin ông một lần nữa. Nhưng hôm nay xuất hiện đảng cách mạng, các ông có ý kiến gì? Mọi người đều là người hiểu biết, không cần giấu giếm!"

Field cười lạnh nói: "Còn phải nói sao? Đương nhiên là phải vạch rõ giới tuyến. Tình hình cuộc Đại Cách mạng Pháp, các ông không phải không biết. Ai muốn trải qua một lần nữa?"

Hamm châm chọc: "Tiên sinh Field, những lời lẽ đạo đức giả này thôi đi!

Tôi biết các ông cũng bí mật liên lạc với họ. Ý tôi là các ông có nghĩ đến việc tăng cường ủng hộ cho họ không?

Không cần họ thành công, chỉ cần họ kiềm chế một phần tỉnh lực của chính phủ là được rồi.”

Vries vội vàng nói: "Tiên sinh Hamm, trò đùa này nên dừng lại ở đây. Tôi chưa bao giờ biết đến cái gọi là đảng cách mạng!"

Không giống như Hamm gan to bằng trời, Vries đã già. Ông ta đã có đủ tài sản và không muốn mạo hiểm nữa. Bí mật cung cấp kinh phí hoạt động cho đảng cách mạng đã là giới hạn mà ông ta có thể làm.