Bernard không biết nói gì hơn, mầm họa lớn hơn nữa cũng không quan trọng bằng việc sống còn. Chuyện tương lai, cứ để tương lai tính, trước mắt phải vượt qua kiếp nạn này đã, rồi mới có vốn để mà cân nhắc những chuyện khác.
Người Nga uy hiếp đến tất cả mọi người, ai nấy đều cảm nhận sâu sắc. Tài sản tổn thất chỉ là chuyện nhỏ, mấu chốt là tính mạng không được đảm bảo.
Konigsberg tiêu điều xơ xác, cũng là vì quân đội Sa Hoàng quân kỷ quá kém, ra đường cũng phải lo lắng đề phòng, còn ai dám làm ăn buôn bán gì nữa?
Một vị cha xứ đề nghị: "Hay là chúng ta thương nghị với giới quý tộc trong thành xem sao?"
Giáo chủ Bernard vội vàng nói: "Không được! Cha xứ Rennes, ngài nên biết tình cảnh hiện tại của các quý tộc trong thành. Người Nga đang theo dõi họ rất sát sao, bây giờ chúng ta chủ động tìm đến chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ."
Các quý tộc Junker vẫn vô cùng trung thành với vương quốc Phổ. Không ít thanh niên hăng hái trong số họ đang lãnh đạo đội du kích sau lưng địch, nên dĩ nhiên bị người Nga đặc biệt chú ý.
Không phải giáo chủ Bernard không ủng hộ đội du kích, mà thật sự là Đông Phổ quá nhỏ, chỉ có hơn ba mươi ngàn cây số vuông mà phải chứa tới ba trăm tám mươi ngàn quân Nga, đánh đấm kiểu gì được?
Kết cục dĩ nhiên không cần nói cũng biết, các đội kháng chiến bị tiêu diệt hoàn toàn, dân chúng ủng hộ đội du kích chịu tổn thất nặng nề. Người Nga dùng đến vạn xác chết để dạy cho họ một bài học: Đừng gây sự.
Đây cũng là lý do các quý tộc địa phương muốn tụ tập lại với nhau. Họ thật sự đã quá sợ hãi, lo lắng bọn man rợ Nga ngố nổi điên, sẽ "xử đẹp" cả bọn.
Mọi người tụ tập lại một chỗ, cho dù có kẻ ngớ ngẩn nào muốn động thủ, chỉ huy quân Nga trong giới quý tộc cũng sẽ ngăn cản, đó là lợi ích giai cấp chung của họ.
Bản thân các quý tộc còn khó bảo toàn, bây giờ đụng vào có khả năng lớn sẽ rước họa vào thân. Trong tình huống bình thường, quân Nga sẽ không làm gì những người trong giới tôn giáo như họ, nhưng nếu chủ động xông vào thì khó nói. lắm.
James tỏ vẻ lo lắng, thúc giục: "Chư vị, hay là chúng ta sớm đưa ra quyết định đi, người Nga sẽ không cho chúng ta nhiều thời gian như vậy đâu.
Konigsberg bây giờ có quá nhiều người già trẻ em, mong muốn ký kết hợp đồng thuê lao động bình thường gần như không thể. Muốn thuyết phục công ty Áo thuê họ cũng không phải chuyện dễ."
Nghe James nói vậy, sắc mặt mọi người đều biến đổi. Trong tình huống bình thường, các công ty thực dân chỉ thuê thanh niên trai tráng khỏe mạnh, người già trẻ em rất khó tìm được việc làm.
Bây giờ muốn rời đi bằng con đường thuê lao động, cũng không phải đơn giản.
Cha xứ Prague mong đợi hỏi: "Tiên sinh James, ngài nhất định có cách giải quyết vấn đề này, đúng không?”
James hơi chần chừ nói: "Nếu số lượng ít thì tôi còn có thể nhờ bạn bè giúp một tay.
Nhưng hiện tại toàn bộ Konigsberg có ít nhất mấy chục ngàn người cần di dời, trong đó phần lớn là người già yếu. Trong tình huống bình thường, sẽ không có công ty thực dân nào thuê họ cả.
Cách duy nhất là tự chúng ta bỏ tiền ra thuê tàu. Tôi sẽ liên hệ với bạn bè, nhờ họ giúp đỡ. Những công ty này, nể tình đồng bào, sẽ mở ra một phần hợp đồng thuê lao động giả."
Đây chính là sự cao minh của James. Vốn dĩ mọi người còn đang chần chừ, giờ thì không tự chủ được chuyển đổi lập trường, cân nhắc xem làm thế nào để tổ chức mọi người rời đi.
Giáo chủ Bernard cau mày nói: "Việc này phiền toái lắm. Số người ở Konigsbetg cần rời đi quá nhiều, phần lớn dân chúng lại không đủ tiền lộ phí, giáo hội chúng ta cũng không xoay đâu ra số tiền lớn như vậy.
Huống chi, đến châu Phi đại lục, không có việc làm, cuộc sống của mọi người cũng là một vấn đề."
Mấy chục ngàn người muốn rời đi, tiền lộ phí, tiền trợ cấp không phải là một con số nhỏ.
Nếu như trước chiến tranh, giáo hội còn có thể gom góp được khoản tiền này, hiện tại thì không thể, ngân hàng đều bị người Nga cướp sạch rồi, giáo hội chỉ còn lại tài sản trong nhà thờ.
Điều quan trọng nhất của tôn giáo là tín ngưỡng, chỉ cần có tín đồ thì sớm muộn gì tiền cũng kiếm lại được. Trong túi không có tiền, Bernard chỉ có thể bỏ qua cơ hội củng cố tín ngưỡng này.
James suy nghĩ một chút rồi nói: "Lộ phí chỉ có thể mượn trước, đến lúc đó chúng ta có thể cầu trợ các giáo hội địa phương, còn có thể nhờ đến Hội Phục hưng Dân tộc Germany giúp đố.
Mặc dù người già trẻ em chiếm đa số, nhưng mọi người đâu phải là không thể làm gì. Ít nhất cũng có thể giặt quần áo nấu cơm, hoặc giúp các chủ vườn trồng trọt, hái bông vải.
Tôi ở bên kia cũng có không ít bạn bè, có thể cung cấp một bộ phận công việc. Nếu như có tình huống đặc biệt, thật sự không tìm được việc làm, chúng ta sẽ xin phép chính phủ thuộc địa cứu tế!"
Lúc nguy cấp mới thấy chân tình. James tuy là muốn kiếm tiền, nhưng khi trở lại Konigsberg, anh cũng thật lòng muốn giúp đỡ đồng bào.
Thà rời khỏi nơi này, sống cuộc sống bữa đói bữa no, còn hơn là đến thuộc địa châu Phi của Áo để mở ra một cuộc sống mới.
Giống như đại đa số mọi người, James đã tuyệt vọng với chính phủ Berlin, anh không cho rằng vương quốc Phổ có thể thắng cuộc chiến tranh này.
Hành động di dân bây giờ, theo James là một hành động cứu trợ thần thánh, đang giúp các đồng bào trốn khỏi nanh vuốt của người Nga.
Vùng Đông Phổ đã sớm hoàn thành đồng hóa. Rất nhiều người Ba Lan, người Lithuania cũng đã trở thành người Đức. Trên văn kiện chính thức của chính phủ Berlin, số lượng người Đức địa phương đã vượt quá bảy phần.
Số còn lại cũng sớm đã quen nói tiếng Đức, viết tiếng Đức, quen với cuộc sống không khác gì người Germany. Đến thuộc địa châu Phi của Áo giả làm người Germany, xin viện trợ là được, căn bản sẽ không ai rảnh hơi đi điều tra.
Franz rất coi trọng nhân khẩu, dĩ nhiên cũng ảnh hưởng đến các quan viên cấp dưới. Hoặc giả trong mắt các nhà tư bản, người già trẻ em không có giá trị gì, nhưng trong mắt các quan chức chính phủ, họ vẫn là nhân khẩu.
Cưu mang người già yếu có thể thu phục lòng người, chính phủ Vienna lại không thiếu chút lương thực đó. Phụ nữ và trẻ em thì càng không cần phải nói, phụ nữ cũng là sức lao động, trẻ em có thể lớn lên, đều có giá trị.
Thanh niên trai tráng thì khó quản lý, dắt díu nhau di dân mới là cách tốt nhất. Một khi đã ổn định cuộc sống, những người này sẽ không đi đâu được nữa.
Việc vay mượn lộ phí, chẳng phải là thiết lập một ngưỡng cửa rời đi, kéo dài thời gian làm việc của họ ở thuộc địa hay sao?
Ba năm qua năm, vô luận là người Nga chiếm đóng Đông Phổ, hay là vương quốc Phổ thu phục cố thổ, những nơi này cũng sẽ có cư dân mới, đến lúc đó các di dân muốn trở về cũng khó sống sót.
Con đường sống duy nhất, không cho phép mọi người từ chối. Thành viên giáo hội cũng không phải ai cũng xấu xa tột độ, kẻ hại người chỉ là số ít, người bình thường tối đa cũng chỉ tham tiền một chút, cuộc sống riêng không bị kiềm chế.
Trước mối quan hệ sống còn của mấy chục ngàn người, mọi người vẫn biết nên lựa chọn thế nào.
Đây là đặc điểm của xã hội châu Âu. Muốn tổ chức dân chúng rời đi, chỉ có hai nhóm người có sức ảnh hưởng như vậy: Quý tộc và giáo hội.
Gạt gẫm các quý tộc Junker rời đi, James không cho rằng mình có khả năng đó. Những đãi ngộ mà vương quốc Phổ có thể cho họ, Áo không bao giờ có thể đáp ứng.
Cho nên, ngay từ đầu, các quý tộc địa phương đã bị giam lỏng. Bên ngoài đều cho rằng là do người Nga làm, nhưng thực tế là James đã hối lộ chỉ huy người Nga để làm việc này.
Chính phủ Sa Hoàng lại thiếu gì người, giữ lại một lũ lúc nào cũng có thể hóa thân thành đội du kích thì chẳng khác nào tự rước họa vào thân, chi bằng biến phế thải thành của báu bán cho Áo.
Với sự phối hợp có chủ ý của người Nga, hoạt động di dân do James tổ chức diễn ra vô cùng thuận lợi. Quân Nga phẳng phất như không thấy gì, mặc cho họ tổ chức xâu chuỗi.
Đóng quân tại Konigsberg, thượng tá Nicolas nhìn hợp đồng thuê lao động mà James đưa lên, phía trên chi chít tên người mà anh ta chẳng buồn nhìn, tiện tay ném sang một bên.
"Tiên sinh James, theo quy định của luật pháp đế quốc Nga, mỗi khi thuê một lao công, các ngài cần thanh toán 5 rúp thuế thuê, tổng cộng là 44,8 vạn rúp."
James trong lòng giật mình, nhưng trên mặt vẫn tươi cười nói: "Trung tá, chúng tôi chỉ thuê 12 ngàn người, số còn lại đều là người thân đi theo."
Thượng tá Nicolas cười lạnh nói: "Thật đáng tiếc, bây giờ là thời chiến, tình hình có chút đặc biệt. Chúng tôi còn phải thanh tra gián điệp, những người thân này tạm thời không thể rời đi."
James phản ứng kịp, lập tức đưa một tờ chỉ phiếu 5000 thần thuẫn tới. Đây là chỉ phiếu do ngân hàng hoàng gia phát hành, có thể đổi thành tiền mặt ở các thành phố lớn của châu Âu.
Nhìn con số, lại cẩn thận giám định thật giả xong, sắc mặt thượng tá Nicolas hơi dịu lại, như không có chuyện gì xảy ra mà thu vào.
Cầm tờ thuế đã xé, anh ta lại mở một tờ thuế mới trị giá sáu mươi ngàn rúp, đưa cho James.
Đây là lợi thế của thời chiến, Konigsberg có thể cướp được đều đã bị cướp sạch, căn bản không có khoản thuế nào để thu, chính phủ Sa Hoàng dĩ nhiên sẽ không phái quan thuế tới.
Thượng tá Nicolas gây khó dễ cho James, dĩ nhiên là để vơ vét một khoản. Đừng nhìn James tổ chức nhiều người di dân như vậy, nhưng số thanh niên trai tráng thực sự còn chưa đến 6000 người.
Khai thuê 12 ngàn người, chủ yếu là vì phải đảm bảo mỗi hộ thuê một người, thì mới có thể hợp pháp mang theo người thân rời đi. Vì không muốn thêm rắc rối, James không dám tiết kiệm khoản tiền này.
Lấy được giấy phê duyệt, James thở phào nhẹ nhõm. Bộ Ngoại giao Áo cũng có văn phòng đại diện tại Đông Phổ, có thủ tục hợp pháp này, anh có thể để Bộ Ngoại giao tham gia vào.
Sau khi tiễn James đi, một sĩ quan trẻ tuổi nghi ngờ hỏi: "Chú, không phải đã nói là sẽ bắt chẹt họ một khoản sao, tại sao lại tha cho hắn một lần?"
Thu thuế, có thấy quân đội thu thuế bao giờ chưa? Huống chi đây là khu vực mới chiếm đóng, căn bản không có khái niệm thuế má.
Từ đầu đến cuối, thượng tá Nicolas và đám người của anh ta đều muốn vơ vét một khoản, nên mới nhân cơ hội mò mẫm ra cái cục thuế vụ tạm thời này.
"Boris, cháu vẫn còn non lắm. Nếu như ta thực sự muốn bắt chẹt đến cùng, đoán chừng đến cuối cùng một rúp cũng không lấy được, còn phải về hưu non nữa. Cháu còn nhớ bức điện báo nhận được tối qua không?"
Boris phản ứng lại nói: "Ý của chú là nói, Bộ Ngoại giao Áo đã tham gia vào?"
Thượng tá Nicolas gật đầu, khoản tiền mua bán nhân khẩu này, chính phủ St. Petersburg đã thu từ lâu, bao gồm trong khoản vay của Nga từ Áo.
Bây giờ người ra mặt là thương nhân dân gian James, bọn họ còn dám bắt chẹt một khoản, nếu là Bộ Ngoại giao Áo thì tình hình sẽ khác.
Hậu cần vật liệu của quân Nga phần lớn đều do Áo cung cấp. Nếu lúc này khơi mào tranh chấp giữa hai nước, ảnh hưởng đến chiến tranh, những kẻ gây ra họa này tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Chính phủ Sa Hoàng xác thực hủ bại, nhưng điều đó không có nghĩa là Alexander II chỉ muốn thấy chính phủ hủ bại. Nếu bọn họ nhảy ra vào lúc này, có lẽ sẽ bị giết gà dọa khỉ.
Konigsberg chỉ là một ví dụ, toàn bộ Đông Phổ đều tràn ngập bóng dáng của các thương nhân di dân, tất cả mọi người đang cố gắng di dời Đông Phổ.
Không đúng, phải nói là tất cả mọi người đang cố gắng giải cứu đồng bào. Đưa đồng bào của mình ra khỏi nanh vuốt của người Nga, đó là câu trả lời chính thức mà Áo đưa ra.
Mặc kệ người khác có tin hay không, những người tham gia đều tin. Những người chọn rời khỏi Đông Phổ cũng đều tin.
Đây là nhờ quân đội Nga phối hợp tốt, họ đã diễn rất đạt, khiến dân chúng địa phương sợ hãi.
Cuộc sống nay sống mai chết không ai muốn, việc bị bắt lính ra chiến trường đánh nhau với đất nước mình lại càng khiến họ khó chấp nhận về mặt tình cảm.
