Kết quả của hội chiến Đông Phổ khiến cả châu Âu kinh ngạc tột độ. Một kết quả khó ai có thể chấp nhận, không ai từng nghĩ Phổ lại có thể phản công thành công đến vậy.
Không ít nhà phân tích quân sự còn rành mạch cho rằng, việc Đông Phổ thất thủ chỉ là màn dụ địch của người Phổ.
Nhờ giẫm lên vai người Nga, Vương quốc Phổ nổi danh sau một trận chiến. Ngay cả chủ soái Moltke cũng thành danh chỉ sau một đêm, trở thành một trong những tướng lĩnh tài ba nhất đương thời.
Nhưng người trong cuộc như Moltke lại không dám nhận công trạng này. Ông có thể thề với Chúa rằng, mình chưa bao giờ có ý định từ bỏ Đông Phổ.
Thật sự cho rằng thu phục Đông Phổ là xong chuyện sao? Nhìn số người còn sót lại ở địa phương, ai cũng biết vấn đề nghiêm trọng đến mức nào.
Sau khi thu phục Đông Phổ, thống kê cho thấy nhân khẩu chưa đến tám mươi ngàn. Phải biết rằng trước chiến tranh con số này là hơn một triệu, dù cộng thêm mấy chục ngàn quân nhân thì cũng chỉ khoảng một trăm mấy mươi ngàn.
Vậy tám chín trăm ngàn người còn lại đã đi đâu? Họ đã bị tiêu diệt trong cuộc chiến tranh này. Dù chết trong lửa đạn hay di cư đến vùng thuộc địa của Áo, thì đối với Vương quốc Phổ, đây cũng là một tổn thất nhân khẩu nặng nề.
Chẳng lẽ bây giờ Vương quốc Phổ còn dám mở miệng với Áo? Chắc chính phủ Vienna còn đang tính toán, liệu có nên đòi lại Silesia hay không.
Lúc này mà đưa đầu đến, chẳng phải tự chuốc lấy khổ sao?
Chính phủ Berlin cũng không muốn mất vùng Silesia. Việc Áo hỗ trợ người Nga trong chiến tranh đã vi phạm thỏa thuận ban đầu.
Nhưng mà cường quốc mà, ai cũng biết da mặt thường khá dày. Trừ khi Vương quốc Phổ đưa ra bằng chứng, nếu không chính phủ Vienna tuyệt đối sẽ không thừa nhận đã hỗ trợ người Nga.
Còn việc quân Nga có nhiều trang bị của Áo như vậy?
Trang bị của Nga và Áo có nguồn gốc tương đồng, đó là điều ai cũng biết. Việc trang bị của Áo xuất hiện là bình thường, không có mới là lạ.
Những thứ này đều do người Nga tự sản xuất, Đế quốc Nga là bá chủ châu Âu, sao có thể không tự giải quyết được vũ khí trang bị?
Việc vật liệu chiến lược có dấu hiệu của xí nghiệp Áo thì càng không đáng nhắc tới. Đều là hàng nhái của người Nga, bắt chước nên giống nhau thôi.
Không tin cứ đến Đế quốc Nga mà tra, chính phủ Sa hoàng rất dễ nói chuyện, cùng lắm chỉ bị đưa đến Siberia trồng khoai tây.
Có bằng chứng ư? Tốt nhất là đừng đưa ra thì hơn, vạch mặt nhau ra thì khó coi lắm, chi bằng cùng nhau im lặng cho qua.
Thỏa thuận ban đầu cũng không có văn bản, chỉ là nói miệng, coi như chưa có gì xảy ra chẳng phải tốt hơn sao?
Nhưng những người lính xuất thân từ Đông Phổ không đồng ý.
Người thân của họ mất tích, sống không thấy người, chết không thấy xác. Rốt cuộc là bị người Nga giết, hay bị lừa gạt đi đâu, thế nào cũng phải có một câu trả lời rõ ràng chứ?
Tin tức Đông Phổ bị chủ động bỏ rơi lan truyền ra, mọi người càng không thể nhẫn nhịn. Sau đó binh biến nổ ra, mấy chục ngàn quân kéo đến chính phủ Berlin đòi một lời giải thích.
Tổng chỉ huy Moltke càng trở thành tội nhân trong mắt nhiều người. Nếu không phải giới tướng lĩnh cũng hiểu rõ việc mất Đông Phổ chỉ là ngoài ý muốn, thì Wilhelm I đã định để Moltke làm dê tế thần rồi.
Bây giờ chắc chắn không thể làm như vậy, sẽ khiến quân sĩ thất vọng.
Dĩ nhiên, trước khi mọi chuyện được giải thích rõ ràng, hiềm nghi vẫn không thể xóa bỏ. Oan ức vẫn đổ lên đầu Moltke, nhưng trách nhiệm thì không bị truy cứu.
Wilhelm I là người thông minh, qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ, nhưng cũng phải qua cầu, vắt chanh xong mới ra tay.
Cuộc chiến Phổ - Nga kết thúc chỉ là tạm thời, chẳng qua là mùa đông đến không đánh được nữa, sang năm còn một trận thử thách đang chờ họ, lúc này quân đội là không thể đắc tội.
Huống chi, một sự khích bác ly gián rõ ràng như vậy, nếu Wilhelm I cũng không nhìn ra thì làm sao làm quốc vương được?
Chính phủ Berlin lập tức đưa ra giải thích, đảm bảo không cố ý bỏ rơi Đông Phổ, đồng thời công bố kế hoạch phòng thủ Đông Phổ.
Vị tướng lĩnh phụ trách phòng thủ dọc theo khu vực ven biển Baltic, phải gánh chịu toàn bộ trách nhiệm cho việc mất Đông Phổ, bị đưa ra tòa án quân sự.
Tiếp theo, chính phủ công bố thông tin về việc dân Đông Phổ tị nạn ở vùng thuộc địa của Áo, đồng thời mời các chức sắc tôn giáo ra làm chứng, chứng minh phần lớn người vẫn còn sống.
Wilhelm I cam kết, sau khi chiến tranh kết thúc, chính phủ sẽ bỏ tiền đưa họ từ hải ngoại trở về.
Các sĩ quan quý tộc cũng làm công tác tư tưởng cho binh lính: Bây giờ là thời kỳ chiến tranh, Đông Phổ có thể trở thành chiến trường bất cứ lúc nào, vì an toàn của người dân, tốt nhất là cứ để họ tị nạn ở hải ngoại.
Cuộc binh biến này đến nhanh, đi cũng nhanh, vừa trấn an lòng quân, vừa không quên hướng mũi dùi căm hờn vào người Nga.
Nhiều chức sắc tôn giáo, những người không di tản đều là nhân chứng, khẳng định chính vì người Nga tàn bạo, người dân không thể sống nổi, mới phải chạy ra nước ngoài tị nạn.
Wilhelm I rất mệt mỏi, vừa phải trấn an binh lính, vừa phải trấn an quý tộc. Các quý tộc Junker ở Đông Phổ cũng chịu tổn thất nặng nề, đây là sự hy sinh vì quốc gia, sau chiến tranh nhất định phải bồi thường.
Chuyện này còn chưa hết, đánh trận là có người chết. Sau chiến thắng huy hoàng, còn có rất nhiều binh lính Phổ đã ngã xuống vĩnh viễn.
Trong cung điện Berlin, nhìn số người chết không ngừng tăng lên, lòng Wilhelm I đau như cắt.
Đúng vậy, hội chiến Đông Phổ họ đã đại thắng, chẳng những thu phục Đông Phổ, chiếm lĩnh vùng Lithuania, còn đánh tan quân Nga đang tấn công Ba Lan, thậm chí chiếm một phần vùng Belarus.
Dĩ nhiên, không phải quân đội Phổ thật sự tài giỏi đến mức có thể đánh bại người Nga dễ dàng như vậy.
Trên thực tế, những vùng đất này đều do người Nga tự nhường lại. Có một câu nói rất hay: Trên chiến trường có thể chiếm được bao nhiêu đất, là do kẻ địch chịu nhường bao nhiêu.
Chủ lực quân Nga bị trọng thương, lòng quân tan rã, quân đội Phổ chỉ việc theo sau tiếp quản lãnh thổ.
Nếu thật sự là đánh chiếm từng tấc đất, làm sao có thể trong vòng nửa tháng đột phá hai ba trăm cây số? Đây không phải là thời đại chiến tranh chớp nhoáng, đánh trận bằng hai chân, muốn nhanh cũng không được.
Chiến quả thì huy hoàng, nhưng tổn thất cũng khủng khiếp. Sau chiến thắng, quân đội Phổ cũng phải trả một cái giá thảm khốc, toàn bộ hội chiến Đông Phổ, quân Phổ tổn thất tới 142 ngàn người.
Trong đó chết trận 74 ngàn người, thương tật 38 ngàn người, bệnh tật, tử vong ngoài ý muốn 3216 người, cần dưỡng thương dài hạn 27 ngàn người.
Và đó chưa phải là tất cả, từ khi chiến tranh bùng nổ đến nay, tổng binh lực mà quân Phổ đã mất là hơn hai trăm tám mươi ngàn người.
Ngoài tổn thất về quân đội, tổn thất của dân thường còn lớn hơn. Hải quân Nga quấy nhiễu dọc bờ biển Baltic, cũng gây ra thương vong không nhỏ. Nếu tính cả những người bị Áo thừa cơ hôi của, tổng số người sắp lên tới một triệu.
Dĩ nhiên, nếu tính cả khu vực mới chiếm, tổng nhân khẩu vẫn tăng lên. Nhưng những người dân mới này lại không có sự công nhận với Vương quốc Phổ.
Nhưng Wilhelm I có lòng tin, không so sánh thì không có tổn thương. Có chính phủ Sa hoàng làm vật tham chiếu, ông tin rằng người dân sẽ đưa ra lựa chọn đúng đắn.
Chỉ cần đồng hóa mười mấy hai mươi năm, những người dân mới này sẽ trở thành nền tảng của Vương quốc Phổ, tổ tiên đã làm gương trong chuyện này rồi.
Vấn đề mấu chốt nhất bây giờ là mở rộng chiến quả và kết thúc chiến tranh, Vương quốc Phổ quá nhỏ, nhất định phải mở rộng.
Đã đắc tội người Nga rồi, thì đắc tội sâu hơn một chút cũng không sao. Cố gắng moi thêm vài miếng thịt từ người Nga, dùng để làm lớn mạnh Vương quốc Phổ mới là lựa chọn tốt nhất.
Chỉ cần thực lực bản thân đủ mạnh, dù người Nga muốn trả thù cũng không thành vấn đề. Vương quốc Phổ xưa nay không sợ chiến tranh, dù là đối mặt với người Nga.
...
"Bệ hạ, mùa đông đã đến, bây giờ không thể tiếp tục chiến tranh được nữa, thần đề nghị trước mắt từ bỏ vùng Lithuania, rút quân về Đông Phổ phòng thủ."
Thủ tướng Frank cắt ngang giấc mộng của Wilhelm I, kéo ông trở về thực tế.
"Lý do đâu? Khanh nên biết việc từ bỏ vùng Lithuania có ý nghĩa chính trị như thế nào?"
Về mặt quân sự, phòng thủ Đông Phổ dĩ nhiên là lựa chọn tốt nhất, có thể trực tiếp sử dụng đường sắt trong nước để vận chuyển vật liệu.
Phòng thủ vùng Lithuania thì khác, đường tiếp tế tăng thêm hơn hai trăm cây số, lại không có đường sắt kết nối với trong nước, áp lực hậu cần sẽ tăng lên rất lớn.
Nhưng về mặt chính trị, việc chiếm giữ vùng Lithuania cho thấy Vương quốc Phổ đang chiếm ưu thế trong cuộc chiến này. Nó không chỉ có thể khích lệ tinh thần quân sĩ, mà còn có thể khiến các nhà tài trợ tăng cường đầu tư.
Theo Wilhelm I, mùa đông ở vùng Lithuania không quá lạnh, quân đội Phổ hoàn toàn có thể chịu đựng được. Khu vực này còn có sông ngòi giúp giảm áp lực hậu cần, bảo vệ vùng Lithuania không phải là vấn đề lớn.
Thủ tướng Frank thận trọng nói: "Chiến tranh đã tiến hành đến nay, chúng ta cũng nên cân nhắc đến việc thu xếp ổn thỏa. Chỉ bằng nhân cơ hội này đàm phán với người Nga, giữ lấy thành quả chiến thắng.
Nếu chúng ta chiếm giữ vùng Lithuania, chính phủ Sa hoàng sẽ không đàm phán với chúng ta. Chỉ e là vì thể diện, họ cũng sẽ không ngừng chiến vào lúc này."
Đây không chỉ là vấn đề thể diện, mà còn liên quan đến uy tín cá nhân của Alexander II. Đánh thua trận mà phải lên bàn đàm phán là điều ông không thể dung thứ.
Nếu thật sự thua trận, không có cơ hội lật ngược tình thế, thì dù không muốn nhận thua cũng phải nhận.
Nhưng người Nga vẫn chưa thực sự thua cuộc chiến, chỉ là thua một chiến dịch.
Thủ tướng Frank rõ ràng không muốn đối đầu sống chết với người Nga, ông muốn tận dụng cơ hội này để kết thúc chiến tranh. Thôn tính lãnh thổ của Nga chưa bao giờ nằm trong kế hoạch của ông.
Wilhelm I cười khổ đáp: "Thủ tướng, trận chiến đã đến mức này, nếu không có đủ lợi lộc, chúng ta lấy gì để giao phó cho quốc dân?
Huống chi, viện trợ của người Anh không dễ lấy đâu. Chính phủ London ủng hộ chúng ta thôn tính vùng biển Baltic, không chỉ đơn thuần là ủng hộ.
Nếu chúng ta không làm được, vậy tương lai chúng ta sẽ đi về đâu nếu không có sự ủng hộ của người Anh?
Từ khi quân đội khơi mào cuộc chiến này, chúng ta chỉ là một con cờ, chứ không phải người tiên phong. Con cờ không thể mất đi giá trị, nếu không sẽ trở thành quân tốt thí."
Đối đầu với người Nga không phải là điều Wilhelm I mong muốn. Nhưng thực tế cho thấy, ông buộc phải đối đầu với họ.
Chiến thắng trong hội chiến Đông Phổ đã củng cố quyết tâm của phe chủ chiến, lực lượng của các nhóm chủ nghĩa kích động tăng lên mạnh mẽ, họ muốn giành lấy lợi ích trong chiến tranh.
Chỉ một Vương quốc Đan Mạch thì không thể thỏa mãn khẩu vị của họ. Huống chi, Vương quốc Phổ còn không dám thôn tính toàn bộ Vương quốc Đan Mạch, nhiều nhất cũng chỉ cắt một phần đất.
Chiến tranh đã tiến hành đến nay, Vương quốc Phổ đã nợ nần chồng chất, các nhà tài trợ sẽ không để họ dừng lại.
Bây giờ không chỉ người Anh cần họ đối đầu sống chết với người Nga, người Pháp và người Áo cũng cần họ tiếp tục làm suy yếu người Nga. Nếu không làm được điều đó, Vương quốc Phổ sẽ không còn giá trị tồn tại.
Thủ tướng Frank không biết những chuyện này, bởi vì ngay từ đầu ông đã thuộc phe phản đối chiến tranh, các quốc gia khác không tiếp xúc với ông.
Sau khi chiến tranh bùng nổ, quân đội chiếm vị trí chủ đạo, chính phủ chỉ làm công tác hỗ trợ, ông, vị thủ tướng này, bị gạt ra rìa.
Ông chưa bị lật đổ, là vì Wilhelm I không muốn quân đội độc quyền, dù giữ Frank ở vị trí này, ông cũng không muốn giao vị trí thủ tướng cho quân đội.
Nghe được những lời này, mặt thủ tướng Frank xám như tro tàn, thất thần rời khỏi cung điện.
