Việc Budapest bị ngập lụt, nếu là ở thời đại sau này, căn bản không tính là chuyện lớn. Ít nhất Franz đã từng thấy tin tức về việc Budapest bị hồng thủy bao phủ vài lần.
Bất quá, nếu con người cố tình đắp đập ở thượng nguồn sông Danube, mượn sức nước lũ để tấn công Budapest, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Budapest sẽ bị hủy hoại, và cả những cánh đồng, thành phố ở hạ lưu cũng chung số phận.
Nếu toàn bộ dân chúng Hungary đều là những người ủng hộ đảng cách mạng, không cần phải cân nhắc, quân đội Áo đã sớm làm như vậy.
Nhưng hiện tại, số người ủng hộ vương triều Habsburg rõ ràng nhiều hơn số người ủng hộ chính phủ cộng hòa Hungary. Nếu hồng thủy nhấn chìm thành phố, thì chẳng khác nào "giết địch tám trăm, tự tổn một ngàn".
Kossuth không hề hay biết ý định của Franz. Khi nghe tin về việc có thể dùng hồng thủy nhấn chìm thành phố, ông ta biết Budapest không thể giữ được.
Đặt mình vào vị trí của chính phủ Vienna, dù hậu quả nghiêm trọng đến đâu, phải trả giá đắt đến thế nào, họ cũng sẽ chọn dập tắt nền cộng hòa Hungary. Đó là cách nhìn của các chính trị gia.
"Không, tướng quân Henrik Dembiński. Sự vô liêm sỉ của các chính trị gia còn tệ hơn ông tưởng. Chính phủ Áo mục nát có thể làm bất cứ chuyện gì!
Mấy trăm ngàn người dân Hungary phải ly tán, mất nhà cửa, nhưng trong mắt người Áo, đó không phải là chuyện lớn!" Kossuth nghiêm túc nói.
Ít nhất, trong lòng ông ta, tài sản và sinh mạng của mấy trăm ngàn người Hungary có thể coi là vốn liếng để đánh đổi. Nếu có thể giành được thắng lợi cuối cùng, sự hy sinh lớn hơn thế gấp mấy lần cũng có thể chấp nhận.
Điều này có thể thấy rõ trong việc chính phủ cộng hòa trấn áp các phong trào công nông. Từ khi nước cộng hòa Hungary thành lập năm 1848 đến nay, số người bị giết trong các cuộc trấn áp công nông vận động còn nhiều hơn cả mười năm dưới thời vương quốc Hungary.
Đây gần như là điểm chung của các chính phủ tư sản trong thời đại này. Một mặt kêu gọi tự do, giải phóng sức sản xuất, mặt khác lại giơ cao đao phủ với người dân lao động.
"Thưa ngài Kossuth, nếu kẻ địch muốn dùng nước nhấn chìm Budapest, mọi nỗ lực của chúng ta đều vô ích. Sức người quá nhỏ bé trước cơn hồng thủy.
Tôi đề nghị các ngài lập tức chuẩn bị đường lui, cố gắng bảo tồn mồi lửa cách mạng, kéo dài sự nghiệp thiêng liêng này." Henrik Dembiński cau mày nói.
Đó cũng là kinh nghiệm của người Ba Lan. Dù trải qua bao nhiêu thăng trầm, mồi lửa cách mạng vẫn không bị dập tắt. Tất nhiên, việc bị Liên Xô chôn sống là do họ quá xui xẻo khi gặp phải kẻ hung ác.
"Hay là chúng ta chủ động tấn công, tập trung lực lượng mở một con đường máu, tránh liên lụy đến dân chúng trong thành, khỏi phải chịu nỗi khổ chiến tranh!" Petőfi không nhịn được đề nghị.
Là một thanh niên nhiệt huyết, ông không thể nhẫn tâm để toàn thành phố bị chôn vùi theo. Đáng tiếc, những vấn đề này không thuộc thẩm quyền của ông.
Kossuth lắc đầu nói: "Chủ động tấn công chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Kẻ địch đang mong chúng ta tự chui đầu vào rọ.
Dù kẻ địch có muốn dùng nước nhấn chìm Budapest, họ cũng phải chịu tổn thất nặng nề trước. Chính phủ Vienna không thể quyết định ngay lập tức, đó là cơ hội của chúng ta.
Chiến tranh Venice đã đến thời khắc quyết định. Quân Áo vẫn đang giao chiến với các bang quốc Italy. Chỉ cần đồng minh của chúng ta giành chiến thắng, cục diện sẽ thay đổi.
Chính phủ Áo mục nát sẽ không còn dũng khí tiếp tục chiến đấu. Đến lúc đó, trong giặc ngoài vây, chúng ta lại mời người Pháp hòa giải, sự nghiệp cách mạng sẽ thành công!"
Hiển nhiên, sau những thất bại, Kossuth không còn tin rằng người Hungary có thể tự mình giành độc lập dân tộc, mà lại đặt hy vọng vào sự can thiệp của các thế lực quốc tế.
Henrik Dembiński cảnh cáo: "Thưa ngài Kossuth, từ góc độ quân sự, tôi phải nhắc nhở ngài rằng hy vọng các bang quốc Italy thắng cuộc chiến này là vô cùng mong manh.
Trong bốn bang quốc Italy, chỉ có vương quốc Sardinia dốc toàn lực huyết chiến với Áo. Dù họ may mắn đánh hạ Venice, họ cũng không có thực lực tiếp viện Hungary."
Các đồng minh Italy không đáng tin, người Pháp lại càng không. Bản thân họ còn đang rối ren với cách mạng, làm sao có thể can thiệp vào cách mạng Hungary?
"Không, chúng ta còn có đồng minh. Đế quốc Ottoman, kẻ thù truyền kiếp của vương triều Habsburg, vừa hoàn thành cải cách thể chế. Chúng ta có thể mời họ can dự vào cuộc chiến này!" Kossuth hùng hổ nói.
Ông đã hạ quyết tâm, cùng lắm là cắt nhượng Transilvania cho đế quốc Otioman. Chỉ cần Hungary có thể độc lập, trả giá đắt đến đâu cũng có thể chấp nhận.
Từ năm 1792, đế quốc Ottoman đã tiến hành cải cách, từ cải cách quân sự ban đầu nhất, đến cải tiến kỹ thuật, rồi đến cải cách kinh tế, cuối cùng là cải cách chính trị.
Vào thời điểm đó, đế quốc Ottoman vẫn còn tiến bộ. Họ noi theo thể chế các nước châu Âu để cải cách, dù chưa đạt được mục tiêu nước giàu binh mạnh.
"Không được, đế quốc Ottoman và Hungary có mối thù trăm năm. Hợp tác với họ chẳng khác nào dẫn sói vào nhà!" Petőfi vội vàng phản đối.
Mở sách lịch sử Hungary ra, các cuộc chiến với đế quốc Ottoman chiếm gần một nửa nội dung. Hai bên đã đấu đá sống mái với nhau mấy trăm năm. Bây giờ hợp tác với đế quốc Ottoman chẳng khác nào "bảo hổ lột da".
Huống chỉ, thù hận tích lũy trong dân gian không phải là thứ họ có thể kiểm soát được. Tín ngưỡng tôn giáo lại càng là một rào cn không thể vượt qua. Nếu để binh lính Hungary và quân đội Ottoman liên hiệp tác chiến, có lẽ chiến đấu còn chưa bắt đầu đã nổ ra nội chiến.
Kossuth kiên quyết nói: "Vì sự nghiệp cách mạng vĩ đại, không có gì là không thể hy sinh. Đế quốc Ottoman đúng là kẻ thù của chúng ta, nhưng trong vấn đề đối phó với Áo, lập trường của chúng ta là nhất trí.
Chỉ cần Hungary có thể giành được độc lập, những vấn đề khác chúng ta có thể giải quyết trong tương lai. Đến lúc đó, người Anh, người Pháp, thậm chí cả châu Âu, cũng sẽ là đồng minh của chúng ta!"
...
Kế hoạch không theo kịp sự thay đổi nhanh chóng. Khi Kossuth chuẩn bị liên minh với đế quốc Ottoman, chiến trường Venice lại có biến.
"Ba phút bốc đồng" là cụm từ rất phù hợp để mô tả người Ý. Mấy ngày chiến đấu liên tục đã làm tiêu tan ý chí của họ.
Trận chiến then chốt ở Trento càng là tâm điểm. Nguyên soái Badoglio hạ lệnh đánh hạ Trento trong ba ngày, nhưng ba ngày rồi lại ba ngày, Trento vẫn là Trento của Áo.
Pháo binh đã được đưa đến tiền tuyến, nhưng vẫn không có tác dụng. Thậm chí, trong lúc đó, nguyên soái Badoglio còn phái thêm một sư viện binh, nhưng vẫn không có tiến triển.
Sau khi các quan binh trao đổi kinh nghiệm bảo toàn tính mạng, tỷ lệ thương vong của quân đội vương quốc Sardinia giảm mạnh. Số người thương vong mỗi ngày được kiểm soát ở mức ba chữ số.
Vốn dĩ, số người thương vong giảm là một chuyện tốt, nhưng vấn đề là sự sụt giảm này được xây dựng trên tiền đề các binh lính "tích cực tránh chiến", điều này không hay chút nào.
