A Hòa vốn chỉ định uống chút rượu giải khát sau khi làm mệt, Triệu Cần đương nhiên hiểu ý.
"Ta không nhúc nhích đâu, chú muốn làm thì cứ xuống đó xem, lật được bốn năm cái hến thì tốt, không được thì lên nhanh còn đi bán hàng."
"Được, một mình con được rồi, chú nghỉ đi." A Hòa nói rồi đứng dậy, đi về phía bãi bùn.
Triệu Cần vác hai thùng sa trùng lớn đến gần hơn, lần này nằm hẳn xuống, miệng ngậm cọng cỏ xanh, vị ngai ngái đắng chát nhưng lại tỉnh táo đầu óc.
Gần nửa tiếng sau, khi mí mắt Triệu Cần sắp díp lại thì A Hòa mới lên, tay xách cái túi nhặt được không biết từ đâu, bên trong đúng là có mấy con cua đá.
Thứ này chẳng đáng bao nhiêu tiền, vỏ lại cứng mà thịt chẳng có bao nhiêu, dân địa phương cũng không thích lắm, bán thì không đáng, chiên giòn lên nhắm rượu thì được.
“Đi thôi, mỗi người một thùng, bán hàng.”
Nghe đến bán hàng, A Hòa lại có sức: "Chú Hai, con vẫn bán cho nhà Lão Lâm được không?"
"Được chứ, miễn là giá cả hợp lý, bán cho ai mà chẳng được. Mà này, chú mày thích Lâm Bình thật hả?"
"Hì hì." A Hòa hiếm khi xấu hổ cười.
"Con bé đó được đấy, mắt thằng này tỉnh đấy, cố gắng kiếm tiền, chắc chắn có cơ hội."
“Dạ.”
Hai người vừa đi vừa nói, đến bến tàu thì gặp Lão Chu đang mở cửa tiệm, thấy hai người liền nhếch mép cười.
"Ồ, mặt trời mọc đằng tây à, tôi còn tưởng hai cậu tối qua mua đèn, lấy danh nghĩa đi biển bắt hải sản để trộm đồ chứ, hóa ra thật sự đi bắt hải sản à."
"Lão Chu, sáng ra ông chưa đánh răng à, hay để tôi đấm cho hai phát?"
"Thôi thôi, tôi sợ cậu đấm xong thì răng tôi rụng hết."
Lão Chu vừa nói vừa tiến lại gần, nhìn vào thùng hàng, mắt trợn tròn: "Má ơi, lấy đâu ra lắm sa trùng thế này, hồi trước thứ này rẻ như bèo, nhưng mấy năm nay vùng biển này khó đào lắm, giá cả cũng tăng vọt."
"Hay là để lại cho ông hai cân?"
"Cậu chịu à?"
"Hai đầu tháp núi, giá cả sòng phẳng rồi đấy."
Lão Chu hừ nhẹ một tiếng tỏ vẻ không vui rồi quay người vào cửa hàng, Triệu Cần cứ tưởng hắn không đồng ý, ai ngờ đi chưa được mấy bước thì thấy hắn bưng cái chậu ra.
Thấy trong chậu có hai đầu tháp núi, Triệu Cần ngớ người, xem ra mình đã báo giá thấp rồi, nhưng lời đã nói ra thì không tiện rút lại.
Chọn ra gần trăm con đổ vào chậu, hai cân chỉ nhiều chứ không ít, Lão Chu mừng rơn.
"Ái chà chà, hai cậu đào bao lâu thế, mà được nhiều vậy?" Lão Chu không khỏi thán phục.
"Ngoài bờ biển đầy ấy mà, bọn con đi hai tiếng đồng hồ thôi, tiện tay đào thôi." A Hòa phẩy tay, nói rất hời hợt.
Triệu Cần liếc xéo thằng nhãi này một cái, để cho mày khoe hết cả rồi, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, đi thẳng đến điểm thu mua,
Làm thu mua hải sản thật ra cũng vất vả lắm, buổi sáng phải đi sớm, ban đêm nhiều thuyền gần bờ cũng phải rất muộn mới về, bận đến nửa đêm là chuyện thường.
Lão Lâm đang ăn sáng, ở bến tàu này có đủ cả bánh bao mì sợi, bữa sáng của hắn là mấy cái bánh bao với bát cháo, giờ này còn sớm, trạm thu mua vắng tanh.
Lão Lâm nhìn hai người, Triệu Cần thì bê thùng vào thẳng trong phòng hắn, A Hòa ngơ ngác cũng lẽo đẽo theo sau.
"Này, các cậu làm gì đấy, ra ngoài cho tôi." Lão Lâm cầm đũa định đuổi hai người ra.
Triệu Cần đặt thùng xuống, ngồi phịch xuống băng ghế bên cạnh, thấy có bánh bao thì cầm lấy một cái nhét vào miệng, tay trái thì chỉ vào thùng.
Lão Lâm thấy bộ dạng này của hắn vốn định chửi cho một trận, nhưng không nhịn được nhìn theo ngón tay hắn vào thùng, ngay lập tức mắt cũng trợn tròn: "Sa trùng, cả thùng toàn là sa trùng?"
Lại thấy A Hòa đặt thêm một thùng nữa, giọng hắn càng cao hơn mấy phần: "Hai thùng to?"
"Chứ còn gì nữa, ông tự ra mà xem. Lão Lâm, nói thật là thằng này định đem lên trấn bán rồi, nhưng mà A Hòa cứ bảo ông tốt, không ép giá, nên tôi mới đem tới đây."
Dù sao A Hòa cũng là tiểu lão đệ của mình, mình phải nói giúp nó vài câu chứ.
Mặt Lão Lâm giãn ra, ngẩng đầu nhìn A Hòa đang toe toét cười kia, lại thêm một tỉa ghét bỏ.
"Ra ngoài kia đi, ngoài đó sáng hơn."
"Cứ ở trong này, không được ông bật đèn, Lão Lâm, sau này hàng hải sản tôi bắt được đều cho ông thu hết, nhưng ông phải đảm bảo, không được tiết lộ cho ai biết tôi bán được bao nhiêu tiền."
Lão Lâm bực mình nói: "Hai cậu như thế này còn sợ người khác dòm ngó à, hai cậu không dòm ngó người khác thì tốt rồi ấy, mà chỉ nhặt ở bờ biển thì được bao nhiêu chứ,
Hôm qua con trai, hôm nay sa trùng, đúng là hai cậu mả tổ bốc khói xanh."
"Nếu ông không đồng ý, thì coi như sáng nay tôi chưa từng tới."
Lão Lâm nhìn hai cái bánh bao biến mất trên bàn, tức giận run người, cậu chưa từng tới thì hai cái bánh bao của tôi bị chó tha đi à.
"Biết điều là tốt, hai cậu nhóc cũng hiếm khi chịu khó một lần, đây là chuyện tốt, yên tâm đi, miệng tôi kín lắm."
"Nghe nói Vương quả phụ có cái nốt ruồi trên mông, chính là ông đồn ra đấy."
Nghe xong câu này, Lão Lâm lập tức nổi đóa, nhảy dựng lên ba thước: "Thằng thất đức nào đồn bậy đấy, tôi còn chưa nhìn thấy bao giờ thì biết thế nào được, chết không có mặt mũi, tự nhìn..."
"Dài bên trái hay bên phải?"
"Phải..." Lão Lâm đột nhiên kịp phản ứng, trừng mắt Triệu Cần nói: "Vừa sáng sớm đã trêu tôi rồi phải không, hàng của các cậu tôi không thu nữa, cút mau."
"Được rồi, biết không phải ông đồn là được."
Lão Lâm hừ nhẹ một tiếng, chẳng phải thằng nhãi này cố tình lái câu chuyện đi à.
"Cân trước xem được bao nhiêu cân."
"Bao nhiêu tiền một cân?".
"Thứ này trước kia chỗ chúng ta cũng có nhiều, hồi đó mấy hào một cân, cũng lâu lắm rồi không thấy có nhiều như thế này, mọi người thỉnh thoảng đào một ít mang về nhà ăn, giờ giá thị trường thế nào tôi cũng không rõ lắm."
"Hỏi giá trước đi, thấp quá thì ông có đồng ý gả Bình Bình cho A Hòa, tôi cũng phải đem lên trấn bán."
A Hòa mặt mày khổ sở nhìn Triệu Cần: "Chú Hai, hạnh phúc cả đời con đấy ạ!"
Lão Lâm mệt mỏi trong lòng, hắn thật sự muốn đuổi hai thằng nhãi này đi cho xong, làm ăn mà chua ngoa, không nghe được một câu lọt tai.
Lấy điện thoại ra bấm liên tục mấy số, hình như đều là số của quán cơm.
"Trong huyện có quán cơm, bảo có bao nhiêu lấy bấy nhiêu, giá họ bảo là 60 một cân, tôi trả các cậu 55, còn phải chiết khấu, thêm cả phí đi lại nữa, một cân tôi kiếm 5 đồng không quá đáng chứ."
Triệu Cần trợn mắt, đối phương mà báo 60 đồng thì hắn móc mắt xuống ngâm nước mà rửa.
"58 đồng, thế nhé, cân nhanh đi."
Lão Lâm mừng thầm trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ tiếc nuối: "Các cậu đấy, chẳng chừa cho tôi chút lợi nhuận nào, thôi được rồi, hai cậu vất vả làm ăn, coi như tôi giúp đỡ mấy hộ nghèo."
Nói xong, cười hắc hắc, cuối cùng cũng vớt vát lại được một chút.
"Lão Lâm, ông chờ đấy cho tôi, sớm muộn tôi phải dẫn... không đúng, tôi bảo A Hòa dẫn Bình Bình bỏ trốn."
Hai thùng sa trùng còn nặng hơn cả nghêu, Triệu Cần giữ lại khoảng bốn cân, còn lại là 67 cân 4 lạng.
Nhận lấy hơn 3900 đồng Lão Lâm đưa, Triệu Cần phát hiện tay mình hơi run, kiếp trước tiết kiệm được đống tiền lớn bảy con số, ba căn nhà hắn cũng không kích động vì tiền đến thế này.
PS: Thực tế không biết năm 2005 giá tiền là bao nhiêu, nên lấy giá thị trường hiện tại giảm xuống cho phù hợp, nếu ai biết thì báo cho mình với.
