Logo
Chương 9: Hai đại thùng

Hai người tới làng phía tây bãi bùn, bên này cơ hồ không thấy ánh đèn nào, thỉnh thoảng có ánh đèn xa xa, đó cũng là ánh sáng từ thuyền đánh cá làm đêm.

"Không nên đi quá sâu xuống, nếu không chẳng bao lâu thủy triều lên chúng ta liền đi gần đây xem."

Bên này thuộc về địa chất hỗn hợp bùn cát, có chút mềm, không cẩn thận giày có thể rơi vào bùn, cho nên Triệu Cẩn không định đi xuống nữa, dưới đáy bùn sẽ càng sâu.

"Tìm xem có gì không?" Triệu Cẩn nói, đưa cho A Hòa một cái xẻng từ trong thùng.

Hai người mỗi người một bên, cúi đầu tìm kiếm.

Chẳng bao lâu, Triệu Cẩn mừng rỡ vì dưới chân hắn có rất nhiều hang, cửa hạng còn có bùn cát nhỏ li t đùn ra, giống như cây cỏ nhỏ, lại giống đống phân và nước tiểu nhỏ.

"Ca, tìm được gì vậy?"

"Có hang con trai, ta đào thử xem." Chỉ trách nguyên chủ cái người bờ biển này cũng quá kém cỏi, cho nên Triệu Cẩn căn bản không phân biệt được hang nào không giống, chỉ coi là hang con trai.

Đào một lát, đầu xẻng đột nhiên lôi ra một con côn trùng mềm mềm, toàn thân màu đỏ nhạt, dài chừng mười centimet.

"Má ơi, con giun biển béo tốt." Triệu Cẩn không khỏi kinh hô, thứ này đối với một dân câu cá mà nói quá quen thuộc.

"Oa, là sa trùng." A Hòa ngồi xổm xuống, cầm nó trong tay tùy ý xoa xoa, sau đó đưa cho Triệu Cẩn nói: "Ca, đây không phải con giun, là sa trùng, anh nhìn xem.".

Triệu Cẩn nhận lấy, rất thần kỳ, vừa nãy nhìn mềm oặt không khác gì giun, bây giờ lại ngắn lại, nhỏ hơn ngón út một chút, mà lại còn thô ráp.

"Ca, anh cũng không sai, cái này cũng gọi giun biển."

"Đào để câu cá?" Triệu Cẩn hỏi.

"Thế thì phí lắm, cái này đắt lắm đấy."

Nghe nói đắt, hai mắt Triệu Cẩn sáng lên: "Bao nhiêu tiền một cân?"

"Em cũng chưa bán bao giờ, sao biết được, dù sao đắt lắm, chắc là đắt hơn cả nghêu vua hôm qua mình đào. Em nghe người ta nói, cái này bổ lắm, nhiều đại gia thích ăn cái này."

Triệu Cẩn nghĩ ngợi, nói không chừng hôm nay hệ thống vận may tốt sẽ rơi vào cái vật nhỏ này.

"Vậy còn chờ gì nữa, chỗ này hình như toàn là, đào đi."

Hang ở khu vực này quá dày đặc, hai người cũng không cần tìm hang, đào dứt khoát lật từng mảng lên.

"Ca, em còn chưa ăn cái này bao giờ, đào nhiều một chút, không thì để lại em nếm thử?"

"Hai ta trẻ tuổi lại còn độc thân, mày không sợ ăn vào mất ngủ à."

A Hòa im lặng, một lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói: "Em định để lại một ít, để bà em nếm thử."

Triệu Cẩn cười, "Thế thì được, đến lúc đó để lại một hai cân."

"Cảm ơn ca."

"Nói lời vô ích làm gì, nhanh tay lên, tranh thủ trước khi trời sáng, ta đào xong mảnh này, may mà chúng ta không xuống dưới, chỗ này chắc là thủy triều không lên được.".

Bùn cát dính dính, thật sự không dễ đào như bãi cát hôm qua, may mà có mì tôm, hai người đều là trai trẻ, chỉ cần không đói là không mềm nhũn.

Bờ biển không chỉ có muỗi còn có ruồi trâu, thứ này đốt người càng đau, A Hòa mặc quần đùi, cứ đào mấy xẻng lại phải vỗ vào người một cái.

"Ca, anh khôn thật." Thấy Triệu Cẩn không bị gì, A Hòa có chút khó chịu nói.

"Lần sau mày cũng làm thế, buổi tối đi biển bắt hải sản còn có thể xịt trước ít nước hoa, như thế hiệu quả càng tốt."

"Ca, đào được mấy cân rồi?".

"Không biết, gần nửa thùng rồi, nhanh lên đào, hừng đông bị người ta nhìn thấy thì không phải của mình đâu."

"Đúng đúng."

Triệu Cẩn thầm mừng, thân thể này cũng không phải hoàn toàn vô dụng, còn giữ lại cho mình một tiểu tùy tùng không tệ, nếu mà tự mình một người ban đêm chắc chắn ngại ra đây, mà một mình đào thì cũng quá buồn tẻ.

Dân câu cá gan đều lớn, chỉ cần có cá, có thể ngồi trên mộ câu cả đêm.

"Nghỉ một lát, uống miếng nước đi.”

Cúi người đào hai tiếng, hai người đều có chút không chịu nổi, mặc kệ đất bẩn hay không, ngồi phịch xuống, lấy nước ra ực.

Nghỉ hơn mười phút, hai người tiếp tục.

Lúc trời chưa sáng rõ, hang sa trùng càng ngày càng ít, trước đó hai người trung bình hai xẻng được ba con, bây giờ đào hơn chục xẻng cũng khó được một con, đứng thẳng lên đấm đấm lưng, lại nhìn xung quanh.

Hai người ba, bốn tiếng, lật đi lật lại hơn ngàn mét vuông.

Nhìn vào cột giá trị may mắn hợp thời trong hệ thống, cuối cùng 1 điểm may mắn cũng hết, hắn ném xẻng, nói với A Hòa: "Đùng đào nữa."

Giờ phút này giá trị may mắn của hệ thống biến thành: 493+0.

Không đúng, đào nửa ngày, mới được 300 điểm? Nhìn hai thùng bên cạnh, làm sao cũng không chỉ 300 con chứ.

Chạm nhẹ vào bảng, bên trên có nhắc nhở [một chủng loại, ngày lẻ nhiều nhất có thể tăng cố định 300 điểm giá trị may mắn.]

Dựa vào, còn có hạn mức tối đa nữa.

Mà cột điểm cống hiến bên trong biến thành: 50.

Có thể thấy, hệ thống phán định sa trùng giá trị cao hơn nghêu hôm qua. Mà trong hệ thống, trừ xẻng cát, rẻ nhất chính là xẻng, thứ kia còn cần 100 điểm cống hiến, xem ra còn phải tìm thêm hai thứ nữa, mới có thể mở khóa công cụ mới.

"Ca, eo em sắp gãy rồi."

"Trẻ con biết cái gì mà eo." Triệu Cẩn xoa xoa eo, đi lên đi vài bước, tìm một chỗ sạch sẽ, lại ngồi phịch xuống.

Không chỉ thắt lưng, ngón tay phải cầm xẻng giống như duỗi không thẳng, cả cánh tay cũng ê ẩm sưng vù.

A Hòa lảo đảo đi đến bên cạnh hắn, nằm luôn xuống đất, miệng lẩm bẩm: "Hóa ra tiền không dễ kiếm thế.”

Giờ phút này nước biển không xa lại bắt đầu chậm rãi rút xuống, trời sáng rõ, có người hướng bãi bùn đi bắt hải sản, nhìn thấy dáng vẻ hai người, hiếu kỳ đi tới liếc mắt nhìn.

"Ôi chao, đêm hôm khuya khoắt các cậu ra bãi biển xới đất, lạ nhỉ." Người kia trêu.

Hai người mệt đến không muốn nói, nếu là bình thường chắc chắn cãi lại hai câu.

"Mẹ kiếp, hai thùng này là cái gì, sa trùng! Các cậu đào nhiều sa trùng thế, đào ở đây à?"

Theo tiếng kêu này, người ở gần đó cũng nghe thấy chạy tới: "Trời ơi, nhiều sa trùng thế, cái này đáng giá bao nhiêu tiền."

"Hai người đào á? Hai cậu gặp may mắn gì thế, hôm qua nghêu hôm nay sa trùng."

Có người còn đang chỉ trỏ hai thùng sa trùng, có người đã bắt đầu động thủ, đào xung quanh chỗ bọn hắn, kết quả dĩ nhiên là trừ mấy con sò, chẳng đào được gì.

"A Cẩn, nhiều thế không cho bác xin hai cân về ăn một bữa à? Vừa hay dạo này bác đau lưng."

Người nói là chú của Triệu Cẩn, Triệu Hải Đông, hai nhà ít qua lại, nhà đối phương khá giả hơn nhà mình, cũng chỉ lúc Triệu Cẩn vừa thi đỗ đại học, Triệu Hải Đông mới coi nhà cậu như người thân thích.

Triệu Cẩn nghỉ học, lập tức phân rõ giới hạn, sợ bị nhà kia vướng vào.

Nghe Triệu Hải Đông muốn sa trùng, Triệu Cẩn chỉ bãi bùn: "Nhiều mà, tự đào đi."

Mặt Triệu Hải Đông tối sầm, hừ nhẹ một tiếng, miệng lẩm bẩm không liền đi một chuyến vận cứt chó gì đó, Triệu Cẩn cũng không thèm để ý hắn.

"Tôi nói các người có việc gì không đấy, cứ vây quanh tôi với anh tôi làm gì?" A Hòa đứng dậy, xua đám người muốn động tay động chân sờ vào thùng xem sa trùng.

Lúc này mọi người mới sực nhớ ra mình đến đây để bắt hải sản, dần dần tản đi.

"Ca, vừa hay thủy triều xuống, hay là em đi xem có lật được con ghẹ nào không, đến trưa nấu một bát, mệt quá."

Triệu Cẩn nhịn không được cười, câu này nghe có chút mâu thuẫn, mệt quá còn muốn xuống lật ghẹ.