Logo
Chương 106: Dùng thuyển gỗ ra biển

Sau bữa ăn, Triệu Cẩn nhìn đại ca lên núi, lúc này mới dắt xe máy ra, định đi một vòng trong huyện.

"Tẩu tử, việc này ta đã có tính toán, đại ca về rồi thì đừng để anh ấy làm ầm lên."

Dặn dò xong, hắn vừa leo lên xe máy định đi thì gặp Lão Hình ngậm điếu thuốc đi ngang qua cổng, thấy hắn còn cười hắc hắc, nhưng không mở miệng chào hỏi.

Triệu Cẩn cũng không nói gì, nổ máy rồi phóng xe đến nhà A Hòa gọi cậu ta dậy, rồi cả hai ra trấn.

Xe máy dừng ở trạm thu mua của Trần Đông Gia, Triệu Cẩn lại nói chuyện với ông ta vài câu, thấy lạ là vẫn không thấy Trần Tuyết đâu.

Mà hôm nay Trần Đông có vẻ hơi lạ, đứng chắn ở cửa, hình như không có ý định cho hắn vào.

Để xe máy ở cổng trạm thu mua, hai người bắt xe lên huyện, đến nơi, hỏi thăm mãi mới tìm được chỗ bán xe xích lô.

Ở đó không chỉ có xe xích lô, mà còn có không ít xe điện hai bánh, nhãn hiệu Lục Nguyên. Triệu Cẩn nhìn giá niêm yết, rẻ nhất cũng hơn 2400 tệ, không hề rẻ chút nào.

"Hai vị, mua xích lô để chở hàng hay chở người ạ? Xe máy kéo hay xe điện?" Ông chủ là một người trung niên, người không béo lắm, nhưng bụng lại phệ ra.

"Chủ yếu là chở hàng, xe máy kéo đi." Hiện tại giá đầu không cao, với lại từ bến tàu về nhà đường xá không tốt lắm, chở nặng sợ xe điện không đi nổi.

"Chiếc này động cơ 350 thế nào? 25 mã lực." Ông chủ chỉ vào một chiếc bên cạnh.

Triệu Cẩn liếc nhìn giá niêm yết là 6999 tệ.

Mấy cái mã lực này hắn cũng không hiểu lắm, nhưng nhìn thùng xe có vẻ rộng rãi nên cười nói: "Ông chủ họ Thất ạ? Họ này hiếm thật đấy. Tôi được Lão Vương giới thiệu đến, bảo ông Thất làm ăn thật thà lắm.

Hai anh em tôi không có nhiều tiền, chỉ muốn mua cái xe máy kéo hàng kiếm sống, ông xem giá cả thế nào..."

"Lão Vương ở nửa cửa hàng trấn?"

"À... đúng đúng, tôi tuổi không lớn nhưng vai vế không nhỏ, Lão Vương tính ra phải gọi tôi bằng ông. Nghe tôi mua xe, ông cháu nhiệt tình lắm, nhất định phải giới thiệu đến chỗ ông."

"À, ra là người quen, thế này đi, bớt cho cậu một giá chẵn là 6800 tệ."

Triệu Cẩn thầm nghĩ, phí cả buổi cũng chỉ bớt được hai trăm tệ.

Nhưng mặc kệ hắn nói thế nào, ông chủ cũng không chịu bớt thêm, chỉ nói là có thể tặng kèm đồ. Cuối cùng sau một hồi cò kè, ông chủ tặng hai bình dầu máy, thêm một cái mui bằng thép và bạt, về tìm người hàn lại là được.

"Cậu mồm mép ghê thật, cái mui này không cũng phải bốn trăm tệ rồi. Tính ra đơn này lỗ vốn đấy, nếu không phải cậu là người quen của Lão Vương, tôi không đời nào đồng ý đâu."

"Thất tổng, ông làm ăn lớn rồi thì đừng so đo với tôi. Mặc kệ ông lỗ hay lãi, tôi mang ơn ông nhiều lắm, về thắp cho ông mấy nén nhang, phù hộ ông phát tài."

Lão Thất lại phì cười, giục Triệu Cẩn trả tiền rồi sai người ta châm thêm dầu vào bình xăng cho Triệu Cẩn.

"Thất tổng, ông tốt bụng thì làm cho trót đi, đổ đầy bình luôn đi, cũng tốn thêm bao nhiêu đâu."

"Cậu đấy, một thùng mấy chục tệ chứ ít gì, thôi được rồi, lỗ to rồi thì không chấp nhặt mấy cái này nữa."

Chờ đổ xăng xong nhận chìa khóa, Triệu Cẩn bảo A Hòa lên xe, rồi lái về hướng trấn. Thực ra xe xích lô là một loại xe đánh bóng sát biên, quy định của nhà nước là xe dưới 50cc thuộc loại xe trợ lực, không cần bằng lái hay đăng ký.

Cho nên dù có vượt quá 50cc hay không, nhà sản xuất đều ghỉ là 48cc.

Trên đường đi, A Hòa tò mò hỏi: "Anh, Lão Vương là ai?"

"Quỷ biết Lão Vương là ai, tôi nói bừa đấy."

A Hòa cười ha ha, rồi lại hỏi: "Thế sao anh biết ông chủ họ Thất?"

"Cậu không thấy biển hiệu trước cửa nhà người ta à, có ghi số điện thoại với tên ông chủ, tôi cũng không biết có đúng không, cứ thăm dò vậy thôi."

Hai người vừa nói chuyện vừa đi về, đến trấn, Trần Đông thấy hắn cưỡi một chiếc xích lô mới liền trêu: "Ồ, đi mua xe sao không nói sớm, tôi còn chuẩn bị một tràng pháo đón cậu.”

"Đừng nóng vội, chờ tôi mua ô tô, đến lúc đó mời ông ăn cơm."

Để A Hòa đi xe hai bánh, hắn không về nhà ngay mà tìm một cửa hàng bán lồng, bảo A Hòa đợi bên ngoài, còn hắn vào hỏi giá. Lồng 9 mét báo giá 65 tệ, mặc cả vài câu thì chốt giá 62 tệ một cái. Hắn đặt trước 50 cái,

Không vội lấy hàng, đặt cọc trước rồi bảo ông chủ hai ngày nữa quay lại lấy, hai người lúc này mới về nhà.

Về đến nhà thì Triệu Bình cũng từ trên núi trở về, thấy hắn mua xe xích lô cũng mừng rỡ, đòi lái thử một vòng.

"Đốt dầu thì đừng có xin tiền em." Hạ Vĩnh cằn nhẵn.

"Lái một vòng có tốn bao nhiêu dầu đâu, không sao, anh cẩn thận chút, khác với xe hai bánh đấy." Triệu Cẩn dặn dò anh trai.

Buổi chiều, Triệu Cẩn cũng không nghỉ ngơi, giúp đại ca thu dọn vườn rau.

"Cái mui xe xích lô đừng hàn chết, em tìm người hàn mấy cái vòng tròn, khi nào cần dùng mui thì cắm thanh thép vào vòng là được, không dùng thì tháo ra."

"Ừ, tùy em." Ở phương diện này, Triệu Cẩn không thông minh bằng đại ca.

Một ngày ở nông thôn trôi qua phong phú và bình dị, bất giác đã đến tối.

Sáng hôm sau, Triệu Cẩn cầm điện thoại lên xem, đã là ngày 12 tháng 7. Mở hệ thống, phát hiện hôm nay giá trị may mắn có 31 điểm, coi như không tệ.

Vốn định hôm nay ở nhà xem kịch vui có bắt đầu không, nhưng nhiều giá trị may mắn thế này mà bỏ phí thì tiếc quá.

Nhưng đau đầu là, chỗ giá trị may mắn này không dễ dùng như trước kia, nhặt nhạnh ở bờ biển lúc trước không ai để ý hắn, ở bờ biển ngẫu nhiên phát tài cũng không sao. Lần trước ầm ĩ mọi người đều biết, đó là phúc trời ban.

Hắn còn chưa đến nhà đại ca thì A Hòa đã đến hỏi hôm nay có đi biển bắt hải sản không, còn nói hôm qua đã nghỉ một ngày rồi, không thể nghỉ nữa.

"A Hòa, có đóng được thuyền không? Chỉ cần thuyền gỗ nhỏ thôi cũng được, tôi muốn ra mấy đảo nhỏ gần đây xem sao, chứ bờ biển chẳng có gì hay ho để nhặt cả."

"Anh, cái đồ đó anh biết đóng à?"

Thuyền gỗ không có động cơ, cần dao tương cũng là việc cần kỹ thuật.

"Cậu không biết?"

A Hòa lắc đầu nguầy nguậy, rồi nói thêm: "Anh Bình chắc biết."

"Đúng, đi, đi hỏi đại ca xem sao. Mà đã có thuyền chưa mà nói?"

A Hòa lấy điện thoại ra gọi, lát sau cúp máy: "Ông ngoại của dì em có một chiếc, ông ấy bảo vẫn chưa mục nát, còn dùng được."

Hai người chạy đến nhà đại ca, Triệu Bình đang ăn cơm, không thấy chị dâu đâu.

"Cháo trong nồi, tự xới đi."

"Đại ca, anh biết đóng thuyền không?"

"Chú mày nói thuyền gỗ à? Cái đó không khó, nhưng không chạy xa được đâu. Mà mấy mét?"

Triệu Cẩn nhìn A Hòa, A Hòa đành phải lấy điện thoại ra hỏi: "Anh Bình, 6 mét."

"Không vấn đề gì, nhưng nếu chú mày muốn dùng thuyền gỗ ra biển bắt hải sản thì không thể đi lung tung được, không thì một ngày của anh chỉ có đóng thuyền thôi đấy."

Triệu Cẩn cũng không biết nên đi đâu, nhưng chắc chắn không thể ở bờ cát gần thôn. "Thì tôi đi đâu hay đấy, cứ gặp đảo là trèo lên."

"Được, vậy chú mày mau ăn đi, ăn xong chúng ta đi luôn.

"Không ăn, ra trấn mua ít bánh bao, vừa hay mang đi ăn trưa. Mà chị dâu đâu?"

"Chẳng phải chú mày bảo chị ấy đi tuyên truyền chuyện thằng Lâm ở nhà số hai nạy thuyền của chú mày đấy à. Chị ấy trước giờ nấu cơm dở nên đi gõ biển lệ rồi, bên đó nhiều phụ nữ lắm."