Logo
Chương 107: Không có gì làm đầu đáo nhỏ

Chiếc xe xích lô dừng ngay trước cửa, ba người chất lên xe dụng cụ bắt hải sản, bao gồm cả máy bơm, Triệu Bình nhất quyết tự tay mở khóa.

"A Viễn, ở nhà trông em cẩn thận nhé. Mẹ con về thì bảo mẹ là chú với bố ra biển bắt hải sản."

A Viễn nhìn chiếc xe xích lô, thèm thuồng lắm.

"Xị mặt ra thế kia làm gì? Muốn ăn gì để chú mua cho."

"Chú ơi, nhà mình hết dưa hấu rồi."

"Ừ, về chú kéo cả xe xích lô dưa hấu cho mà ăn, tha hồ ăn cả nửa tháng."

Xoa đầu A Viễn xong, Triệu Bình mới lên xe, xe bắt đầu lăn bánh.

Đến thị trấn, Triệu Cẩn mua luôn hai mươi cái bánh bao to, đủ cho cả bọn ăn trưa rồi đến nhà Tiển Khôn. Tiển Khôn đưa họ ra bến tàu.

"Tôi biết một hòn đảo, đi về hướng đông chừng một tiếng là thấy. Hay là tôi lái thuyền đưa các anh đi?"

"Không cần đâu Tiển Tổng, bọn tôi chỉ đi nghịch chơi thôi. Bắt được thì tốt, không bắt được cũng chẳng sao. Như này là đã phiền anh lắm rồi."

Khách sáo vài câu, Triệu Bình bắt đầu kiểm tra thuyền. Ba người chuyển đồ lên thuyền xong, Triệu Cẩn lại đạp xe xích lô đến trạm thu mua của Trần Đông Gia. Lần này trông cửa hàng lại là Trần Tuyết.

"Ồ, cậu mua xe từ bao giờ đấy, lại còn ba bánh nữa chứ?" Cô nàng trêu chọc.

"Muội tử, ca đang bận. Về anh kể cho em nghe chuyện Triệu Cẩn mua xe gặp nguy hiểm nhớ đời, kể ba ngày ba đêm cũng không hết."

Nhìn theo bóng lưng Triệu Cẩn đang vội vã, Trần Tuyết vọng theo: "Mất tích luôn cũng chẳng ai thèm tìm."

Triệu Cẩn chỉ ngoái lại vẫy tay.

Lên thuyền, Triệu Cẩn chăm chú quan sát cách đại ca điều khiển thuyền. Chạy đường dài mệt thật, học được thì còn thay phiên cho đại ca được. A Hòa cũng có ý định như vậy. Triệu Bình chẳng giấu giếm, tận tình chỉ bảo hai người cách điều khiển thuyền.

Hôm qua gió to, nhưng hôm nay mặt biển lặng như gương, chẳng có tí gió nào. Được cái thuyền gỗ nhỏ đi biển đỡ gặp nguy hiểm, nhưng khổ nỗi lại nóng quá.

"Thật ra không nhất thiết phải tìm đảo. Nếu có cần câu ở đây, ba anh em mình câu tay ngay trên thuyền cũng được." Triệu Bình vừa nói vừa khua tay, xem ra vẫn còn vương vấn vụ câu cá hôm trước.

"Sao anh không nói sớm, giờ tôi có câu mà không có mồi." Triệu Cẩn cũng thấy đề nghị của anh hợp lý, nhưng giờ đã ra khơi rồi, quay lại thì phí.

Giữa chừng, Triệu Cẩn và A Hòa thay nhau chèo thuyền. Có người dạy thì cũng không khó lắm, chỉ cần giữ cho hai tay lực đều nhau, không thì thuyền sẽ bị lệch.

Chèo được chừng nửa tiếng thì thấy một hòn đảo. Địa thế đảo này phía đông cao, phía tây thấp. Phía đông là vách đá dựng đứng, phía tây lại tương đối bằng phẳng. Tìm được một chỗ, họ neo thuyền.

Triệu Bình vẫn không yên tâm, kéo thêm dây thừng buộc vào một tảng đá ngầm.

Thấy Triệu Bình định lôi máy bơm xuống, Triệu Cẩn ngăn lại: "Anh hai, mình cứ đi dạo quanh đảo xem sao đã. Biết đâu có hốc nước nào không chừng. Mỗi người cứ xách một cái xô với một cái xẻng."

Triệu Bình nghĩ cũng phải, ba người cầm xẻng và xô, vẫn theo lệ cũ, mỗi người một hướng đi một vòng quanh đảo. Triệu Cẩn đi bên phải, đại ca đi chính giữa.

Đi về phía đông, càng đi càng khó. Có chỗ còn phải trèo lên xuống. Giờ đang là lúc triều lên, trên mấy tảng đá thấp thoáng thấy mấy con ốc. Phần lớn là loại chẳng đáng tiền, nhưng Triệu Cẩn cũng chẳng chê, nhặt bỏ vào xô.

Mấy con hàu thì hắn chẳng hơi đâu mà cạy.

Đi nửa buổi, cũng chỉ thấy được một cái hốc nước, nhưng lại quá lớn, rộng chừng sáu bảy mét gì đó. Xung quanh lại dốc, không xuống được. Bù lại, quanh hốc nước có mấy tảng đá ngầm tương đối bằng phẳng, trông như thể ai đó đã đắp thành một cái đập.

Nhưng hắn biết, đây là do sóng biển bào mòn lâu ngày mà thành.

Nếu chèo thuyền từ ngoài biển vòng vào đây thì có lẽ được.

Không vội, chỗ này hơi khó, cứ tìm tiếp xem có chỗ nào tốt hơn không. Hòn đảo này không nhỏ, lớn hơn cái đảo có nước ngọt trước đó. Sau hai tiếng, hắn và A Hòa gặp nhau, nhìn xô của nhau rồi thất vọng. Ngoài nửa xô ốc chẳng đáng tiền ra thì chẳng có gì cả.

"Chỗ em bằng phẳng hơn, có mấy cái hốc nước bé tí, chắc chẳng có cá đâu."

Triệu Cẩn vỗ vai A Hòa: "Đi thôi, xem chỗ đại ca thế nào."

Khi hai người tìm đến chỗ Triệu Bình, họ phát hiện ra chiến lợi phẩm của anh còn kỳ lạ hơn. Trong xô lại có mấy chục quả trứng chim.

"Lấy ở đâu đấy?"

"Trên kia có mấy lùm cây. Anh vào xem thử, thấy ở đây ít người qua lại nên chim làm tổ ngay trên mặt đất, hầu hết là trứng gà rừng."

Ba người kể lại tình hình của mình. Kết quả đúng là chẳng tìm được cái hốc nước nào có thể tát được. Địa thế ở giữa đảo cao, chim còn làm tổ được thì rõ ràng nước biển không thể trần lên được.

"Giờ làm sao? Hay là mình nhặt tạm mấy con ốc xung quanh, không thì mình tìm tiếp, xem có đảo nhỏ nào khác không."

Triệu Bình hỏi. Triệu Cẩn nghĩ ngợi rồi chỉ vào chỗ hắn vừa phát hiện ra: "Anh hai, mình chèo thuyền qua kia đi. Bên đó có cái hốc nước, chắc giờ triều cũng rút gần hết rồi."

Ba người lại phải lên thuyền, xuôi theo hướng đông mà đi.

"Chính là chỗ này." Triệu Cẩn chỉ vào một vách đá. Lúc nãy hắn đã thả một hòn đá xuống làm dấu, sợ đến lúc tìm lại không phân biệt được.

Thuyền cẩn thận tiến vào. Đúng như hắn đã thấy từ trên cao, cái đập tự nhiên kia rỘng chừng bảy tám chục centimet. Lúc này mực nước đã rút, mặt nước cách cái đập kia khoảng ba mươi centimet, rất tiện để bắt đầu công việc.

"A Cẩn, nhỡ đâu dưới đáy nước thông với biển thì mình tát mãi cũng không cạn được."

Triệu Cẩn giật mình. Hắn thật sự chưa nghĩ đến vấn đề này. Nhưng ngay lập tức hắn không còn lo lắng nữa, vì mặt nước bên trong đập rõ ràng cao hơn mặt biển. Nếu thông nhau thì nước phải rút xuống theo thủy triều mới đúng.

"Không đâu, cứ làm đi."

Hắn không giải thích gì thêm, cứ bảo làm thì hai người kia cũng không nói gì nữa, bắt đầu mang máy bơm lên trên đập.

Triệu Cẩn thì lấy cần câu và dây câu ra, thả xuống hốc nước để xác định độ sâu rồi nói: "Anh hai, nước sâu khoảng ba mét. Với diện tích này thì ít nhất phải hơn ba tiếng mới tát cạn được."

"Không sao, đến lúc triều lên lần sau, mình còn ít nhất bảy tiếng, đủ."

Máy bơm bắt đầu chạy, ba người cũng hết việc. Triệu Bình cười xòe tay ra: "Kia, cho anh mượn dây câu với lưỡi câu của chú mày dùng tạm, anh câu cho mà xem."

Triệu Cẩn hơi cạn lời, hắn cũng đang định câu đây, nhưng nhìn đại ca hăm hở thế kia, hắn vẫn đưa cho anh một bộ. Thôi được rồi, lát nữa về nhà lại mua hai bộ trong hệ thống sau, giờ lấy ra thêm một bộ nữa thì hơi khó giải thích.

Triệu Bình cầm bộ câu lên thuyền, đập con ốc vừa nhặt được bằng xẻng, lấy thịt ốc làm mồi.

"Ồ, chỗ này sâu thật." Triệu Bình ngồi trên thuyền, vừa thả câu vừa nói.

Triệu Cẩn không đáp lời, mắt hắn dừng lại bên vách đá, trên các khe đá phủ kín từng lớp từng lớp vật kỳ lạ, nhìn thoáng qua cứ như thể từng hạt gạo trắng.

PS: Cố gắng đuổi kịp tiến độ, bốn chương dâng lên, đêm nay có thể không còn, tôi muốn bớt thời gian sửa sang lại đại cương cho phần tiếp theo, cảm ơn các bạn đã không rời không bỏ mà theo dõi đến tận đây.