Logo
Chương 109: Vũng nước thu hoạch

Triệu Bình dốc ngược hai thùng xách tay lại với nhau, ước lượng, "Chắc khoảng mười bây, mười tám cân."

Khóe miệng anh ta không giấu nổi ý cười, chỉ cần nhiêu đây thôi là hôm nay kiếm đủ rồi.

Lúc này đã hơn một giờ chiều, Triệu Cẩn lấy bánh bao từ trên thuyền xuống, mấy người vừa ăn vừa uống nước.

Để lót dạ, Triệu Cẩn mua toàn bánh bao nhân thịt, nhưng bánh để nguội, nhân thịt bên trong ăn hơi ngấy, lại không ngon miệng. May mà bánh để trên thuyền, nắng cũng gắt, sờ vào vẫn còn hơi ấm.

Ăn xong, Triệu Bình lại ngồi xuống thuyền câu cá. Khi anh ta mở nắp khoang thuyền, không khỏi giật mình kêu lên: "Ối chà, con thanh ban to thế! A Cẩn, lúc nãy mày câu được hả?"

"Chắc nó cảm thấy sống không có ý nghĩa nên nhảy vào đó.” Triệu Cẩn thấy đại ca mình hỏi thừa.

Triệu Bình không giận, mặt tươi rói nói: "Đúng là mày hên hơn tao, nhìn tao này, toàn câu phải đồ bỏ đi."

Triệu Cẩn khẽ hừ một tiếng, lại chả là cá Hải Lang.

Người ta không nên ăn quá no, dễ sinh mệt mỏi. Cố gắng tỉnh táo, Triệu Cẩn mở bảng hệ thống, con thanh ban vừa rồi mang về cho cậu 120 điểm cống hiến, tổng điểm cống hiến của cậu đã lên hơn 2300.

Hôm nay giá trị may mắn ban đầu là 31 điểm, giờ chỉ còn 13 điểm, hao hụt hơn phân nửa. Xem ra chút may mắn cuối cùng vẫn là phải đổ vào cái hố kia.

"Anh hai, cho em mượn vai dựa một chút." A Hòa ngồi đó khó chịu, muốn mượn cái vai chợp mắt một lát.

"Cút đi, mày có phải đàn bà đâu."

"Vậy cho em mượn chân gối một chút."

Triệu Cẩn: ...

Mọi người coi tôi thiếu nợ các người chắc, đùi với vai không cho ai mượn đâu, trừ khi là mỹ nữ.

"Mày đi câu cá đi, tay đại ca thúi lắm.".

Nghe vậy, A Hòa hăng hái lên thuyền. Triệu Bình trừng mắt nhìn Triệu Cẩn, đưa cần câu cho A Hòa.

Phải nói, A Hòa gặp may hơn hẳn đại ca, vừa cầm cần chưa bao lâu, cậu ta đã hớn hở kêu to, đứng lên cuống cuồng: "Anh hai, qua giúp em một tay, em cảm giác con cá này còn nặng hơn em nữa."

Triệu Cẩn không nhúc nhích, vì cậu biết đại ca chắc chắn sẽ qua.

Hai người kẻ túm người níu, trực tiếp so sức với cá, chẳng mấy chốc cá đã bị kéo lên, cả hai đồng thanh chửi: "Mẹ kiếp, lại là Hải Lang!"

"Đừng câu nữa, nước trong hố sắp cạn đến nơi rồi.”

Hai người lần lượt xuống thuyền, Triệu Bình nhíu mày nói: "A Cẩn, lần sau nếu còn ra khơi, phải mua một cái tủ lạnh, chuẩn bị đá mang theo, tao lo mấy con Hải Lang này về đến nhà không còn tươi nữa."

Hải Lang vốn tính nóng, vừa ra khỏi nước là chết, dù sao cũng sống không nổi mấy phút, không như thanh ban, còn nuôi được vài tiếng trong khoang thuyền.

"Ừm, về rồi tính, em nhớ hình như siêu thị nhà Đông ca có bán."

Nói xong cậu chỉ vào đường hầm: "Đại ca, lát nữa anh đừng xuống, dùng dây thừng thả em với A Hòa xuống đi, cả ba người xuống thì tụi em leo lên không nổi."

Hố khá dốc, miễn cưỡng có chỗ đặt chân, nhưng vẫn phải dùng dây thừng để thả người xuống.

Triệu Bình liếc nhìn, khẽ gật đầu, "A Cẩn, cái hố này tao thấy ổn đấy, ổ cá tự nhiên."

Triệu Cẩn ừ một tiếng, rồi lại lên thuyền lấy dây thừng xuống, một đầu buộc vào hông, nhờ đại ca giữ, cậu cẩn thận trèo xuống. Đến nơi, cậu bước xuống, phát hiện nước còn khoảng bốn năm mươi centimet.

Cậu dĩ nhiên không trèo lên nữa, gọi đại ca đưa thùng và vợt xuống, rồi bắt đầu tìm kiếm trong các khe đá.

Đột nhiên một đôi râu dài thu hút sự chú ý của cậu. Thứ này cậu chưa từng bắt bao giờ, nhưng nhìn qua không phải lần một lần hai. Cậu mừng rỡ kêu lên: "Đại ca, trong hố có tôm hùm!"

"Lớn không?"

Triệu Cẩn không trả lời, còn chưa bắt được mà. Cậu đưa tay định giật râu tôm hùm lôi ra ngoài, Triệu Bình đứng trên thấy rõ, vội nhắc nhở: "Đừng giật râu, đứt thì mất giá."

Nghe đại ca nói vậy, Triệu Cẩn khẽ động tâm tư, giật càng mạnh, đồ này cậu thích ăn, đứt càng tốt, giữ lại ăn một mình.

Nhưng cậu đánh giá thấp độ bền của tôm hùm, hai râu cùng bị kéo đứt, trực tiếp tách rời khỏi tôm hùm. Cậu bắt lấy nó, con tôm giãy giụa liên hồi, cái đuôi quẫy mạnh như muốn trốn thoát.

"Đại ca, tiểu Thanh Long!"

Cái gọi là tiểu Thanh Long, tên khoa học là tôm hùm Trung Hoa cẩm tú, phần đuôi xanh biếc, còn đầu thì ngũ sắc rực rỡ, rất đẹp, có hai râu dài. Khác với tôm hùm Úc, loại này phổ biến nhỏ con, con Triệu Cẩn bắt được xem như lớn, chừng một cân.

"To đấy, tìm xem còn con nào không?" Triệu Bình kích động không thôi, hận không thể xuống tìm cùng.

Tiểu Thanh Long

A Hòa đã quấn dây thừng ngang bụng, giục Triệu Bình thả cậu ta xuống. Triệu Bình khó chịu tháo dây thừng ra, buộc lại một nút khác: "Mày buộc thế kia, vừa dùng lực là tuột đấy, phải cẩn thận."

Nói rồi, anh ta thắt một nút thủy thủ, nút này vừa chắc chắn lại vừa dễ tháo.

A Hòa vừa xuống nước, thân thể đã loạng choạng: "Anh hai, em suýt bị cá đụng ngã.”

"Đừng nói xàm, tranh thủ lật hết mấy tảng đá lên đi."

Triệu Cẩn miệng nói, tay cũng lật một tảng đá: "Ối chà, bạch tuộc!"

Đây là mộc đỏ, to khoảng một hai cân, lúc này màu sắc trên thân đang kịch liệt biến đổi theo tảng đá bị lật lên, rồi nhanh chóng trốn xuống nước.

Triệu Cẩn vươn tay tóm lấy, phải dùng chút sức mới lôi được nó lên, mấy cái xúc tu đầy giác hút của nó bám chặt vào cánh tay cậu, hơi ghê ghê.

Cậu định đưa tay kia gỡ nó ra ném vào thùng, đúng lúc này, bạch tuộc đột nhiên phun một luồng mực.

"Ôi mẹ ơi!" Đúng là xui không để đâu cho hết, nghe nói bạch tuộc rất thông minh, giờ thì đúng là được chứng thực. Một luồng mực vừa vặn phun lên mặt cậu.

"Ha ha ha." A Hòa thấy vậy, cười lăn lộn.

Triệu Bình đứng trên bờ cũng thấy rõ, nhịn không được bật ra tiếng cười sằng sặc.

Triệu Cẩn ném bạch tuộc vào thùng, vốc nước rửa mặt: "Đợi đấy, tối nay cho mày vào nồi áp suất."

Loại bạch tuộc hơi lớn này ăn rất dở, không dùng nồi áp suất thì nấu không nhừ, ăn cứ như gặm vỏ cao su, dai nhách.

Giá cũng rẻ, như lần trước họ bắt được bạch tuộc con thì xem như hàng cực phẩm, còn mộc đỏ giá nhiều lắm cũng chỉ mười mấy tệ, lại còn một loại mực đen, còn rẻ hơn nữa.

"Anh hai, em bắt được một con cua xanh!" A Hòa cầm một con cua lớn khoe khoang.

"Đưa cho đại ca, để anh ấy buộc lại."

Triệu Cẩn không ngẩng đầu lên, vì cậu lại thấy một đôi râu giống như ăng-ten.

Vất vả lắm mới dịch được tảng đá ra một chút, lôi được con tôm hùm ra, con này nhỏ hơn con trước một chút, chắc chỉ khoảng nửa cân.

Đúng lúc này, "oành" một tiếng, giật mình cả người. Định thần lại mới biết là cá quẫy, cả ba người đồng loạt nhìn xuống hố nước, chỉ thấy một vây lưng cá nhô lên.

"Cá gì vậy?" Chỉ nhìn vây lưng thì khó đoán là cá gì, Triệu Cẩn không chắc chắn, Triệu Bình lắc đầu: "Không phải, cá tráp đỏ."