Logo
Chương 33: Lại là thu hoạch tràn đẩy

Thực ra việc đi bắt hải sản rất buồn tẻ, tỷ như hiện tại nạy bào ngư, chính là không ngừng lặp lại một động tác.

Triệu Cần cùng A Hòa tính tình đều khá nghịch ngợm, nhưng nghĩ đến mỗi cái ném vào thùng đều có thể là mấy chục ngàn thì chẳng còn gì để oán trách.

Ba người loay hoay đến mức không có thời gian nghỉ hút điếu thuốc, đừng nói chỉ là uống nước.

Mà lại đê chắn sóng lâu ngày ngâm trong nước biển, nhiều chỗ mọc rêu xanh, rất trơn trượt, càng phải đặc biệt cẩn thận.

"A Cần, đào được thì mai còn mua ở trong thành phố làm gì, giá cả cao hơn, hôm nay tao hỏi Lão Lâm giá cua, so với ở đây đắt hơn năm chục ngàn một cân đấy." Triệu Bình nghiện thuốc không nhịn được móc thuốc ra châm, vừa nạy vừa nói.

"Đến lúc đó xem thế nào, lão dùng xe của Đồ Mẫn, tao cũng sợ Lão Đổ ra ngoài nói lung tung.”

"Nói thì nói thôi, tao là quang minh chính đại đào hải sản chứ có phải trộm cướp gì đâu." A Hòa cũng đốt một điếu thuốc, vừa làm vừa nói.

"Truyền một hai lần thì không sao, nếu truyền nhiều lần quá, sau này khẳng định không ít người để ý đến tao, đến lúc đó tao ra biển bắt hải sản, chắc sau lưng có cả một đám nhìn theo. Đừng nói đụng vào đồ tốt, đụng đổ thôi cũng không đến lượt tao."

"Đúng đúng đúng, vẫn là mày cân nhắc chu toàn, dạo này mày gặp may chứ không thể quá lộ liễu." Triệu Bình liên tục gật đầu.

"Hay là thế này, xem lúc nào xong việc, ít thì mày chở bằng xe máy nhà, nhiều thì dùng xe ba gác, kéo ra ngoài trấn, ngoài trấn thuê xe xích lô chở đi,

Như vậy thì không ai biết, dù sao bào ngư không dễ chết, đến lúc đó buộc kín miệng túi lại, ai mà biết bên trong đựng cái gì"

"Được đấy, Bình ca chủ ý này hay." A Hòa nói.

Triệu Cần cũng đồng ý, như vậy bán trót lọt hơn.

"Ca, nhìn cái này của em." A Hòa vẻ mặt kinh hỉ, giơ lên một con bào ngư trên tay, con này rõ ràng to hơn những con trước đó một cỡ.

"Ối giời ơi, con này to thật, chắc phải đến bốn lạng." Triệu Cần cũng giật mình, bào ngư trước đó hắn cũng từng ăn rồi, sáu bảy chục ngàn một con, nhưng con A Hòa đang cầm, phải to gấp đôi.

"Phát tài rồi, chắc phải nửa cân, bào ngư song đầu bảo, đáng tiền đấy." Triệu Bình rọi đèn pin vào xem, lập tức hưng phấn.

"Nhanh tay lên, đào xong về lựa ra, nhất định bán được giá cao." Triệu Bình nói xong còn tặc lưỡi, tàn thuốc trên miệng vừa vặn rơi xuống tay làm hắn bị bỏng một chút.

"Không sao chứ, đại ca?"

"Không sao không sao, tay tao chai rồi."

Ba người thỉnh thoảng lại có người nhỏ giọng kêu lên một tiếng kinh ngạc, là vì phát hiện được con lớn. Đào chừng hơn ba tiếng, tốc độ của ba người lúc này mới chậm lại, không phải kiệt sức, mà là càng ngày càng khó tìm. Triệu Cần không cần nhìn bảng hệ thống cũng biết, chắc hôm nay may mắn giá trị sắp hết rồi.

Quả nhiên, sau mười phút tìm kiếm cái cuối cùng, cũng không còn phát hiện thêm gì nữa. Hắn mở hệ thống ra xem, 1311+0, không cần tìm nữa.

"Đại ca, A Hòa, đừng tìm nữa chắc hết rồi."

"Kỳ lạ thật, nói hết là hết luôn, vừa nãy còn nhiều lắm." Giọng Triệu Bình tiếc hận, với tốc độ vừa nãy, hắn làm cả ngày cả đêm cũng không thấy mệt.

"Bình ca, chắc chỗ vừa nãy nhiều thôi, càng ra đây càng ít, bào ngư cái giống này cũng sống quần cư, không có gì lạ." A Hòa dùng kiến thức ít ỏi đi biển bắt hải sản của mình để giải thích.

"Vậy tao về nhé?" Triệu Cần đề nghị, hôm trước thức một đêm, hôm qua tính ra ngủ được sáu tiếng, giờ lại một đêm nữa, cứ thế này thì chưa già đã yếu mất, kiếm tiền quan trọng, nhưng sức khỏe còn quan trọng hơn.

Triệu Bình đang định gật đầu, lại nhớ đến bãi ốc hương vừa nãy, "Ốc hương cũng cả trăm ngàn một cân đấy, tao thấy bãi vừa nãy con nào con nấy to tướng, hay là làm một chuyến?"

"Được đấy Bình ca, làm một bao ốc hương cũng kiếm được một hai trăm rồi." A Hòa là người đầu tiên tán thành.

Kiếm tiền đúng là gây nghiện, A Hòa giờ cũng có chút bị Triệu Cần "nuôi" cho nghiện rồi.

Hai chọi một, Triệu Cần cũng không tiện nói gì, hắn thật sự không thích lắm, nhưng nghĩ lại, một hai trăm cũng là mấy ngày lương của người ta, nên cũng đồng ý.

Cũng may lúc nãy một mình nhặt bào ngư, hắn cũng chọn được hai con ốc hương, coi như hệ thống đã "khai phá" qua, chắc sẽ không trắng tay.

Đem hết số bào ngư trong thùng và lưới đổ vào bao, chà, xem ra cũng không ít, Triệu Bình xách thử, cười toe toét: "Hơn tạ là cái chắc, không biết giá thị trường thế nào?"

"Chắc không thấp đâu." Triệu Cần nói theo, đưa một cái thùng cho A Hòa, mình lại xách một cái, lại xuống đê chắn sóng.

Triệu Bình buộc chặt miệng bao, để ở chỗ dựa lưng, đảm bảo mọi người ngẩng đầu lên là thấy, rồi mới cầm lưới chuẩn bị xuống.

"Đại ca, hay là anh về trước, kéo xe ba gác của nhà ra, tiện thể mang thêm hai cái bao tải nữa, giờ về luôn, chắc lại làm tẩu tử thức giấc." Triệu Bình nghĩ ngợi rồi nói: "Vừa hay, em mang bào ngư về luôn, như vậy tẩu tử có thể lựa, mà lại đến lúc hừng đông bị người ta nhìn thấy cũng không hay."

"Vậy cũng được, hai bao này mày vác thế nào, hay là kéo xe ba gác ra trước, chở một chuyến đi."

Triệu Cần giờ không muốn vác một bao về rồi lại quay lại, chỉ muốn về nhà, chắc hắn sẽ không ra móc ốc hương nữa đâu.

"Bình ca, em đi với anh." A Hòa rất tích cực.

"Không cần, hai đứa mày nhặt ốc đi, cùng lắm tao đi thêm một chuyến." Triệu Bình do dự một chút, vẫn là nhanh chóng về nhà, giờ vác một bao, lát nữa xe ba gác còn phải đi một chuyến, chi bằng dùng xe ba gác kéo luôn.

"Làm việc đi." Triệu Cần nói một câu rồi bắt đầu nhặt ốc.

Cái này dễ làm hơn nhiều, không như bào ngư phải cẩn thận nạy, mà lại cũng toàn là từng ổ từng ổ, đưa tay ra bắt là được, trên đê nhiều lắm, tiện tay vớ một cái là được một nắm.

Đến khi Triệu Bình kéo xe ba gác ra, hai người cũng đã nhặt gần đầy hai thùng, đổ hết vào bao rồi cùng nhau mang về lựa.

Ốc hương lớn nhỏ khác nhau, con to có thể bán được khoảng hai trăm ngàn một cân, con nhỏ chắc chỉ được một trăm hai ba chục ngàn.

Đến khi Triệu Bình quay lại lần hai, Triệu Cần và A Hòa đều hơi oải, dù vẫn còn rất nhiều, nhưng cứ khom người mãi cũng mệt.

"Hai đứa nghỉ một lát đi, đúng rồi, các chị bảo tao mang trứng gà luộc, lúc nãy không để ý mà ăn, hai đứa ăn đi, tao ra móc một lúc."

Triệu Cần và A Hòa đều không nói gì, thật thà đi đến đê, vừa đặt thùng xuống là nằm vật ra.

"Đừng ngủ, sáng ra trời hơi lạnh, quần áo các mày ướt mồ hôi lại bị lạnh đấy."

"Biết rồi đại ca." Triệu Cần đáp một tiếng, cố gắng ngồi dậy, cầm lấy quả trứng gà luộc để bên cạnh, đưa hai quả cho A Hòa, "Ăn đi, bổ sung chút thể lực."

"Ca, một đêm bận bịu thế này bán được bao nhiêu?"

Triệu Cần cười nói: "Sao, không mệt nữa à?"

A Hòa ngồi dậy nhận trứng gà, cũng cười nói: "Mệt chứ, nhưng nghĩ đến một đêm không chừng kiếm được cả tháng lương của người khác, em lại thấy sướng."

"Ăn đi, ăn xong tao làm thêm hai chục cân nữa rồi về.”.

"Vậy nhanh lên, trời sắp sáng rồi."

Giờ phút này phương đông cũng vừa ửng lên một tia sáng bạc, nhìn vẫn còn tối, nhưng sắp tới toàn là ốc hương, cũng không lo dân làng nhìn thấy rồi đàm tiếu.