Logo
Chương 4: Kinh hãi Triệu Bình

Buổi sáng khoảng chín giờ ra ngoài, đến giờ cũng gần mười hai giờ, mang theo một bình nước đã uống cạn sạch. Giữa chừng A Hòa không chỉ trở về lấy thêm một bình nước, còn xách một cái thùng tới.

Thùng mới đã đựng được hai phần ba.

Một mảnh bãi cát này bị hai người đào xới tung tóe, chẳng khác nào chó gặm. Triệu Cẩn vốn định đổ hết thùng này đi, nhưng trên mặt đất chẳng còn chỗ nào để đào nữa.

Hắn mở bảng hệ thống, giá trị may mắn hiện tại là: 19329.

Tuy hôm nay giá trị may mắn tạm thời hao hụt, nhưng giá trị may mắn cơ bản vẫn còn. Chuyện gì xảy ra vậy? Ngón tay chạm nhẹ vào màn hình, hệ thống như hiểu ý hắn, nhanh chóng hiện ra một khung:

[Giá trị may mắn cơ bản càng cao thì túc chủ càng có khả năng gặp được hải sản có giá trị, còn giá trị may mắn tạm thời quyết định số lượng túc chủ thu hoạch được.]

Hiểu rồi, tương đương với việc giá trị may mắn tạm thời bằng không, thì không thể thu hoạch được hải sản nào cả.

"A Hòa, thu dọn đồ đạc, chúng ta đi bán hàng."

"Anh, hay là tìm thêm đi, chúng ta đổ hết thùng này cũng được."

Triệu Cẩn lắc đầu, tìm nữa cũng vô ích: "Đi thôi, xem hôm nay bán được bao nhiêu tiền."

"Anh, để em xách nhiều cho."

"Sao không bảo hai thùng để mình xách luôn đi?"

"A a, hai cái..."

"Thôi được rồi, đừng nói nhảm nữa, đi nhanh đi."

Hai người lủng củng đi về phía bến tàu. Trên đường thỉnh thoảng gặp người, thấy đồ trong thùng hai người, ai nấy cũng kinh ngạc thốt lên.

"Mẹ kiếp, các cậu đào được nhiều nghêu vua thế!"

"Ối chà, mặt trời mọc đằng tây hay sao mà hai cậu còn đào được cả con trai, tôi lạy, đào đâu ra nhiều thế?"

"Trời ơi, cái này phải mấy chục cân con trai ấy chứ."

Người quen thì trêu chọc vài câu, người lạ chỉ cảm thán.

Đến bến tàu, ở đây có ba bốn điểm thu mua hải sản.

"Anh, vào nhà này đi.” A Hòa kéo tay anh, tiến đến một nhà ở giữa. Cổng có một cô nương mười tám mười chín tuổi đứng đó. Cô nương hơi gầy, cao chừng mét sáu, ngũ quan thanh tú, chỉ là hơi ngăm đen.

"A Cẩn ca, anh đến rồi." Thấy Triệu Cẩn, mặt cô gái rạng rỡ hẳn lên.

"Ừ, Bình Bình càng ngày càng xinh đẹp."

Triệu Cẩn thuận miệng khen một câu, khiến Lâm Bình vừa thẹn thùng vừa mừng rỡ.

"Còn em nữa, Bình Bình, em cũng đến. Anh ấy vẫn là do em kéo tới, bọn em tìm được hàng ngon, em đã nghĩ là bán cho nhà mình, giá cả thì cứ nói..."

A Hòa cứ thao thao bất tuyệt.

"Lại là thằng nhãi này, cút mau lên, còn lảng vảng trước cửa nhà bà, có tin bà đánh cho không." Đúng lúc này, Lâm phụ từ trong nhà thò đầu ra cửa sổ, có lẽ thấy A Hòa, liền cầm lấy một cây gậy vừa nói vừa đi ra.

Ra đến ngoài, ông gọi con gái mình đến trước mặt, rồi mới quay lại nói: "Con vào phòng đi."

Lâm Bình liếc nhìn Triệu Cẩn, khẽ hừ một tiếng với bố mình rồi quay người vào nhà.

"Thằng nhãi ranh, chính mày ngày nào cũng lượn lờ trước nhà tao đúng không? Tin tao đánh gãy chân mày không, cút mau!"

Theo tiếng quát của Lâm phụ, người vây quanh càng lúc càng đông, ai nấy cũng muốn xem náo nhiệt.

"Lão Lâm, tại con gái ông xinh quá đấy thôi."

"Lão Lâm à, đây là rể mới tới cửa hả? Ông cầm gậy làm gì?"

Xung quanh đều là các trạm thu mua, mọi người coi nhau là đối thủ cạnh tranh. Bình thường quan hệ cũng không đến nỗi nào, nhưng giờ gặp chuyện buồn cười của Lâm phụ, đương nhiên không bỏ qua, thi nhau trêu chọc.

Lão Lâm trừng mắt giận dữ nhìn đám người, rồi lại giơ gậy lên nhìn Triệu Cẩn và A Hòa: "Còn chưa cút hả?"

Triệu Cẩn im lặng liếc nhìn A Hòa, cái thằng này ngày thường gây chuyện gì không biết.

"Lão Lâm, chúng tôi đến bán hàng, ông không mua thì chúng tôi tìm nhà khác."

"Bán cái rắm, mấy cái tâm tư nhỏ mọn của các cậu, tưởng tôi không biết à..."

Nói được nửa câu, ông thấy Triệu Cẩn chỉ vào thùng đặt dưới chân. Vừa rồi mọi người chỉ lo xem náo nhiệt, chẳng ai để ý đến cái thùng bên cạnh chân hắn.

"Nghêu vua, lấy đâu ra nhiều thế?"

Lão Lâm cầm gậy vội vã buông xuống, tiến lại gần nhìn, rồi nhặt một con lên: "Con nào con nấy to thế, lại còn tươi rói như vừa mới đào."

"Trời ạ, hai cậu đào đâu ra nhiều nghêu vua thế?"

"Hai cậu không phải ra biển đấy chứ, ở trên đảo nào à?"

"Ối chà, con nào con nấy to, lại còn mập nữa chứ. A Cẩn à, cậu còn đào được cả con trai nữa à?"

"Hai cậu không phải vào nhà ai nuôi trộm đấy chứ?"

"A Cẩn, Lão Lâm vẫn cầm gậy kìa, hay là bán cho tôi đi, giá cả cậu cứ yên tâm.”

Mọi người đứng không xa, hơn nữa Triệu Cẩn cũng coi như người nổi tiếng ở đây. Trước kia thi đỗ đại học oai phong, một thời là con nhà người ta trong miệng mọi người. Đến giờ bỏ học, thất bại, lại thành con nhà người ta trong miệng mọi người.

"Hoang dã hay nuôi dưỡng mà qua được mắt các ông? Lão La, tôi thì muốn bán cho ông lắm, nhưng thằng em tôi nó không chịu, nó nhất định bán cho Lão Lâm." Nói rồi, hắn chỉ A Hòa đang toe toét cười phía sau.

Khóe miệng Lão Lâm giật giật, nhưng lần này thật sự không mắng nữa. Làm ăn ai lại mắng khách bao giờ, huống hồ mớ con trai này xem ra là hàng thượng hạng. Bờ biển giờ ngày nào cũng bị người ta xới tung tám trăm lượt,

Muốn một lần đào được nhiều con trai như vậy, căn bản không thể.

Đúng như Triệu Cẩn nói, nuôi dưỡng hay hoang dại, bọn họ thu hàng mỗi ngày, sao nhận không ra.

Đầu năm nay, nghĩ một ngày đào được nhiều nghêu vua hoang dã như vậy, tỷ lệ quá nhỏ.

"Hàng ngon, tôi mua 16 tệ một cân." Lão Lâm nói, rồi kéo đến một cái cân, để Triệu Cẩn đổ hết con trai trong thùng ra, ông muốn xem chất lượng trên dưới có đồng đều không, tiện thể đãi bớt cát.

Trên bến tàu, luôn tụ tập không ít người. Người gánh thuê, người bốc xếp hàng lên xe, người giúp sắp xếp lưới đánh cá, phân loại hàng hóa. Chỉ cần chịu khó, luôn có việc để làm.

Đại ca Triệu Bình của Triệu Cẩn hôm nay không lên núi, sau khi đưa gạo cho Triệu Cẩn xong thì ra bến tàu làm việc.

Hiện tại là mùa cấm biển, tranh thủ thời gian này để sửa chữa bến tàu. Triệu Bình biết nghề xây, giúp trát xỉ măng vào giữa các hòn đá, một ngày 80 tệ, tiền công coi như không tệ, chỉ là không ổn định, hôm nay có, ngày mai chưa chắc.

"A Bình, A Hòa lại đi trêu chọc con gái Lão Lâm, em trai cậu còn muốn đánh nhau với Lão Lâm kìa." Người trên bến tàu hô hào.

Người ở dưới nghe được đại khái, lại hô to về phía Triệu Bình: "A Bình, em trai cậu trêu ghẹo con gái Lão Lâm, Lão Lâm muốn đánh nó còn động cả gậy kìa."

Lập tức lại có người tiếp lời: "A Bình, em trai cậu với con gái Lão Lâm muốn bỏ trốn, bị Lão Lâm dùng gậy ngăn lại."

"A Bình, em trai cậu làm con gái Lão Lâm có bầu rồi muốn dẫn nó bỏ trốn, bị Lão Lâm bắt được."

Triệu Bình nghe đến câu cuối cùng thì sợ đến suýt nữa trượt chân ngã từ trên cao xuống. Anh vội vã vút bỏ dụng cụ trong tay, cuống cuồng chạy lên.

Chạy trên đường, đầu óc anh vẫn còn ong ong. Nếu thật sự làm người ta có bầu, thì đúng là đại họa.

Lão Lâm có hai đứa con trai, chắc chắn không đồng ý cho em mình ở rể. Nếu mà kết hôn, nói đùa à, với cái nhà đá lụp xụp hai gian của A Cẩn, có mù Lão Lâm cũng không đồng ý.

Dù thế nào, cũng không thể để em trai mình thiệt thòi. Nghĩ đến đây, thấy ven đường có một khúc gỗ, anh liền tiện tay cầm theo.

Trong lòng thấp thỏm, anh chạy đến chỗ thu mua hải sản, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến anh trợn tròn mắt.

Em trai mình đang khoác vai Lão Lâm, hai người ngậm điếu thuốc, còn cười nói vui vẻ. Tuy nụ cười của Lão Lâm có hơi gượng gạo, nhưng đúng là đang cười mà.