Logo
Chương 5: Giá cả cũng không tệ lắm

Việc Lão Lâm báo giá 16 tệ một cân, Triệu Cần kỳ thực cũng không rõ đắt rẻ ra sao. Vào thời điểm này, các trạm thu mua khác sẽ không lên tiếng, nếu không thì kết thành tử thù.

Hắn nghĩ ngợi, rút một điếu thuốc đưa cho Lão Lâm, châm giúp hắn rồi mới châm cho mình một điếu. Lúc này, hắn mới khoác vai Lão Lâm nói:

"Chú Lâm, chú cũng không thể ép cháu quá chứ. Ngêu chúa nuôi còn bán được đến 20 tệ một cân, đây của cháu là ngêu hoang thuần túy mà chú lại trả có 16 tệ thì thấp quá.

Chú xem, cháu là cháu ưng cái bụng chú, biết chú Lâm làm ăn thực tế nhất. Chú nới tay thêm cho cháu đi."

Lão Lâm rít một hơi thuốc, có chút dở khóc dở cười. Hai người ai cũng hiểu rõ, nhưng chưa từng quen thân sâu sắc. Ai ngờ Triệu Cần lại có tính tình sởi lởi như vậy, mở miệng một tiếng "chú" khiến ông có chút ngại.

"18 tệ, hết cỡ rồi đấy. Ta thu vào cũng phải gánh rủi ro, bán không được lại ôm hàng vào người.”

"Chú Lâm, cháu hỏi thật chú, dạo này chú thu được con ngêu nào to đầu cỡ này, lại còn là ngêu chúa hoang dại thuần túy không?"

Lão Lâm thật thà lắc đầu. Thu thì có thu, nhưng cùng lắm mỗi lần chỉ được hai ba cân. Nhiều như thế này thì lâu lắm rồi chưa gặp.

"Chú Lâm ạ, phẩm chất tốt như này, chú đưa ra chợ hải sản, cháu lo chú còn chưa kịp vào đã bị người ta tranh nhau cướp mất. Nhỡ mà gặp được ông chủ nào ưng ý cả mẻ này,

Đến lúc đó giá cả còn không phải chú muốn nói bao nhiêu thì được bấy nhiêu à? Chú cũng biết tình cảnh của cháu, trước kia có chút khinh suất, bây giờ chẳng phải đang muốn làm ăn tử tế hay sao? Chú nỡ ép giá cháu thế này, chú có thấy áy náy không?"

Lão Lâm bị hắn chọc cười: "Mày cũng biết mày trước đây khinh suất à? Cái miệng thằng nhãi này, thật sự là có thể nói chết thành sống ấy chứ. Thôi được, coi như chú thấy mày muốn làm lại, chú lỗ vốn cũng thu 23 tệ, kịch kim."

"Được, cháu tin chú Lâm, chú nói bao nhiêu là bấy nhiêu." Triệu Cần trong lòng đã tính toán giá này cũng xêm xêm rồi, liền quả quyết nói.

Lão Lâm: ...

Thằng nhãi này vắt kiệt lợi nhuận của mình mà vẫn nói được như vậy.

"A Cần, đám con trai này là do cậu đào à?" Triệu Bình cũng nghe người bên cạnh nói, giờ phút này có chút không chắc chắn mà hỏi, trong lòng thầm mắng đám người nhiều chuyện không đáng tin.

"Anh, sao anh lại tới đây?" Triệu Cần ngạc nhiên quay đầu, mới phát hiện anh trai mình thế mà đến. "Tôi nghe nói... nghe nói cậu đào được không ít con trai nên qua xem thử.”

"Em với A Hòa đào từ sáng đến giờ, mới được có chút xíu này thôi."

Đám người bên cạnh nghe được câu này, ai nấy đều trợn trắng mắt, hận không thể xông lên đánh cho Triệu Cần một trận. Cái này mà gọi là "chút xíu"?

Một buổi sáng đào được mấy chục cân ngêu chúa, đừng nói là từ sáng đến giờ, chính là ba bốn ngày đào được nhiều như vậy cũng phải vui mừng lắm rồi.

Triệu Bình lần này là thật sự cao hứng. Sáng nay anh đã cảm thấy em trai mình có vẻ thay đổi, vốn còn tưởng là ảo giác của mình, không ngờ bây giờ nó đã biết kiếm tiền rồi. Anh tương đối vụng về, chỉ biết cười và nói "tốt, tốt, tốt".

"Chú Lâm, cân đi, khoan đã.".

Triệu Cần nhìn thấy anh trai thì nghĩ đến gì đó, lại từ trong chậu lớn lấy ra mười con to mập cất vào thùng, để Lão Lâm cân số còn lại.

Cái cân liền ở bên cạnh, Lão Lâm cầm một cái sọt để lên, vừa đi tạ về sau, lại đem cơn trai đổ lên cân, tổng cộng 42 cân, thành 1092 tệ.

"Chú Lâm, cháu không có tiền lẻ trả chú, hay là mình tính chẵn 1100 tệ luôn đi."

Lão Lâm đang cầm chìa khóa mở rương, nghe thấy câu này động tác khựng lại. Mày không có tiền lẻ, tao có, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, mấy đồng bạc lẻ cũng lười nói. Ông đếm mười một tờ trăm đưa cho Triệu Cần.

Triệu Cần đếm xong thấy không có vấn đề gì, vừa hay nhìn thấy bên cạnh có bao thuốc, liền rút một điếu, vẫy vẫy tay nói: "Chú Lâm, lần sau có hàng tốt cháu lại bán cho chú."

Lão Lâm dở khóc dở cười, thằng nhãi này thật đúng là một chút thiệt thòi cũng không chịu. Vừa nãy mời mình một điếu thuốc, bây giờ lại lấy lại.

"Anh, anh từ đâu đến đây vậy?"

Triệu Bình kể về việc anh làm ở bến tàu, còn nói giờ cũng đến giờ cơm trưa, anh trực tiếp về nhà ăn cơm, buổi chiều lại đi làm cũng được.

Đi tới bên cạnh quầy bán quà vặt, Triệu Cần mua hai bao Nhuyễn Hồng Hà, một bao sáu tệ rưỡi, trả tiền xong, lại xin bà chủ một cái túi ni lông.

Hắn đem mười con trai để riêng trong thùng đổ vào túi, đưa cho anh trai: "Mấy con này cũng ngon lắm, anh mang về cho cháu cháu em bồi bổ.".

"Hơn 20 tệ một cân, cậu để lại làm gì, còn không bằng làm thịt con gà. Tôi không cần, cậu giữ lại tự ăn đi."

Tại trạm thu mua, nhìn thấy em giữ lại, Triệu Bình đã muốn nói, nhưng anh cố nhịn. Chỉ cần em trai biết làm ăn, thì nó giữ lại một ít tự ăn cũng không sao. Bây giờ thấy nó giữ lại cho mình, anh vừa cảm động lại có chút đau lòng.

"Cầm lấy đi! À phải, tiền em tạm thời chưa trả được, đợi kiếm được nhiều em đưa anh cả một nắm." Hai năm nay, hắn nợ anh trai không ít. Hôm nay mười tệ, ngày mai năm mươi, anh trai lén lút nhét cho hắn không ít. Nếu như vẫn còn sáng sớm mai, năm mươi tệ kia làm sao cũng không lấy ra được. Đem mình có cho hết mình lại không thể một phân tiền cũng không có,

Dứt khoát chờ qua một thời gian ngắn kiểm tiền, lại một nắm cho đại ca đi, bao nhiêu tiền cũng không có sổ sách, đến lúc đó nhìn xem cho chính là dù sao là thân huynh đệ, cả một đời dài lắm.

"Tiền kia còn làm gì, là anh làm đại ca nên."

Triệu Cẩn nhìn anh trai, cầm con trai đưa nói: "Mang về cho các cháu, đây là em cái này khi thúc thúc nên."

Nghe hắn nói vậy, Triệu Bình nhếch miệng cười một tiếng, lần này không tiếp tục cự tuyệt, cầm con trai về nhà.

Thấy anh trai về nhà, Triệu Cần lại trở lại quầy bán quà vặt mua hai thùng mì tôm, hai cái xúc xích hun khói. Bây giờ nhanh chóng làm cơm trưa thì chắc chắn không kịp, ăn tạm cái gì đó vậy.

Trở lại phòng, Triệu Cần liền vội vàng nấu nước pha mì. Trong lúc chờ đợi, hắn đem tiền móc ra, đếm 220 tệ đặt lên bàn.

"A Hòa, về sau cậu chỉ cần đi biển bắt hải sản với tôi, thu hoạch chia đôi. Anh em thân thiết, sòng phẳng rõ ràng. Nếu cậu cảm thấy ít, thì tự đi mà làm một mình."

A Hòa nhìn số tiền đặt trên bàn thì ngẩn người, sau một khắc tay chận lại nói: "Tớ không muốn, đi theo cậu chơi là tớ tự nguyện, còn lấy tiền, tớ còn mặt mũi nào nữa?"

Triệu Cần không vui đá cậu một cái, bị cậu ta rất mềm mại tránh thoát, miệng còn ha ha cười.

"Ngồi xuống, nghe tớ nói."

A Hòa thấy hắn nghiêm túc, liền chuyển ghế ngồi đối diện hắn.

"Cậu cũng 19 tuổi rồi, bà cậu năm nay cũng 60 rồi chứ?”

"Bà tớ 63 tuổi."

"Đúng rồi, đều 63 rồi. Cậu bảo bà còn làm được mấy năm nữa? Cậu không có bố mẹ, tớ có bố cũng như không, tớ có anh trai, nhưng anh ấy cũng có gia đình, có con cái, vợ con. Cho nên tớ không thể trông cậy vào anh trai được.

Bà cậu đều từng tuổi này rồi, cậu còn định ăn bám bà cậu mãi à? Cậu phải nghĩ xem, làm sao để phụng dưỡng bà cậu tuổi già chứ.

A Hòa, đàn ông không có tiền thì đáng đời sợ cả đời. Anh em mình có tay có chân, cũng không ngu ngốc hơn ai, bằng cái gì người khác có thể phát tài, anh em mình lại phải chịu cảnh khốn cùng? Cho nên từ hôm nay trở đi, tớ muốn đổi cách sống,

Để người trong thôn về sau thấy hai ta, đều phải giơ ngón tay cái lên, muốn làm cho những người trong làng này phải lác mắt đi."

A Hòa tính tình hoạt bát, nhưng không ngốc. Tuy nói những lời này cậu ta có thể nghe vào không nhiều, nhưng cậu ta cũng thật sự không có ai để chơi, chỉ có thể đi theo Triệu Cần.

"Ca, tớ nghe cậu."

"Vậy thì nhanh chóng cất tiền đi. 20 tệ giữ lại tiêu vặt, 200 tệ đưa cho bà cậu, bảo bà cậu cất đi. Bà cậu chắc chắn sẽ vui lắm."

PS: Tác giả không phải người vùng biển, chỉ là thích đề tài thôn quê, nên muốn viết một quyển.

Trong sách có thể sẽ đề cập đến nhiều loại hải sản. Nếu không phải đặc sản của khu vực nào, mong mọi người bỏ qua. Chỉ cần là vùng duyên hải có, tôi đều có thể viết.

Mong mọi người đừng tranh cãi. Nếu có bạn đọc nào cùng sở thích, xin mời thêm vào tủ truyện, tôi sẽ cố gắng cập nhật, hô hô hô, cố lên.