Logo
Chương 47: Điên cuổng nhặt hàng

"Ta cũng nhặt được một cái." Chẳng bao lâu, A Hòa cũng giơ một cái Hưởng Loa lên, hớn hở nói.

"Đi trở về." Triệu Cần ngẩng đầu, phát hiện A Hòa đã xuống nước sâu đến bắp chân, mà đằng xa có một đợt sóng lớn đang ập tới, lập tức quát lớn.

A Hòa rất nghe lời, ôm Hưởng Loa vội vã đi về phía bờ. Đi được nửa đường thì sóng vẫn đánh tới, nhưng nhờ bãi biển giảm xóc, khi sóng đến gần đã nhỏ đi nhiều. Dù vậy, A Hòa vẫn bị dội cho một gáo nước biển từ đầu đến chân, thân thể cũng loạng choạng.

"Không được phép xuống nước nữa." Triệu Bình cũng quát một câu, A Hòa xoa xoa nước trên mặt, đáp ứng.

Triệu Cần thầm nghĩ trong lòng, có chút tính sai. Nếu có thể mang theo dây thừng thì tốt, như vậy ba người có thể nối liền nhau, nếu một người bị sóng đánh ngã, hai người kia còn có thể nhanh chóng kéo lên.

Nhưng nhìn đống hải sản trên bờ biển, giờ bảo hắn rời đi thì hắn không nỡ.

"Nhìn cái này của ta này." Triệu Bình hưng phấn giơ lên một con hải sâm, cái đầu rất lớn, chắc phải được nửa cân.

Triệu Cần không nghe rõ đại ca nói gì, nhưng nhìn vẻ mặt tươi cười của anh, còn cả con hải sâm trên tay, thì cũng đoán được.

Cả ba người đều không ai hút thuốc, không phải vì bận rộn quên mà chủ yếu là gió lớn, lại lẫn mưa phùn, thuốc lá trong túi chắc giờ cũng ướt hết rồi.

"Các ngươi không muốn sống à?" Lão Trương bán đồ ăn cách đây không xa, sáng sớm phát hiện mấy con vịt chạy mất, liền đội gió đi tìm. Kết quả đứng ở chỗ cao phát hiện trên bờ biển có ba bóng người, ông liền đi tới.

Trên bờ ông đã gọi vài tiếng, nhưng vì gió lớn nên không ai nghe thấy, lúc này mới cẩn thận đi xuống bãi. Vừa dút lời, ông nhìn thấy Triệu Cần nhặt một vật đen sì ném vào thùng, lập tức hai mắt trừng lớn, "Ngọa tào, là hải sâm!"

Nói xong, ông cầm gậy khua lên rồi cũng xoay người nhặt.

"Lão Trương, trưa nay mời ông ăn đồ biển."

Ba người tự nhiên không ngăn cản Lão Trương nhặt, nhưng trong lòng ít nhiều cũng có chút khó chịu. Triệu Cần đứng gần đó, không vui nói một câu.

"Được được được, muốn ăn gì thì ăn cái đó, nhanh nhặt đi." Lão Trương còn kích động hơn cả bọn hắn.

Ông không mang đồ đựng, chỉ có thể lần lượt đem hải sâm nhặt được đặt lên chỗ cát cao. Triệu Bình thấy vậy liền lấy ra một cái bao tải đưa cho ông.

"Đại ca, anh mang mấy cái túi?"

Ngoài hai cái đang đựng đồ, trước khi đến Triệu Cần đã thấy đại ca cầm túi, vốn tưởng chỉ một cái, ai ngờ giờ lại móc ra ba bốn cái.

Còn chưa vừa ý nhau à, thế mà chuẩn bị kỹ càng như vậy, còn hơn cả mình. Triệu Bình cười ngượng ngùng, không nói gì, cúi đầu nhặt tiếp.

Kỳ thực còn có không ít biển lệ tử, lông cáp các loại, trăng biển cũng không ít con to, nhưng Triệu Cần và A Hòa căn bản không thèm để mắt, chỉ có ốc biển lớn bọn họ mới nhặt.

Trong thùng của Triệu Cần đã đầy ốc và hải sâm, còn có bốn năm cái Hưởng Loa cái đầu cũng không nhỏ.

Nhân lúc đổ hàng từ thùng vào bao tải, hắn liếc nhìn bảng hệ thống. Điểm cống hiến đã tăng lên 125, đoán chừng là nhờ Hưởng Loa và ốc biển.

Còn giá trị may mắn thì từ 72 giảm xuống 68, chỉ mất có 4 điểm, rất có triển vọng!

Điều đó chứng tỏ hải sâm lớn như vậy là do tự nhiên, nên dù nhặt được bao nhiêu cũng không tốn vận may.

Vừa lúc A Hòa cũng đi lên đổ hàng, Triệu Cần tiện tay giúp hắn giữ miệng bao tải. Hai người không ai để ý nghỉ ngơi, lại vùi đầu vào "chiến đấu".

Lão Trương thấy bọn họ có ba người, còn mình chỉ có một, vừa thèm vừa tức. Nhưng ông cũng chẳng làm gì được, lúc đi tìm vịt ông không mang điện thoại, giờ muốn gọi người nhà cũng không được.

Muốn ông về gọi người thì ông lại không nỡ, nhỡ vừa đi, bờ biển hết hàng thì sao, thà cứ ở lại nhặt thêm chút.

Từ khi Lão Trương gia nhập, Triệu Cần và đồng bọn cũng thay đổi thái độ lười biếng, không tranh giành trước đó. Bọn hắn sợ Lão Trương nhặt nhiều hơn mình nên càng thêm cẩn thận.

"Anh, mọi người có mang nước không?" A Hòa liếm môi nói, dù ngay mép nước nhưng ai dám uống nước biển.

Triệu Cần vỗ trán, đúng là quên mất chuyện này. Giờ phút này sóng vẫn lớn, nhưng mưa đã tạnh. Hắn nghĩ ngợi rồi lấy điện thoại trong túi nhựa ra.

Mở túi, bấm số nhà đại ca.

"Chị dâu, chúng em ở bãi cát phía đông thôn, mang cho em một bình nước, nhanh lên, đi đến cái đường nhỏ kia nhé." Hắn gần như hét lên vì sợ gió lớn, Hạ Vinh nghe không rõ. Còn Hạ Vinh nói gì thì hắn chẳng nghe thấy gì.

Lão Trương ngẩng đầu thèm thuồng liếc cái điện thoại của hắn. Triệu Cần hiểu ngay suy nghĩ của ông, quả quyết nói: "Không cho mượn, đừng hòng."

"Tôi có thèm mượn đâu." Lão Trương cười ngượng ngùng.

Tin ông mới lạ!

Cũng không thể để nhiều người biết quá, không thì còn phần của bọn họ nữa.

Gọi chị dâu tới, hắn nghĩ bụng, có thêm một người thì nhặt được nhiều hơn. Lão Trương có thể phát hiện ra bọn hắn, ai dám chắc người khác không phát hiện được.

Triệu Bình là người chăm chỉ nhất. Gần hai giờ, anh ta đã nhặt gần đầy một bao tải. Đương nhiên, cách nhặt của anh ta khác với Triệu Cần và A Hòa, anh ta thấy gì nhặt nấy, không như hai người kia chỉ chọn đồ đắt tiền.

"Anh, nhìn em nhặt được cái gì này." A Hòa hưng phấn giơ lên một con ốc.

Triệu Cần nhìn sang, chỉ thấy A Hòa đang cầm một con ốc, to gần bằng đầu hắn, toàn thân màu vàng đất, giống như một quả đu đủ chín mọng.

"Chà, ốc mít to thế, phải đến năm sáu cân." Triệu Bình cũng ngẩng đầu nhìn một chút, mùng tố nói.

"A Hòa, đừng khoe khoang, nhanh nhặt đi, không thì lát nữa Lão Trương nhặt hết đấy." Triệu Cần thúc giục.

Lão Trương nghe thấy câu này, như bị ai đổ cả bát thuốc đắng vào miệng. Mấy người các cậu, tôi có một mình, câu này là ý gì hả?

Thôi được rồi, không thể tranh cãi, nhỡ Triệu Cần để bụng rồi bày kế hãm hại mình thì sao.

Đúng vậy, trong thôn hiện tại không ít người ấn tượng về Triệu Cần là như vậy, hận đến nghiến răng nhưng không dám đắc tội. Chuyện hai nhà Lâm cãi nhau trước đó, người ta đồn là do hắn bày kế. Lúc ấy còn có một bộ phận người không tin.

Nhưng khi Để Mẫn đem chuyện của hắn ở xưởng xoài ra nói, mọi người trong lòng đều có chung nhận định, sau này tốt nhất đừng đắc tội thằng này.

Triệu Cần tự nhiên không rõ Lão Trương đang nghĩ gì, nếu không chắc chắn sẽ kêu oan thấu trời. Chuyện đó thì liên quan gì đến ông chứ.

Hạ Vinh trên đường tới còn oán trách, trời gió lớn thế này mà còn biết chơi bời lung tung, không sợ sóng cuốn đi à. Kết quả vừa đến gần, nhìn thấy bọn hắn nhặt đồ từ trên bãi ném vào thùng, lập tức kinh hỉ.

"Đây là hải sâm?”

Triệu Bình ngẩng người lên cười ha ha, coi như đáp lại, rồi lập tức xoay người làm tiếp. Triệu Cần thấy chị dâu đến liền giật lấy ấm nước tu ừng ực. Hắn không muốn uống chung nước với người khác, nên giành uống trước, uống xong mới đưa cho A Hòa.

Hạ Vinh vừa rời tay khỏi ấm nước, eo gần như đồng thời cong xuống, miệng lẩm bẩm, sao Lão Trương cũng ở đây.

Lão Trương lão phiền muộn, ông cũng coi như là người hiền lành trong thôn, sao giờ ai nhìn ông cũng không vừa mắt thế nhỉ.