Sau khi phân loại hàng xong, Triệu Cần thấy hơi buồn ngủ. Dù tối qua không thức khuya, nhưng sau nửa đêm, trong lòng vẫn luôn nghĩ đến giá trị may mắn hôm nay nên không ngủ ngon giấc. Sáng sớm hơn năm giờ đã tỉnh.
Nhìn đại ca đang ngồi nhâm nhi điếu thuốc là biết, không sai biệt lắm bốn giờ rồi. Đoán chừng lát nữa Trần Đông sẽ đến thu hàng, mình cũng không nên ngủ.
Anh móc thuốc ra hút để tỉnh táo. Hạ Vinh thỉnh thoảng đứng ở cửa ngóng ra, miệng lẩm bẩm sao còn chưa tới.
"A Cần, bọn họ có biết thôn mình không? Hay là để anh ra trấn đón một đoạn?" Lần thứ ba ra cửa, Hạ Vinh sốt ruột nói.
Triệu Bình nghe vậy, liên tục nói phải phải phải, đứng dậy định dắt xe máy đi.
Triệu Cần giữ tay đại ca lại, ấn anh ngồi xuống: "Thôi đi, người ta chắc chắn biết. Kể cả không biết nhà mình ở đâu, thì cứ hỏi, đường rộng miệng lớn mà.".
"Đi xe máy à?" Hạ Vinh thấy một chiếc xe máy từ xa đang tiến lại, mừng rỡ nhưng vẫn còn nghi hoặc.
Quả nhiên, xe máy dừng trước cửa nhà anh. Nhưng không phải Trần Đông mà là Cận Tiểu Công.
"Ôi, Cận cảnh sát, sao cậu lại đến? Vào nhà đi." Triệu Cần thấy người, cười đứng dậy chào đón.
Cận Tiểu Công cười: "Không phải cậu bảo rảnh thì đến chơi à? Hôm nay tớ được nghỉ, tối đến nhà cô ăn cơm, tiện đường ngang qua thôn cậu nên ghé thăm."
Nói rồi, anh chỉ vào người: "Tớ tự giác lắm, không mặc đồng phục.”
"Trước kia chỉ là nói đùa thôi. Mặc gì đến tớ cũng hoan nghênh. Vào nhà ngồi, uống chén trà."
Cận Tiểu Công xua tay bảo anh đừng vội. Đoạn anh liếc mắt ra hiệu.
Triệu Cần đứng dậy chỉ ra phía sau nhà. Hai người đi ra sau vườn. "Cận cảnh sát có việc à?"
"Đổi cách xưng hô đi, gọi tớ Tiểu Công, hoặc A Công. Tớ gọi cậu A Cần. Chắc tuổi tác chúng ta cũng xêm xêm nhau thôi, đừng anh anh em em làm gì."
Triệu Cần không để ý lắm. Anh móc thuốc ra mời, Cận Tiểu Công xua tay từ chối: "A Cần, hôm qua Lại Bao ở thôn cậu báo chuyện cậu với Triệu Hải Đông, cậu biết không?"
Triệu Cần gật đầu. Lại Bao chính là Lại Văn Đại. Vì hồi xưa sinh con vượt kế hoạch, không nộp đủ tiền phạt nên bị làng lấy một bao khẩu phần lương thực. Vì thế có biệt danh là Lại Một Bao, gọi riết thành Lại Bao.
"Chuyện này nói cho cậu cũng không tính là trái kỷ luật. Trước đây người báo cậu chính là Triệu Hải Đông. Không ngờ hắn lại vừa ăn cướp vừa la làng."
Triệu Cần hơi ngớ người. Lúc ấy anh viết thư tố giác Triệu Hải Đông chỉ là để chọc tức đối phương. Nghe giọng Cận Tiểu Công thì có vẻ đúng là có vấn đề thật.
"Triệu Hải Đông là đường thúc của tôi. Sao chú ấy cũng tham gia vào?"
"Triệu Hải Đông đương nhiên là chối bay biến. Nhưng Lại Văn Đại một mực khẳng định, hắn biết việc thanh đường bên cạnh thôn bán cua là do Triệu Hải Đông báo tin, còn hứa bán xong chia ba bảy."
"Vậy giờ là sao?" Triệu Cần không biết đường thúc có thật sự tham gia hay không, hay là Lại Bao muốn kéo người vào cho có đồng bọn. Nếu thật thì lá thư của anh cũng coi như chó ngáp phải ruồi.
"Theo Lại Văn Đại khai, hai lần tổng cộng hắn trộm hơn một trăm cân. Nhưng bên bị mất lại báo thiếu hai trăm sáu mươi cân cua."
"Tớ đoán, chắc người ta sợ chúng ta không coi trọng nên khai nhiều lên thôi. Nhưng vụ này đúng là không tra được, ai bảo cả hai đều không trong sạch. Đáng đời."
"Bồi thường thiệt hại cho người ta xong chưa?" Triệu Cần hỏi.
"Đâu có đơn giản vậy. Hai người bồi thường đủ hai trăm sáu mươi cân hàng. Mỗi người còn bị phạt hai ba ngàn, tạm giam ba ngày để nhớ đời."
"Nhưng giờ mới chỉ là dự kiến thôi. Dù sao bên tớ chỉ có quyền xử phạt dưới năm trăm tệ. Nên trưởng phòng định báo lên cấp trên."
Triệu Cần hiểu rõ, anh cũng không tiện hỏi nhiều về quy tắc.
"Lần này tớ tiện đường ghé qua, muốn báo cho cậu biết tình hình. Lần trước tớ nóng vội quá. Tạm thời cậu đừng nói với ai nhé, chuyện này vẫn chưa ngã ngũ đâu."
"Cậu yên tâm."
Xong việc, Cận Tiểu Công định đi. Triệu Cần nhìn thùng giỏ hải sản trong sân, bảo anh đợi chút. Anh tìm một cái túi tiện, cho anh mười cân ốc biển.
Đồ quý hơn thì anh tiếc, cũng sợ đối phương ngại.
"Làm gì vậy, tớ không cầm đâu."
"Nhà cậu tối nay liên hoan, mang ít đồ ăn đến góp vui. Nói trước, tớ không phải vì thân phận của cậu mà tặng, tớ tặng cậu vì chúng ta là anh em, là bạn bè."
Nghe anh nói vậy, Cận Tiểu Công cười gật đầu: "Được, anh em tặng, tớ nhận."
Tiễn ra đến cửa, nhìn xe máy của đối phương rời đi, anh mới quay vào nhà.
"Anh, có tin tức về Lại Bao rồi à?" A Hòa mừng rỡ hỏi. Hạ Vinh và Triệu Bình cũng nhìn anh chờ đợi.
"Ừm, chắc là hai người bọn họ không thoát được đâu. Lại Bao đã nhận tội rồi, giờ chỉ còn chờ xử lý thôi." Anh nói mập mờ.
"Tôi biết ngay cái nhà đấy không ai tốt đẹp gì. Còn làm hại cháu phải ra đồn một chuyến." Hạ Vinh chửi.
Triệu Bình thì ngồi đó thở dài. Đang yên đang lành, không sống được sao lại tham lam đến thế.
"Xin hỏi đây là nhà Triệu Cẩn phải không?" Ngoài cổng có người hỏi. Vừa dứt lời thì thấy Triệu Cần đứng dậy, anh ta cười nói: "Tôi đến muộn rồi.”
"Không muộn đâu. Còn làm phiền anh một chuyến. Đây là nhà đại ca tôi."
Người đến là Trần Đông. Bên ngoài phong thanh lớn nên mọi người không nghe thấy tiếng xe.
Chưa kịp ra sau vườn xem hàng thì ngoài cổng lại có người đến.
"Triệu Cần, em đi cùng anh ấy đến chơi. Lần trước dưa hấu còn nhớ không?"
"Nhớ chứ, không chỉ nhớ mà còn rất ngọt. Hôm nào em qua siêu thị nhà anh, anh giúp em quảng cáo.".
Trần Tuyết nghe Triệu Cần ba hoa thì che miệng cười.
Thấy cô gái đến, lại còn quen A Cẩn như vậy, Hạ Vinh sáng mắt, quan sát cô gái tỉ mỉ.
Cô cao khoảng mét sáu lăm, tướng mạo thanh tú, da rất trắng. Ở vùng biển mà có cô gái trắng như vậy thì hiếm thấy. Quan trọng là dáng người cân đối, trước sau nở nang, nhìn là biết đảm đang.
"Cháu là bạn Triệu Cẩn à? Mau vào nhà ngồi."
Trần Tuyết nhìn Triệu Cần như hỏi xin xác nhận.
"Đây là tẩu tử của cháu."
"Chào tẩu tử. Nhà em ở trạm thu mua trên trấn. Lần trước anh này mang ốc đến bán là nhà em thu mua đấy ạ." Nói rồi cô chỉ Triệu Bình.
Hạ Vinh thấy đối phương không khách sáo thì càng mừng, tiến lên nắm tay Trần Tuyết kéo vào ngồi.
Trần Đông luôn cảm thấy có gì đó không đúng nhưng nhất thời không nhận ra. Đúng lúc Triệu Cần kéo anh đi xem hàng, anh lập tức bị phân tán sự chú ý.
"Trời ạ, nhiều thật!" Trần Đông nhìn thấy hàng liền sáng mắt.
Anh xem hải sâm trước, tùy ý chọn hai con trong giỏ lên tay cân: "Chọn xong rồi à?"
"Chúng tôi cũng chỉ áng chừng thôi. Anh yên tâm, chắc chắn sẽ có con nặng hơn một chút, nhưng con nào thiếu một chút thì chắc không có đâu, có thì cũng cực ít."
"Làm ăn với cậu đâu phải lần đầu. Lần trước ốc biển các cậu cũng chọn cẩn thận như vậy mà. Tôi tin cậu."
Trần Đông nói, rồi lại mừng rỡ nhìn Hưởng Loa. Món này giá cả chênh lệch lớn lắm. Nếu nhỏ thì giờ cũng phải bốn năm chục tệ một cân. Nhưng con nào hai cân trở lên thì ít nhất cũng phải một trăm tám mươi tệ một cân.
