Logo
Chương 51: Trần Đông rất không tệ

Trần Đông nghiệm hàng xong, nói với Triệu Cẩn: "Huynh đệ, cậu toàn đưa hàng tốt đấy nhỉ. Kể cho tôi nghe xem, lần trước vào thành phố cậu mang hàng gì thế?"

Triệu Cẩn nghĩ ngợi, cảm thấy cũng không cần giấu hắn, nói ra để đối phương biết mình thường xuyên có hàng tốt, cũng sẽ không ép giá: "Bào ngư, hai con đầu khoảng ba mươi cân, còn lại thì nhỏ hơn, cộng lại không đến hai trăm cân."

Trần Đông tròng mắt như muốn lồi ra ngoài: "Hơn ba mươi cân một con á?"

Một lúc lâu sau, hắn mới tiếc rẻ nói: "Cậu yên tâm, đường tiêu thụ của tôi còn tốt hơn cả chợ đầu mối, chỉ cần hàng tốt thì giá cả về sau dễ thương lượng."

"Trước cứ làm xong vụ hôm nay, sau này có hàng tốt tôi sẽ điện thoại cho cậu."

Trần Đông từ trong xe chuyển xuống một cái cân điện tử. Vừa vào nhà, Triệu Bình đã nhanh tay nhận lấy, đem cân chuyển ra sau vườn.

"Hải sâm cứ để cậu chọn." Trần Đông vừa nói vừa chỉ Hưởng Loa, nói với Triệu Bình: "Chia chỗ này ra ba loại, một cân trở xuống, một cân đến hai cân, và hai cân trở lên."

Triệu Bình đáp lời, bắt đầu chọn. Việc này cũng đơn giản, tổng cộng chỉ có khoảng bốn mươi con.

Cân hải sâm xong, Triệu Cẩn thấy số cân không khác biệt nhiều so với cân của mình, cũng yên lòng. Hắn thật sự sợ Trần Đông ép giá, rồi bù vào cân thiếu. Lần lượt cân hết tất cả, Trần Tuyết đứng bên cạnh ghi lại trọng lượng, mỗi lần ghi xong còn cho Triệu Cẩn xác nhận lại. Trừ hải lệ ốc vì đưa cho Cận Tiểu Công một ít, còn lại không có gì sai lệch.

"Mấy thứ thượng vàng hạ cám kia hay là cứ để lại ăn đi, giá rẻ thôi." Trần Đông nhìn giỏ hàng cuối cùng, có mấy loại lẫn lộn, mà đều là hàng rẻ tiền. Chỉ có mấy con sò biển là giá cao hơn một chút, còn lại nhạt nhẽo, dù kích cỡ không nhỏ nhưng giá rất thấp, trộn lẫn vào nhau thì khó tính giá.

"Được, mấy thứ đó chúng tôi giữ lại." Triệu Cẩn đồng ý.

Tiếp theo là tính tiền. Hạ Vinh mấy người đã sớm sốt ruột chờ Triệu Cẩn nói giá, giờ phút này đều chăm chú lắng nghe Trần Đông ra giá.

Hải sâm hai lạng trở lên một cân 135 tệ, chắc chắn không bằng giá Diệp Tổng mua trước đó, nhưng cũng không tệ.

Hai lạng trở xuống, 80 tệ một cân. Hưởng Loa ba loại giá lần lượt là 180, 100, 55 tệ. Hải lệ ốc thì rẻ hơn 9 tệ một cân.

Trần Tuyết từ trên xe mang xuống một cái máy tính, bấm một lát ra tổng cộng 19013 tệ. Triệu Cẩn chủ động mở lời bỏ số lẻ.

Trần Đông mở cái túi đeo bên hông, lấy ra hai xấp tiền, đưa trước một xấp cho Triệu Cẩn, xấp còn lại rút ra một ngàn tệ, rồi đưa nốt.

"Đại ca, cậu và A Hòa giúp mang hàng lên xe Trần Tổng, sọt các thứ cứ để đó, hôm nào ra trấn lấy thêm."

Đợi đến khi họ bắt đầu chuyển hàng, Triệu Cẩn mới bắt đầu kiểm tiền.

Ngoài ngõ, có người thấy bọn họ chuyển hàng ra ngoài thì bắt đầu hỏi han, biết Trần Đông là thu mua hàng liền hỏi giá. Trần Đông báo giá hải sâm thấp hơn mười tệ, chuyện này cũng khiến dân làng phấn khởi, vì giá cao hơn bến tàu trong thôn.

"Đừng đi, chúng ta cứ nhặt một ít, chờ chút nữa chắc chắn sẽ nhiều hơn."

Triệu Cẩn hơi nheo mắt. Hắn quên mất chuyện mình nhặt nhạnh bán thêm, nhưng nếu để người trong thôn đều mang hàng đến bán cho Trần Đông thì chẳng khác nào gây thù với mấy trạm thu mua ở bến tàu.

Đoạn đường sống của người ta, chẳng khác nào giết cha giết mẹ.

"Xin lỗi, chúng tôi chỉ lấy hàng số lượng lớn, dưới hai trăm cân tôi không thu. Thôn các anh có bến tàu mà, cứ để họ thu đi."

Không ngờ, Trần Đông rất biết cách giải quyết, trực tiếp đặt ra một ngưỡng, không thu mua hàng lẻ của dân làng.

Đương nhiên, nếu trong thôn có người mang hàng ra trấn, hắn vẫn thu, nhưng nếu đến trong thôn mà giành mua mấy món hàng nhỏ nhặt này thì quá không đạo nghĩa.

"Ấy, sao cậu thu mua hàng kiểu đó, nhà tôi mỗi thứ một ít cũng không ít đâu."

"Tôi ngại phiền phức, xin lỗi."

Dứt lời, hắn nhìn về phía Triệu Cẩn, xác nhận tiền không có vấn đề, liền lên xe nổ máy định về trấn. Trần Tuyết vẫy tay với Triệu Cẩn, rồi cũng vào ghế phụ. Nhìn theo xe quay đầu rời đi, mọi người mới về nhà.

Dân làng lại tụ tập ở cửa, thăm dò cười nói: "A Bình à, lần này các cậu kiếm đậm rồi."

"Chú La, vào nhà uống chén nước không? Cũng là gặp may thôi, chắc là hôm qua A Cẩn giúp Mụ Tổ tránh được tai ương, nên được Mụ Tổ phù hộ đấy."

"Không được không được, tôi còn phải ra bãi cát xem sao."

Lão La vừa đi vừa lẩm bẩm trách móc, vì sao hôm qua người bị đè không phải là mình.

Triệu Cẩn bán hàng xong mới nhớ ra, hải sâm là đồ tốt, sao lại không nhớ giữ lại cho mấy đứa nhỏ nhà mình nhỉ?

Nhưng bây giờ mà ra bờ biển tranh giành với đám dân làng kia thì hắn lại không muốn, dù sao không có kinh nghiệm nhặt nhạnh, đoán chừng cả thôn cộng lại cũng không bằng hắn và ca ba nhặt được thêm.

"A Cẩn, con bé kia cháu quen thế nào?" Vừa ngồi xuống, Triệu Cẩn đã bị chị dâu túm lấy hỏi.

"Cháu từng bán hai chuyến hàng cho nhà nó, à đúng, siêu thị trên trấn cũng là của nhà nó. Lần trước mua hương và bánh. ngọt lại gặp."

Nghe hắn nói vậy, Hạ Vinh nuốt lại lời muốn nói, trên mặt lộ ra một tia tiếc nuối. Không ngờ gia cảnh đối phương tốt như vậy. Với tình hình của A Cẩn hiện tại, môn không đăng hộ không đối, người ta chắc chắn không vui lòng gả con gái đến.

Ai, nếu A Cẩn không nghỉ học, tốt nghiệp kinh đại thì ai cũng xứng hết.

Triệu Cẩn chẳng để ý chị dâu nghĩ gì trong lòng, hắn lấy tiền ra bắt đầu kiểm đếm. Hai thành là 3800 tệ, hắn đưa cho lão thái thái, đồng thời kể lại những lời đã nói với ca tẩu.

"A Nãi, mỗi lần ra biển đều là cháu chọn chỗ, A Hòa tự đi biển cháu không muốn một xu nào. Ngài xem, nếu nói chia hai thành không công bằng, sau này cháu sẽ để mỗi người làm việc riêng."

"Nói những lời này làm gì, ta già rồi nhưng mắt không mù, Nếu cháu không mang theo nó, nó một thân một mình cũng nhặt được gì. Hai đứa chơi thân với nhau, cháu muốn chiếu cố nó, trong lòng ta ghi nhận tình này."

"Vậy cháu cũng không nói ai chiếm ai tiện nghi, vẫn cứ chia như trước."

Triệu Cẩn nói, rồi đếm 3800 tệ đẩy về phía A Hòa. A Hòa căn bản không nhìn, liền đưa thẳng cho lão thái thái.

Lại đếm một phần, đưa cho Hạ Vinh.

Có tiền chia, mọi người tự nhiên là cao hứng. Triệu Bình mừng rỡ đến mức híp cả mắt, lần này xem như bù được khoản lỗ cây ăn quả. Nếu cây ăn quả không thiệt hại nhiều, vậy coi như kiếm đậm.

Trong lòng thẩm may mắn, còn tốt buổi sáng không ngăn cản A Cẩn, nếu không thì hơn ba ngàn này sao có thể kiếm được.

"Lão thái thái, hay là tối nay mọi người lại ăn ở nhà con nhé? Bữa trưa vẫn còn, với cả mấy con ốc xoắn trắng luộc hai đĩa là được." Hạ Vinh quay người về phòng cất tiền, rồi nhanh chóng ra nói.

"Không được không được, sao có thể bữa nào cũng ăn ở đây, nhà cô gạo cũng không phải tự nhiên mà có. Chúng tôi cũng về nhà, trong nhà còn có gà vịt phải chăm."

Tiễn hai người rời đi, bây giờ trong nhà mới coi như là người một nhà.

"Oa, tiểu thúc, hôm nay chú lại kiếm được nhiều tiền."

"Được rồi, hôm nào vào thành phố chú mua quà cho cháu." Triệu Cẩn nói, rồi lấy ra 500 tệ đưa cho đại tẩu.

“Cái này lại là làm gì?"

"Hôm nay cô cũng ra bờ biển chịu nắng chịu gió bận bịu ba bốn tiếng, lão thái thái ở đây cháu không tiện cho cô. Đây là tiền công của cô."

"Nói gì vậy, nhanh lên mà cất đi, chia hơn ba ngàn đã là nhiều rồi."

Hạ Vinh sống chết không chịu nhận, Triệu Bình cũng liên tục gạt tay, bảo cô ấy thu lại. Triệu Cẩn nghĩ ngợi rồi đưa cho A Viễn: "Đây là học phí học kỳ sau của cháu, chú giúp cháu trả."