Thực ra hai ngày trước, Triệu Cần đã nghĩ việc cùng A Hòa chung một nhà nấu cơm mỗi ngày đúng là đáng ghét. Một người làm hai món ăn ăn không hết, một món ăn thì luôn cảm giác quá đơn điệu, mà lại cũng không có lợi cho dinh dưỡng cân đối.
Hiện tại đại ca nhắc đến, hắn liền đáp ứng ngay. Không phải cự tuyệt đại ca, quay người lại cùng A Hòa liền xong, trong lòng chắc chắn sẽ nghĩ đến chuyện khách khí gì đó.
Về phần mua đất cất nhà, hắn thật sự có tính toán riêng chứ không phải lý do. Nghĩ sẽ lại tích lũy thêm một ít, đến lúc đó mua một khu lớn một chút, nói muốn xây biệt thự thì nhất định phải xây một cái.
Sau bữa ăn, ba người chuẩn bị xuất phát thì Hạ Vinh lại nói: "Có muốn ta luộc cho mấy quả trứng không, đến lúc đó đói thì ăn."
"Không cần, chúng ta đi thu cái lồng rồi về ngay." Triệu Bình tuy nói vậy, vẫn là nhét ba cái túi xách da rắn mang theo. Hai cái dùng để đựng lồng, còn lại một cái dùng để đựng hàng, vạn nhất có gì.
Lúc đi Triệu Cần quên đèn pin, hắn lại vội vàng chạy về lấy ba cái. Hiện trong nhà hắn có mấy cái đèn pin, tự mình mua hai cái, trước đó Lạc Thiên đi biển bắt hải sản mò cua, mỗi người mua một cái, dùng xong cũng ném cho hắn.
Lấy ra ba cái, mỗi người một cái đeo lên rồi hướng bãi biển đi.
Gió lúc này cũng không khác bình thường là mấy, ba người đều ngậm điếu thuốc, từ xa đã thấy thỉnh thoảng có cột sáng bắn lên trời.
"Còn nhiều người vậy à?" A Hòa nhìn một mảng ánh đèn thỉnh thoảng lóe lên, nói.
"Cũng tại A Cẩn vận khí tốt, sáng sớm hôm nay kiên trì muốn tới. Nếu không có buổi sáng đặt nền móng thì giờ này có khi ta với A Hòa đang tranh nhau ở ngoài kia rồi."
Ba người vừa nói vừa hướng bờ biển đi. Lần này không đi men theo con đường kia nữa, bọn hắn không định đến bãi biển đó, mà đi theo con đường mà trước đó mấy chị đại thẩm hay đi cào nghêu.
Giờ phút này quả thật đang xuống triều, tuy mực nước vẫn còn cao hơn trước kia, nhưng khu vực đá và bãi bùn đã lộ ra hết.
"Đại ca, chắc phải xuống nước rồi."
Không cần Triệu Cần nhắc nhở, Triệu Bình cũng biết, "Cũng may sóng nhỏ, không thì xuống nước nguy hiểm. Ta đi trước, hai người theo sau, chú ý bước chân cho vững."
Từ chỗ đặt lồng đến đây còn chừng hai trăm mét, cả đoạn này đều ngập nước.
"Đại ca, chúng ta đứng thành hàng ngang đi. Em đi chỗ sâu nhất, A Hòa đi chỗ cạn nhất, anh đi giữa, biết đâu lồng bị sóng đánh dạt vào đây.”
Triệu Cần đúng là đồ ngốc, đặt lồng mà không nghĩ đến việc làm phao tiêu đánh dấu, nhưng mà sóng buổi sáng lớn như vậy, buộc tạ chì cũng chắc không ăn thua.
Triệu Bình ngẫm lại cũng đúng, giờ ai biết lồng ở đâu. Chi bằng cứ từ đây hướng đông mò, nếu không có thì lát nữa lại hướng tây tìm.
"Ơ, các cậu mò gì đấy?" Một người dân làng vừa đi qua lên tiếng hỏi, thấy bên này có ba ánh đèn nên tò mò. Trong đêm tối đèn rọi vào mặt người khác không hay, nên không biết ai ở dưới đó.
Nghe giọng thì ba người đều biết là Lão La, hàng xóm sát vách nhà Triệu Cần, chính là người buổi chiều định chặn xe của Trần Đông.
"Chú La, là chúng cháu, A Cần sáng sớm thả mấy cái lồng dưới đó, cháu bảo nó không nghe, giờ sóng nhỏ nên ra tìm xem.” Triệu Bình lớn tiếng đáp.
"Sáng sớm thả lồng á? Buổi sáng sóng to gió lớn thế kia làm sao mà thả, giờ ra đấy mà tìm."
Lão La nói vậy nhưng không đi, mà ngồi lên tảng đá bên trên, đốt điếu thuốc nhìn bọn hắn tìm, dù sao trên bờ cát cũng chẳng có gì nhặt nhạnh. Ông vốn định về nhà, nhưng giờ cũng không vội, xem thử ba thằng nhóc này có tìm được cái nào không, cũng tò mò muốn biết có thu hoạch gì không.
Thực ra Triệu Cần không muốn Lão La ở đây, nhưng cũng không thể đuổi người.
"Anh, anh, hình như em đụng phải một cái." Một lát sau, A Hòa mừng rỡ kêu lên.
Triệu Cần vui mừng quên cả mình đang ở trong khu đá và bãi bùn, nước đã xấp xỉ đầu gối. Chỗ hắn đứng là sâu nhất, đưới đáy cũng nhiều đá nhất.
Kết quả không cẩn thận, đầu gối va vào đá.
"Đệt." Hắn chửi một tiếng rồi ngã nhào xuống biển.
Triệu Bình kinh hãi, vội vàng chạy về phía hắn.
Triệu Cần chống tay đứng dậy, vội hô không sao để bọn họ đừng qua, mình bị đau thì thôi, không thể để hai người kia cũng bị ngã.
Đầu gối đau nhức, khiến hắn suýt chút nữa không kìm được nước mắt. Tay xoa nhẹ lên đầu gối, trong lòng thầm chủi.
"Có chuyện gì vậy?" Triệu Bình hỏi với giọng oán trách.
"Hơi hớ hênh, đá phải đá, không sao."
"Cẩn thận chút đi, chúng ta đổi chỗ, anh ra chỗ của em."
"Từ từ đã, xem cái lồng của A Hòa thế nào."
A Hòa im lặng không nói gì. Sờ thấy lồng, nhấc lên không được, hắn biết chắc bị mắc kẹt, không dám dùng sức mạnh. Kéo rách lồng thì không sao, lỡ trong lồng có hàng, mà rách thì hàng lại rơi xuống biển mất.
Cho nên hắn cẩn thận sờ soạng một đầu, định từ từ gỡ lồng ra.
Triệu Bình chạy đến gần, cũng sờ thấy lồng. Nghĩ giống A Hòa, hắn cũng tìm phía bên kia của lồng.
Triệu Cần đến nơi thì hai người đã gỡ được chỗ mắc. Mỗi người nắm một đầu, đầu của A Hòa hơi thấp hơn, Triệu Bình thì nhấc cao một chút, bắt đầu lắc mạnh, lắc một chút rồi kéo vào một đoạn.
Lồng dưới biển lâu hơn lồng trên nước ngọt. Triệu Cần lấy từ hệ thống ra loại dài 9 mét, kích thước vòng thép là 35cm*50cm, thuộc loại phổ biến.
"Má ơi." Khi ba ngọn đèn pin chiếu vào lồng, thấy hàng bên trong, A Hòa không khỏi kinh hô một tiếng.
Triệu Cần vội vàng hắng giọng, ngắt lời A Hòa định nói.
"Tìm được rồi à, có hàng không?" Lão La nghe tiếng kinh hô ở trên cao cũng chiếu đèn pin qua, nhưng cách mấy chục mét, nhìn lồng còn khó, nói gì đến hàng bên trong.
"Toàn cua với ghẹ thôi chú." Triệu Cần vội vàng nói lớn.
Lập tức nhìn A Hòa và đại ca, hai người cũng kịp phản ứng, phải im ỉm phát tài, không được lộ liễu quá. "Chắc toàn cua đá thôi." A Hòa cũng phụ họa thêm.
"A Hòa, ném cái lồng này lên tảng đá kia đi, chúng ta tìm tiếp.”
A Hòa đáp một tiếng, cố sức ôm cái lồng lên tảng đá. Lồng thì không nặng, nhưng hàng trong lồng nặng.
"A Cẩn, mang ít túi xách quá." Triệu Bình vừa mừng vừa tiếc, miệng lẩm bẩm.
"Tìm trước đi, biết đâu chỉ tìm được cái này thôi."
Triệu Bình không vui trừng mắt liếc hắn, "Mới xuống đây đã nói bậy bạ, nhổ hai cái xem."
Triệu Cần: ..
Phát hiện đại ca nghiêm túc, Triệu Cần đành nhổ hai cái. Đại ca còn nhắc thêm hai câu, "xấu mất linh, tốt linh".
Hết cách, dân đi biển rất mê tín. Hoặc không hẳn là mê tín, mà là một loại tập tục và tín ngưỡng. Như lúc lái xe, không ai nói gì về tai nạn lật xe cả.
"Đầu gối kia có sao không?"
"Đỡ rồi."
"Được, vậy em đi giữa, anh ra chỗ sâu nhất, tìm tiếp. Có cái thứ nhất thì chắc chắn có cái thứ hai."
