Logo
Chương 52: Tại nhà đại ca dựng lửa

Triệu Cần dúi tiền cho A Viễn rồi đi, vừa đi vừa nói với Hạ Vinh: "Tẩu tử, tối nay em không nấu cơm, ở lại đây ăn luôn.”

"Được, chú cứ về nghỉ ngơi đi, xong việc em bảo anh hai gọi."

Triệu Cần bảo lát nữa gọi điện thoại, dứt lời liền đi về phía tiệm tạp hóa Lão Chu ở bến tàu. Trong nhà chỉ còn một gói thuốc lá, hắn đến mua thêm một cây để dành.

Đến nơi thì thấy cửa tiệm khóa im ỉm.

Lão Chu dạo này cũng không đứng đắn, làm ăn không ra gì hay sao ấy. Ngoài miệng lẩm bẩm vài câu rồi hắn đi về nhà. Về đến nhà, hắn chợt hiểu ra, đoán chừng Lão Chu cũng đang ở bãi cát.

Bán đổ đạc thì thà bán giá vốn còn hơn là đi nhặt trên bờ cát, vừa không tốn một xu lại vừa công không.

Gió đã nhỏ hơn nhiều, chắc đêm nay gió sẽ tan hẳn. Về đến nhà, việc đầu tiên là kiểm tra mái ngói xem có bị tốc không. May mà trận cuồng phong vừa rồi không gây thiệt hại gì, nhà không bị dột chỗ nào.

Ngả lưng xuống giường, hắn vẫn còn nhớ chuyện may mắn hôm nay rơi vào đâu.

Cái hệ thống chó chết này không biết đường mà nhắc nhở, cái gì cũng phải tự mình đoán.

Chắc là mệt quá nên chẳng mấy chốc, hắn đã ngủ say như chết.

Một giấc đến tối, tỉnh dậy đã bảy giờ, vẫn không thấy đại ca gọi điện. Chắc là anh ấy nghĩ để hắn ngủ thêm chút nữa. Hắn rửa mặt xong, định bụng qua nhà đại ca luôn.

Vừa rửa mặt xong thì A Hòa chạy tới.

"Anh hai, anh hai ơi, bãi cát xế chiều nay náo nhiệt lắm, nghe nói đánh nhau mấy trận liền."

"Vì sao?" Hóng hớt là bản tính của con người, Triệu Cần cũng không ngoại lệ, tò mò hỏi.

"Tranh giành đồ nhặt được đó mà. Nghe nói sóng biển đánh dạt vào một con cá mú đá, hơn mười cân, thế là ba nhà giành nhau, rồi đánh nhau luôn. Còn một trận là vì tranh nhau ốc hương."

"Có ai bị thương không?"

A Hòa lắc đầu: "Toàn mấy bà đánh nhau thôi, cùng lắm thì xô đẩy mấy cái, giật tóc tát tai."

Không có ai bị thương là tốt rồi, coi như sứt mẻ cũng không liên quan đến mình.

"Anh đi ăn cơm nhà anh hai, em có muốn đi cùng không?"

"Em ăn rồi, em với bà nội vừa về nhà không lâu thì anh Bình mang cho một đống ốc xoắn, cái thứ đó ăn mệt chết đi được."

Triệu Cần bực mình vỗ nhẹ vào đầu nó: "Có ăn là tốt rồi A Hòa ạ. Em bảo với bà nội, có nhiều tiền thì cất ở nhà không an toàn, bảo bà ra thị trấn mở sổ tiết kiệm, gửi tiền vào.".

Hắn vừa về, giấu hơn một vạn đồng kia cũng tốn bao nhiêu tâm tư, cuối cùng vẫn là dùng túi nilon bọc kín rồi nhét vào thùng gạo.

Đầu năm nay, hơn một vạn đồng là cả năm trời không ăn không uống của bao nhiêu người chứ có phải là ít đâu.

"Em trưa nay cũng nói thế rồi, bà định sáng mai đi."

Tuy A Hòa nói đã ăn rồi nhưng vẫn lẽo đẽo theo sau Triệu Cần, đi đến nhà Triệu Bình.

"Đang định bảo đại ca gọi điện cho chú đây." Thấy hắn vào nhà, Hạ Vĩnh vừa cười vừa nói, thấy A Hòa cũng đến thì bảo nó ngồi xuống luôn. Thức ăn chưa đọn ra, chị liền mang bình rượu lên bàn.

Triệu Bình nghe tiếng động, từ sau nhà đi ra, nói: "Trời nóng quá, ốc xoắn mà để lâu không được, anh định khêu thịt ra, bỏ vào tủ lạnh, thế này ăn được mấy bữa."

Triệu Cần thầm nghĩ, đại ca mình đúng là người thật thà nhất trên đời. Nếu mà đi làm thuê, bất kể vào nhà máy nào, ông chủ cũng thích, chăm chỉ, cẩn trọng, ai mà không ưng.

Ngồi xuống rồi, anh lại nói với Triệu Cần: "Anh với chị dâu bàn nhau, chú ở nhà một mình cũng không tiện nấu nướng, nấu xong dọn dẹp còn phiền phức nữa. Về sau cứ qua đây ăn cơm nhé."

Hạ Vinh đang bưng thức ăn lên, nghe vậy tiếp lời: "Người một nhà cả, có mỗi thêm đôi đũa thôi mà."

Triệu Cần cũng thực tế không muốn nấu cơm, liền bàn: "Mỗi tháng em đưa hai trăm đồng tiền ăn, không cần phải chuẩn bị gì đặc biệt đâu, trước ăn gì thì cứ ăn thế, em muốn ăn gì thì em tự mua, tẩu tử giúp em nấu là được.”

"Còn phải..."

Hạ Vinh chưa nói hết câu thì Triệu Bình đã cắt ngang: "Cứ theo A Cần nói mà làm. Tháng này đến cuối tháng thì thôi, coi như hai ngày này chúng ta không thu tiền. Chú cứ tính từ mùng một tháng bảy."

Triệu Cần móc túi ra hai trăm đồng, đặt lên bàn: "Vậy thì cảm ơn tẩu tử."

Nếu không phải Hạ Vinh đồng ý thì Triệu Bình cũng chẳng dám quyết định đâu. Chị dâu anh vẫn là người hiểu chuyện, đừng tưởng thêm một miệng ăn là dễ như vậy.

Triệu Bình chủ động cầm tiền đút cho Hạ Vinh: "Cầm lấy đi, chị không cầm thì A Cần cũng không an tâm đâu. Anh em ruột rà sòng phẳng với nhau là tốt."

"Sòng phẳng á? Mấy hôm nay không phải A Cần chiếu cố, mang anh phát tài à?"

"Tẩu tử, anh ấy còn giỏi hơn cả em với A Hòa đấy. Nếu không có đại ca, chúng em thu hoạch chắc chắn hụt đi bốn phần."

Hạ Vinh thấy hai anh em tương thân tương ái, trên mặt nở nụ cười, chỉ vào bàn nói: "Các chú ăn uống đi, còn hai món nữa là xong."

"Tiểu thúc, cháu vừa đi tiền của cháu đã bị mẹ cháu thu rồi."

"Là sợ cháu tiêu hết, đến lúc nộp học phí thì không có. Muốn gì thì cứ nói với tiểu thúc, nhưng ta cảnh cáo cháu, nếu học hành không đến nơi đến chốn thì đừng hòng có gì hết."

"Hừ, cháu nhất định sẽ giỏi hơn chú."

Triệu Bình cười, vỗ vào gáy thằng bé một cái rồi nói: "Chừng nào cháu thi đỗ Kinh Đại như chú cháu thì hãy khoác lác."

A Hòa chắc quên là mình đã ăn cơm tối rồi, không khách khí cầm bình rót rượu cho từng người. Ba người vừa uống vừa trò chuyện.

"Đại ca, em thấy gió nhỏ đi nhiều rồi, chắc tối nay thủy triều cũng bình thường thôi."

Triệu Bình gật đầu rồi lại lắc đầu nói: "Gió chắc là đến đêm nay là tan hẳn, nhưng tối nay em đoán bãi biển sẽ không yên tĩnh đâu. Anh vừa mới ra đó xem một lượt, định bụng nhặt được mấy con về ăn cũng tốt.

Kết quả ra đấy, mấy người không cãi nhau thì cũng đánh nhau. Anh thấy tối nay mình đừng góp vui làm gì."

Nếu không phải buổi sáng có một khoản tiền kha khá, Triệu Bình thế nào cũng không nói ra câu này. Bây giờ nhìn thấy cảnh tranh giành nhau nửa ngày được một hai con, anh cũng thấy chướng mắt.

"Em còn mười cái lồng, tối đến chờ nước biển rút bớt em muốn ra tìm xem. Tìm được thì trong đó chắc chắn có hàng."

Nhắc đến lồng, Triệu Bình lại tỏ vẻ đau lòng. Đã bảo thằng nhóc đừng thả mà nó cứ nằng nặc đòi thả. Sóng to như vậy, quỷ mới biết lồng bị đánh đi đâu.

Nhưng lúc này anh vẫn gật đầu đồng ý, tìm được một cái cũng là tốt rồi.

Chẳng bao lâu sau, Hạ Vinh dọn đủ thức ăn, lau tay vào tạp dề rồi cười nói với mọi người: "Miếu Miếu còn đang ngủ, khỏi gọi ăn cơm. Chị cũng uống một chén."

A Hòa liền cầm bình rót thêm một chén rượu.

A Viễn ăn cơm xong xuôi liền về phòng làm bài tập. Thằng nhóc này được cái không tệ, bài tập hè căn bản không cần ai nhắc nhở, đến lúc chơi thì chơi, đến lúc học thì học.

Triệu Cần nghĩ, hôm nào tìm xem có sách luyện tập lớp năm không, cho thằng nhóc học trước một chút kiến thức lớp năm. Đôi khi dẫn trước một chút thì có thể tạo ra khác biệt lớn.

Dù sao đi nhặt lồng cũng phải đến hơn chín giờ, bốn người cũng không vội.

"A Cần, anh nghe nói nhà Lão Phó muốn bán nền nhà, hồi đó anh không để bụng lắm, hôm nay đột nhiên nghĩ ra, cách nhà mình có hơn bốn mươi mét. Chú cũng tích cóp được kha khá rồi, hay là mua lại cái nền đó đi?"

Hạ Vinh nói rất uyển chuyển, không phải chị không để ý, chỉ là trước đây Triệu Cần là một đống bùn loãng không trát nổi tường.

"Đúng đấy, hay là ngày mai bảo chị dâu chú hỏi xem sao. Anh đoán chừng hai ba vạn đồng là không sai đâu. Chú mà chê bé thì đến lúc đó có thể xây hai tầng." Nói đến đây, Triệu Bình cũng hăng hái hẳn lên.

"Anh hai, chị dâu, chuyện nhà cửa thì hai người đừng bận tâm, em có dự định riêng."