Ăn mì tôm xong, Triệu Cẩn nhìn vận khí giá trị, bụng đã no mà giá trị vẫn không thay đổi, vẫn là 193+0.
Xem ra buổi chiều không đi biển bắt hải sản được rồi.
"Anh, buổi chiều làm gì?" A Hòa hỏi.
Triệu Cẩn nhìn căn nhà như ổ lợn, bực mình nói: "Buổi chiều dọn dẹp nhà cửa đi, mẹ kiếp, thế này không ra cái chỗ ở của người."
"Vậy em ở lại giúp anh." A Hòa húp nốt nước mì tôm trong thùng, tự nhiên ném cái thùng ra ngoài cửa.
Triệu Cẩn thấy vậy cạn lời, quyết định cho nó nếm mùi quét dọn vệ sinh còn mệt hơn đi biển.
"Thôi, mày về đưa tiền cho bà, tiện thể hái rau ngoài vườn mang qua đây cho anh. Lần này không lấy tiền, sau này mỗi lần hái rau anh trả tiền cho, đi đi."
"Bà em có đòi tiền đâu?"
Triệu Cẩn lạnh mặt: "Đâu phải rau mày trồng mà hào phóng đem cho người khác được? Mày dựa vào cái gì lấy công sức của bà ra đền đáp?"
"Em..."
"Thôi được rồi, đi đi, nhớ đấy, mày lớn rồi còn phải nuôi bà."
"Em biết rồi, anh."
Lần này A Hòa nghe lọt tai, ba chân bốn cẳng chạy đi, vừa ra cửa còn đá cái thùng mì tôm mình vừa vứt.
"Nhặt lên, vứt vào thùng rác."
"Dạ."
A Hòa đành nhặt lên, nhanh chóng chạy mất.
Triệu Cẩn tìm một cây sào trúc, buộc chổi vào, quét trần nhà và tường trước.
Phải nói gen bố mẹ tốt thật, thân thể này và anh trai đều cao ráo, anh trai cao khoảng mét bảy tám, còn hắn chắc tầm mét tám hai.
Khi hắn quét xong trần và tường, A Hòa vẫn chưa tới. Hắn đang lẩm bẩm chê thằng em vô dụng thì thấy A Hòa rón rén bước vào, không nói không rằng cầm chổi quét nhà.
"Biết thứ tự trước sau không? Quét xong hết rồi mới quét sàn, giờ quét tí nữa lại phải quét lại."
A Hòa khẽ "à" một tiếng, rồi cầm khăn lau bàn.
Triệu Cẩn thấy lạ: "Sao thế?"
"Anh, bà khóc khi thấy em đưa hai trăm nghìn. Bà vừa khóc vừa cười, anh, trước kia em có phải hỗn lắm không?"
Triệu Cẩn cười, vỗ nhẹ lên đầu nó: "Thấy khó chịu trong lòng, nhận ra trước kia mình sai là tốt rồi. Không sao đâu, anh cũng mới tỉnh hôm nay thôi, mày còn ngạo mạn hơn anh nửa buổi sáng đấy.
Anh em mình sau này nhất định làm nên trò trống, mày nhất định sẽ khiến bà tự hào."
"Anh, em làm được thật hả?”
"Người khác thì anh không chắc, còn mày thì chắc chắn được. Đúng rồi, bảo mày cầm đồ ăn đâu?"
A Hòa sực nhớ ra: "Em lo lắng quên mất, để em quét dọn xong rồi đi hái giúp anh."
"Bàn ghế, chỗ nào nhìn thấy được đều phải lau. Anh đi giặt chăn." Không có máy giặt, nhưng Triệu Cẩn không lạ gì việc giặt quần áo, ở thời không kia hắn làm lính ba năm, quần áo đều tự giặt.
Vừa giặt vừa phải trông A Hòa, thái độ nó nghiêm túc nhưng rõ ràng chưa quen làm việc, nhiều chỗ không đạt tiêu chuẩn. Lau bàn mà chỉ lau mặt bàn, bỏ qua gầm bàn, cạnh bàn và chân bàn.
Ngoài cổng có hai cây, một cây nhãn, một cây... trước kia phơi áo thì vẫn có thể dùng dây thừng phơi trực tiếp lên.
Vợ Triệu Bình tên Hạ Vĩnh, không xinh đẹp lắm nhưng cũng gọi là thanh tú, vì sinh hai đứa con nên vòng eo hơi to.
Nàng đang thái thịt thì thấy chồng về: "Hôm nay bến tàu tan làm muộn thế?"
Triệu Bình không đáp, chỉ cười ngây ngô.
"Nhặt được tiền vui thế cơ à? Cái gì trong tay đấy?" Hạ Vĩnh cầm lấy xem, tức giận: "Đúng là đồ nhà quê, đào được mấy con trai đã mừng như bắt được vàng. Rửa tay nghỉ đi, sắp được ăn cơm rồi."
"Không phải anh đào."
"Anh mua hả? Tiền đâu ra? Lại tiêu pha lãng phí, cái này hơn hai chục nghìn một cân đấy. Không phải ngày lễ ngày tết mua làm gì? Thèm ăn thì chiều nước xuống em đi bắt con lệ là được."
Nói rồi, nàng giơ tay véo tai Triệu Bình.
"A Cẩn đào đấy."
Hạ Vĩnh định véo tai chồng cho bõ ghét, nghe vậy càng tức giận: "Còn cãi nữa hả? Sao anh không bảo trên trời rơi xuống đi?"
"Sao em không tin? Thật mà."
"Tin anh thì có mà ăn cám. Đi xem con gái dậy chưa, hôm nay con trai thi, chắc cũng sắp về rồi."
"Thật là A Cẩn đào."
"Thôi thôi thôi, nhanh lên đi." Thấy chồng quay đi, nàng thở dài. Nàng biết tỏng mỗi lần chồng nhờ nàng giúp Triệu Cẩn, đều sẽ nói tốt cho Triệu Cẩn. Lần này còn tiến bộ, biết đem đồ ăn về hối lộ.
Nhìn mấy con trai vẫn còn sống, nàng nghĩ bụng vẫn nên rửa qua rồi xào hành cho ngon.
Con gái mới hơn một tuần, ngày thường ngủ nhiều. Triệu Bình vào nhà nhìn, con bé vẫn ngủ say, quạt điện nhỏ lắc đầu từ xa, sờ trán con không thấy mồ hôi, hắn yên tâm ra ngoài, vừa lúc con trai đeo cặp về.
Vừa về đến nhà nó đã ôm lấy cốc trà lớn trên bàn uống ừng ực.
"Thi thế nào?" Con trai thi cuối kỳ, năm nay năm hai, năm sau lên năm ba, giờ kiểm tra Toán và Văn nên một buổi sáng là xong.
"Chắc được hai điểm mười." Triệu Tuấn Viễn tự tin nói.
Triệu Bình chỉ học hết lớp ba nên không giúp được con trai học hành, may mà thằng bé giống chú nó hồi bé, học hành không phải lo.
"Mẹ, biết con thi tốt nên mua con trai ã?” Triệu Tuấn Viễn vừa nói vừa định bốc, bị mẹ gạt tay: "Rửa tay chưa mà bốc? Đi rửa tay đi."
Đồ ăn bày ra, một đĩa rau muống luộc, một đĩa trứng tráng cà chua, một đĩa trai xào, một bát canh rong biển cuộn cơm.
Khi lên bàn, Triệu Bình gắp một con trai to, gỡ thịt cho con trai: "Ăn nhiều vào." Rồi mút mút cái vỏ, vứt lên bàn.
"Gà vịt nhớ cho vào túi xách, chiều mang biếu hai nhà kia. Đừng tưởng là tao không biết, hai nhà kia chửi khó nghe lắm." Dứt lời, Hạ Vĩnh lại thở dài.
"Sao mẹ biết?" Triệu Bình ngạc nhiên.
"Hai nhà sáng sớm vừa đi vừa chửi, còn cố tình đứng trước cửa nhà mình nói móc. Mày cứ trợ cấp cho A Cẩn thế thì bao giờ mới xong, nhà còn hai đứa nhỏ, ngoài đường còn một thằng lớn phải nuôi, tao đúng là tạo nghiệp."
Nói rồi, nàng rơm rớm nước mắt.
"Chú con làm sao hả mẹ?" Triệu Tuấn Viễn tò mò hỏi.
"Người lớn nói chuyện trẻ con không được xen vào." Triệu Bình quát nhẹ, rồi gắp cho con trai một con trai khác, rồi quay sang nói với vợ:
"A Cẩn thay đổi thật mà, sao em không tin? Hôm nay con trai này đúng là nó đào, bán được cả nghìn bạc đấy. Cả bến tàu bao nhiêu người thấy, em không tin thì tự đi hỏi.
Tiền gà vịt nó cũng tự đưa, không thì hai nhà kia đã làm ầm lên rồi. Vừa nãy anh tan tầm đi qua bến tàu, nó thấy liền lấy ra chục con trai, bảo là cho Tuấn bồi bổ.”
Hạ Vĩnh ngẩn người, lần này chồng nói nghe có vẻ thật, ngay cả việc nàng ra ngoài hỏi han cũng trùng khớp.
Nhưng nghĩ đến tính khí của Triệu Cẩn, nàng thật sự khó tin.
