Logo
Chương 63: Vui sướng người một nhà

Trong nhà, Triệu Bình sáng sớm lên núi, trở về lòng tràn đầy vui vẻ. Cây ăn quả không những không bị thiệt hại, trái bưởi gần như không bị tổn thất gì, sơn trà tổn thất bảy phần,

vẫn còn ba phần quả, cái này đã vượt quá dự tính của hắn.

Lúc này, hai ông bà đang ở hậu viện nhặt ốc. Hôm qua đổ ra rất nhiều ốc tạp, loại này bán không được giá, để lại nhà ăn vừa vặn. Hạ Vinh thỉnh thoảng lại ra cửa ngóng về phía trấn.

"A Cần chắc cũng sắp về rồi chứ?"

"Ừm, cũng nhanh thôi." Triệu Bình nói miệng, tay vẫn thoăn thoắt nhặt ốc, thuần thục gắp từng con ốc bỏ vào chậu nhỏ bên cạnh.

Hai người đang nói chuyện thì thấy con trai mình mặt mày Ïu xìu đi vào.

Triệu Bình khẽ nhíu mày nói: "Sao thế, thi không tốt à? Suốt ngày chỉ biết khoác lác, tiểu thúc con hồi xưa chưa viết văn thì toàn điểm tuyệt đối, có viết văn thì họa hoằn lắm mới không được điểm tối đa."

Biết con trai hôm nay cầm bài thi về, thấy nó bộ dạng sợ sệt thế này là biết thi không ra gì rồi.

Lần này A Viễn lại không cãi, buồn bực ngồi sang một bên. Hạ Vinh thấy nó như vậy, không đành lòng an ủi: "Lần này không được thì lần sau cố gắng, được bao nhiêu?"

"Toán 100, Văn con bất cẩn, cái câu con biết làm, kết quả tô sai mất một điểm, được có 99." A Viễn cúi gằm mặt nói.

Đúng lúc này, ngoài cổng có tiếng xe máy, ba người còn chưa kịp để ý thì Triệu Cần đã đi vào.

Nhìn A Viễn như mất sổ gạo, cậu hỏi: "Làm sao thế, mặt mày như đưa đám vậy?"

"Bài Văn con không được 100, bị trừ 1 điểm."

"Biết hổ thẹn là tốt, thất bại là mẹ thành công, mình phải rút kinh nghiệm, nhưng không được nản. Hôm nào tiểu thúc vào thành phố mua cho con mấy quyển đề ôn tập."

Nói câu này, Triệu Cần chỉ muốn tự tát vào mặt mình. Cái thân xác này trước kia là học bá thì đúng rồi, chứ cậu thì có phải đâu, trước kia đích thị là học sinh cá biệt, đừng nói 100 điểm, điểm số 100 trông như thế nào, mười hai năm đèn sách cậu còn chưa thấy bao giờ ấy chứ.

Nhà người ta giấy khen dán không hết, nhà mình thì tường lúc nào cũng sạch bong.

Hạ Vinh và Triệu Bình thấy cậu về thì mặt mày hớn hở, nhưng thấy cậu đang nói chuyện với con trai nên không vội ngắt lời.

A Viễn có chút coi Triệu Cần là thần tượng và mục tiêu để vượt qua, nên Triệu Cần nói một câu còn hơn bố mẹ nó nói cả trăm câu, quả nhiên không còn buồn rầu nữa.

"Cầm ăn đi, để phần cho em gái con nữa." Triệu Cần lấy từ trong túi ra quả Thích Ca, lúc nãy không nỡ ăn.

A Viễn lộ vẻ mặt chê bai, lẩm bẩm: "Còn không ngon bằng táo tàu." Thấy Triệu Cần đưa tay ra, nó vội vàng nịnh nọt cười nói: "Ngon, con thích ăn."

"Mua ở đâu được vải thế?" Triệu Bình nhìn quả hỏi.

Triệu Cần giải thích một câu, rồi nhìn Hạ Vinh nói: "Thím, còn cơm trưa không?"

"Còn chứ, không ăn thì bảo sớm, đồ ăn có sẵn cả, để thím hâm lại cho."

Thấy thím vào bếp, Triệu Cần lấy điện thoại ra gọi cho A Hòa, bảo cậu ta qua đây một chuyến.

“Bán được bao nhiêu?”

Triệu Bình cuối cùng cũng không nhịn được hỏi, Hạ Vinh vừa vào bếp cũng lập tức vểnh tai lên nghe ngóng.

Triệu Cần cười, cứ tưởng anh trai mình nhịn được bao lâu chứ, xem ra cái tính này cũng phải rèn luyện nhiều.

"Anh được chia 13800 tệ."

"Nhiều thế!" Triệu Bình trợn tròn mắt, rồi bắt đầu tính tổng cộng bán được bao nhiêu tiền, nhưng ông còn chưa tính xong thì Hạ Vinh đã vui vẻ hỏi: "Tổng cộng bán được 69000 tệ à? Thế con cá đuôi đỏ bán được bao nhiêu?"

"Một ông chủ người Quảng Đông mua 50888 tệ."

"Sao mà đắt thế, tôi cứ tưởng cùng lắm hai vạn là cùng, trời ạ, tăng gấp đôi cơ đấy."

Triệu Cần hít hít mũi, cười khổ nói: "Thím ơi, con ngửi thấy mùi khét."

"Ối, cơm của tôi." Hạ Vinh vội vàng chạy vào.

"Không cần thím giúp đâu, ra ngoài nghỉ ngơi đi." Thấy Triệu Cần định ngồi xuống nhặt ốc, Triệu Bình xua tay bảo cậu ra phòng khách ngồi.

Vừa ra đến phòng khách thì chuông điện thoại trong nhà reo lên, Triệu Bình đang bận hô một tiếng bảo cậu ra nghe hộ.

"Alo, ai đấy ạ?”

“Anh hai, em A Mai đây."

Từ ống nghe vọng đến tiếng của chị cả Triệu Cần.

"Em là A Cần, em trai chị, chị gọi có việc gì không?"

Nghe thấy là cậu, bên kia im lặng một chút rồi oán trách: "Lại đi phá nhà anh hai đấy à, lớn rồi mà không biết điều gì cả."

Rồi chị ta hạ giọng, tiếp tục trách móc: "Anh hai không để ý, nhưng thím con chắc chắn trong lòng không vui đâu, muốn anh chị đánh nhau mới hả dạ à."

"A Cần, cơm chín rồi, lấy bát đũa ra đi, tối nay thím làm gà." Vừa lúc thím bưng đồ ăn ra.

"Thím nghe máy đi, chị con đấy."

Thím đặt mâm xuống, lau tay vào tạp dề rồi cầm điện thoại cười nói: "A Mai à, giờ này gọi gì đấy? Không sao đâu, đều là người một nhà cả, A Cần ở nhà ăn thì đã sao, nó cũng có làm ra tiền mà..."

Triệu Cần dù không nghe rõ cũng đoán được là chị mình đang trách móc mình.

Cậu không đáp lời, chỉ há miệng chờ cơm.

Ăn xong cơm rồi mà A Hòa vẫn chưa thấy đâu, cậu đứng dậy rót một chén trà, vừa uống thì A Viễn bế Miểu Miểu ra.

"Em gái con béo quá, con sắp bế không nổi rồi."

Triệu Cần dù trước kia chưa có con nhưng cậu không ghét trẻ con, ngược lại còn thích bế Miểu Miểu vào lòng, nhưng con bé không chịu, cứ a a đòi xuống, giãy dụa không ngừng.

"Đừng nghịch, chú bế cháu chơi."

Vừa dứt lời, con bé oa một tiếng khóc thét lên. Triệu Cần đành phải thả con bé xuống, nhìn nó lảo đảo chạy đi, cậu phải đi theo sau để che đỡ.

"Trên người cháu nặng mùi quá, chắc con bé không quen."

Quả nhiên như Triệu Bình nói, con bé chạy đến chỗ bố nó ngửi ngửi rồi cũng chạy theo.

"Thằng A Hòa kia đang làm gì không biết?"

Triệu Cần vừa dứt lời thì thấy A Hòa và bà nội nối gót nhau đi vào, "À, tối nay mọi người đừng nấu nướng gì nhé, cháu đến báo một tiếng, tối nay sang nhà cháu ăn cơm."

Bà nội sợ mọi người hiểu lầm là bà sốt ruột chia tiền nên vừa vào đã nói rõ mục đích.

"Không phiền đâu ạ, tối nay cháu định làm gà, đến lúc đó bà với A Hòa..."

"Nhà bác gà làm hết rồi, sợ đông người không đủ ăn, bác làm hai con, cứ thế nhé."

Triệu Cần không tham gia vào cuộc giằng co giữa hai người phụ nữ, dù sao tối có cơm ăn là được rồi.

"Anh hai, rửa tay đi, mình tính sổ sách luôn."

Triệu Bình rửa tay mà miệng cười toe toét.

Mọi người ngồi quanh bàn, Triệu Cần lấy từ trong túi ra hai xấp tiền đặt trước mặt anh trai và A Hòa, rồi lấy ra một xấp bắt đầu đếm.

"Anh, xấp này của em, anh không tính sai đấy chứ, sao nhiều thế?"

"Tổng cộng 69500 tệ, tiền lẻ anh mua đồ biếu người nên mỗi người được 13800 tệ, tiền của ai người đấy đếm cho chắc."

Triệu Cần nói rồi đặt 3800 tệ vừa đếm xong trước mặt A Hòa, rồi lại đếm ra 3800 tệ đặt trước mặt anh trai, còn cậu giữ lại hơn bốn vạn một nghìn.

A Hòa đẩy tiền lên trước mặt bà nội, bà run run tay, tựa như không dám cầm.

"Bà nội, cất đi ạ, rảnh thì mang đi gửi ngân hàng, để ở nhà không an toàn."

Được Triệu Cần nhắc nhở, bà mới hoàn hồn, liên tục nói phải phải phải.

"Hay là giờ mình đi gửi luôn đi?" Triệu Bình đề nghị, dù sao trong nhà để nhiều tiền thế này, lại không có két sắt, thì một bước cũng không thể rời người được.

Triệu Cần thật sự không muốn đi, hôm qua cậu ngủ có bốn tiếng, nhưng tiền để ở nhà thì không ai yên tâm, kể cả cậu.

"Anh hai, em đưa thẻ cho anh, dù sao tiết kiệm tiền cũng không cần người trong cuộc trình diện, anh giúp em gửi, nếu ngân hàng không cho gửi thì anh gửi vào thẻ của anh, đến lúc đó lại chuyển cho em."

"Được, A Hòa, con đi cùng bác."

"Vậy thím, hai người đi xe máy nhé, tiện thể trả xe cho Trần Tổng luôn."