Triệu Cần gọi A Hòa cùng mình về nhà, cầm theo thẻ ngân hàng.
"A Cần, hôm qua buổi sáng nhặt hải sản bán được bao nhiêu?"
"A Cần, hôm nay không đi biển bắt hải sản à?"
"A Cần, hôm nay chỗ nào có hải sản, dẫn ta đi cùng với?"
Triệu Cần nhìn những người trên đường gặp phải, trước giờ hắn chưa từng thấy nhiều nụ cười đến vậy. Người ta khách khí, hắn cũng không tiện không đáp lại.
"Không bán được bao nhiêu, cũng chỉ hơn ba ngàn thôi, hôm nay mệt quá nên nghỉ một ngày.”
"Đúng đúng đúng, nghe Lão La nói tối qua các cậu mò lổng cũng thức đêm. Lão La còn bảo, cái lổng nào cũng đầy ắp hải sâm với ốc hương, hàng bán hết rồi chứ?"
"Nghe La thúc nói linh tinh, chỉ có mẻ đầu tiên là thu hoạch được thôi, mấy mẻ sau toàn trống không, còn có hai cái lổng không tìm thấy đâu."
"Thật có hai cái không tìm được?"
Triệu Cần ừ một tiếng, rồi không nói thêm gì với đám người kia, lững thững đi về nhà. Vừa khuất bóng, sắc mặt đám người kia lập tức thay đổi.
"Chắc là gặp may thôi, nhìn cái vẻ đắc ý của nó kìa."
"Ông trời đúng là không có mắt, sao lại để loại người này phát tài được cơ chứ."
"Người ta còn giúp Mụ Tổ cản tai đấy, đây là Mụ Tổ phù hộ."
"Tao thấy A Cần dạo này thay đổi nhiều lắm, ít nhất nó không gây họa cho ai nữa. Mày không thấy chị dâu nó bây giờ cũng niềm nở với nó à?"
"Haizz, sao mình không có cái số may mắn này nhỉ."
"Thằng nhóc kia nói thật hay điêu đấy, thật sự có hai cái lổng không tìm được à?"
Bàn tán dăm ba câu, mấy người vội ngậm miệng, kiếm cớ rời đi.
Triệu Cần về đến nhà, đưa tiền cho A Hòa, dặn nó không được khoe khoang lung tung. Đợi A Hòa đi rồi, hắn tắm rửa xong là lăn ra ngủ.
Mơ màng, hắn lại mộng xuân. Trong mơ, hắn vật lộn với một cô nàng nóng bỏng, nhưng không nhìn rõ mặt. Đang định vén cái váy của đối phương lên thì bị đánh thức.
"Anh, anh, ha ha ha, anh đoán bây giờ cả làng đang làm gì?"
Triệu Cần hận không thể cho thằng nhóc này một trận, nhưng hiện tại hắn không tiện ngồi dậy, bởi vì bụng dưới đang dựng lều.
"A Hòa, mấy giờ rồi?"
"Sáu giờ rưỡi rồi anh. Bà nội bảo em qua gọi anh dậy ăn cơm, còn dặn anh không cần mang gì theo."
"Vừa nãy mày nói gì cơ?" Triệu Cần cảm giác "cái kia" đã mềm dần, liền xuống giường rửa mặt.
"À à, anh làm em giật mình, em suýt quên. Tại anh buổi chiều bảo vẫn còn hai cái lổng chưa tìm được, ha ha, bọn họ tin sái cổ, bây giờ ở bãi bùn kia phải có mấy chục người đang tìm."
Triệu Cần ngẩn người, vò đầu nói: "Lão La chắc biết chứ.”
"Lão La cũng đi tìm luôn rồi. Tối qua hai anh em mình tìm hai cái lổng cuối cùng lâu quá, ông ấy sốt ruột nên cũng đi theo người ta, nghe bảo có hai cái không tìm được, ông ấy tin nhất đấy."
"A Hòa, tao nói thế có phải không hay lắm không?"
A Hòa hừ nhẹ một tiếng, "Anh đừng để ý đến họ. Nếu không phải lòng tham, họ có giúp mình tìm lổng không. Đi thôi anh, em muốn kể chuyện này cho chị dâu nghe, chắc chắn chị ấy cũng vui lắm."
Triệu Cần khóa cửa, hai người cùng nhau đi về nhà A Hòa.
"A Cẩn đến rồi à, vào ngồi đi con. Anh chị con đến sớm bảo không để mọi người phải làm, nhưng nhất quyết đòi làm, khiến ta chẳng có việc gì để làm cả."
"Thế thì bác cứ nghỉ ngơi một lát ạ."
Lão thái thái cười tít mắt, mấy ngày nay bà rốt cục cảm nhận được câu "bà con xa không bằng láng giềng gần".
Chẳng mấy chốc, đồ ăn đã bày biện đầy đủ. Lão thái thái gắp hai cái đùi gà trong nồi canh gà cho hai đứa cháu nhỏ, "Cái này ta nêm nhạt thôi, cho các cháu ăn."
Lại gắp hai cái đùi gà trong nồi thịt kho tàu cho Triệu Cần và Triệu Bình, gắp một miếng gan gà cho Hạ Vinh.
"Bà nội, bà lại gắp thức ăn rồi, chúng con lớn tướng cả rồi." Triệu Cần thật sự không quen được gắp thức ăn, tự mình thích gì gắp nấy thoải mái hơn.
"Được được được, tự mọi người gắp nhé."
Triệu Cần gắp cái đùi gà trong bát mình cho A Hòa, rồi lập tức múc một bát canh húp.
A Hòa rót đầy rượu vào chén mọi người, đặt chai rượu xuống, nhìn thấy cái đùi gà trong bát thì cười ha hả, lập tức cầm lấy gặm.
"Mày đúng là chẳng khách khí gì cả." Lão thái thái thấy dáng vẻ thèm thuồng của nó thì cười mắng một câu.
"Ủa, con lươn này có phải là con trong lổng tối qua mình bắt được không?” Triệu Cần nhìn thấy đĩa lươn hấp, chọn một khúc giữa gắp bỏ vào miệng.
Lươn có nhiều gai nhỏ, không thích hợp cho trẻ con ăn, phần lưng thịt hơi khô, nhưng phần bụng thì đầy collagen, ăn dính cả răng.
"Chị dâu bảo tối nay đến đây ăn cơm nên mang đến đấy."
Mọi người uống một chén, A Hòa lại kể chuyện mò lổng lúc nãy. Hạ Vinh nghe xong thì không nhịn được bật cười.
"Mấy người còn chạy về nhà, bóng gió hỏi em, em cứ thế nói theo bọn họ, bảo có hai cái không tìm thấy."
Triệu Bình vốn thật thà, giờ thấy mọi người nói chuyện rôm rả cũng không nhịn được cười ha hả.
"A Bình à, tao nghe bảo nhà Lão Phó muốn bán miếng đất kia?" Lão thái thái vừa nói vừa liếc nhìn vợ chồng Triệu Bình.
Triệu Bình và Hạ Vinh nhìn nhau, Hạ Vinh lên tiếng trước: "Lão thái thái, thật ra con định nhờ A Cần mua lại miếng đất đó…"
Triệu Cần vội xua tay, nhìn lão thái thái nói: "Bà muốn mua miếng đất đó ạ?"
"Thì A Hòa cũng sắp hai mươi rồi. Cái nhà cũ này tao ở cũng không sao, nhưng cũng phải tính cho nó một chút. Trước kia trong tay không có tiền nên không dám nghĩ, giờ đi theo con cũng kiếm được chút đỉnh."
"Nhưng nếu con thích miếng đất đó thì bà sẽ tìm chỗ khác.”
"Bà ưng thì cứ đi mà nói chuyện với Lão Phó, có tiền thì đưa bà cháu cũng tốt."
"Thế còn con?"
"Con định tích lũy thêm một chút, xem có mua được căn nào trên thị trấn không." Hắn không nói thật, dù sao bây giờ mà bảo muốn xây biệt thự, chắc có thể dọa anh trai giật mình mất.
"Đúng đúng, A Cần sau này chắc chắn là người thành phố. Thế bà đi nói chuyện miếng đất đó nhé?"
"Cứ đi đi, Lão Phó người không thật thà đâu, bà tốt nhất tìm người khéo ăn nói. Tao thấy A Hòa cũng được đấy." Triệu Cần nói Tiển Khôn, người ta làm ăn buôn bán, chắc chắn không để A Hòa thiệt thòi.
"Tao thấy mày hợp nhất, mày còn khéo nói hơn bọn nó."
Lão thái thái đây là khen mình hay chửi mình đây?
Nhưng thấy đối phương đang cười, mà A Hòa lại là em trai mình, hắn đành nhận lời: "Được ạ, bà cứ tiếp xúc trước đi, lúc nói giá chính thức thì con sẽ ra mặt."
Nghe hắn đồng ý, lão thái thái chủ động nâng chén, Triệu Cần vội vàng nâng chén đáp lễ, chạm nhẹ vào đáy chén của lão thái thái.
Uống xong rượu trong chén, hắn đột nhiên nhớ ra dự định trước kia, nhìn Triệu Bình: "Anh hai, em định mua thêm ít lồng, sau này vừa đi biển bắt hải sản vừa thả lồng..."
"Anh với chị dâu mày đều biết làm, dạo này vườn cây cũng chưa đến mùa hái quả, mày mua vật liệu về đây anh chị giúp mày làm, rẻ hơn được hai ba phần đấy."
"Anh hai, lồng thì không cần anh chị phải làm đâu, em định mua một cái thuyền, cũ cũng được, miễn là chạy được."
"Mua thuyền?"
Tất cả mọi người, bao gồm cả A Hòa, đều ngạc nhiên, nhưng lập tức nở nụ cười. Mua thuyền là làm ăn lớn, chuyện tốt đấy.
"Được, vậy anh hỏi giúp mày xem...."
Triệu Bình chưa dứt lời, Hạ Vinh đã ngắt lời: "A Cần, nếu đã mua thuyền thì mua hẳn cái mới đi, thuyền cũ không biết trước kia có chuyện gì không hay không, với lại hay phải sửa, một năm tiền phí cũng không ít đâu."
Triệu Cần khẽ động lòng, chị dâu nói có lý, nhưng nghĩ một lát hắn vẫn lắc đầu: "Chị dâu, thuyền đánh cá bình thường mười hai mét, thêm thiết bị cũng phải mười ba mười bốn vạn, em bây giờ không kham nổi.
Em không định ăn xổi ở thì, cứ làm tạm cái cũ lừa phỉnh được nửa năm một năm, đến lúc đó dù nó nát thành sắt vụn, em cũng không lỗ đi đâu."
"A Cần nói có lý, còn trẻ, cứ từng bước một cho chắc ăn." Lão thái thái và Triệu Bình đều gật gù, rất tán thành với cách nói của Triệu Cần.
PS: Muộn một chút còn hai chương nữa, đang viết, hôm nay chạy cả ngày ở bệnh viện, ban ngày không viết được chữ nào, thật xin lỗi.
