Logo
Chương 90: Thắng lợi trở về

"Không sai biệt lắm đâu đại ca, ăn cơm đi, ăn uống xong xuôi chúng ta lại đi xem chút địa phương khác.”.

Triệu Cẩn Khả không muốn cánh tay trái của mình thành phế, cánh tay phải cũng đỡ hơn hôm nay nhiều, miễn cưỡng có thể ăn cơm.

Nghe hắn nói vậy, Triệu Bình cũng ngừng tay, ba người lấy hộp cơm Hạ Vinh đóng gói từ sáng sớm ra, một hộp đầy ắp đồ ăn không chia, ba người mỗi người một hộp.

"Haizz, mệt gần chết, cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền." A Hòa ném cái xẻng xuống thuyền, thở dài.

"Thôi đi, tiền xăng từ sáng đến giờ chắc cũng đốt hết mấy chục tệ rồi. Có được những thứ này, ít nhất hôm nay không lỗ." Triệu Bình lộ vẻ tươi cười, nhìn đám sinh hào trên vách đá, nghĩ bụng lát nữa ăn cơm xong nhất định phải khuyên hai người gõ thêm một hồi nữa.

"Đại ca nói đúng, lúc nào không có thu hoạch cũng được, riêng hôm nay thì không. Chúng ta là chuyến đầu tiên ra biển.". Triệu Cẩn tán thành, vừa rồi hắn cũng phản ứng lại, chắc đại ca cũng nghĩ như vậy.

"Đúng, nên ăn cơm xong chúng ta lại gõ thêm một hồi, gom hết những chỗ với tới được, đến lúc đó tính sau." Triệu Bình tranh thủ nói ra ý định của mình.

Lần này hai người đều không phản đối.

Triệu Cẩn gắp một miếng cơm đưa lên miệng, cơm nguội ngắt, nhưng không sao, nhìn đám sinh hào vương vãi trên boong tàu, "Tiếc là không có bếp, nếu không có thể nấu mấy con sinh hào ăn thêm." Hắn lẩm bẩm.

Vừa nhai cơm, hắn vừa mở bảng hệ thống, giờ khắc này hắn ngơ ngác, vì giá trị may mắn vốn 65 điểm từ sáng sớm, đã biến thành 42 điểm.

Không đúng, sao giảm nhanh vậy? Dù sao số sinh hào bọn họ thu hoạch được hiện tại chẳng đáng bao nhiêu tiền, một hai trăm con, theo giá đại ca nói, cũng chỉ đáng một hai trăm tệ, chút tiền này mà đốt hết 23 điểm giá trị may mắn của mình ư?

Quá vô lý, hệ thống bị lỗi rồi?

"Sinh hào ăn sống tươi lắm, tôi làm một con ăn thử." A Hòa vừa đặt hộp cơm xuống, liền chọn một con sinh hào, dùng xẻng cạy ra.

Triệu Cẩn không để ý đến hắn, mà nhìn Triệu Bình hỏi: "Đại ca, sinh hào có loại khác nhau à, có loại nào đáng tiền hơn không?"

"Ở vùng biển này của ta chỉ có vậy thôi, đắt lắm cũng chỉ một tệ rưỡi một con, mấy thứ hoang dại này với nuôi dưỡng khác nhau không nhiều, chỉ có người địa phương mới mua thôi."

Nghe đại ca nói vậy, Triệu Cẩn hoàn toàn không hiểu, giá trị may mắn hôm nay quá bất thường. Nếu không phải buổi chiều còn gõ, nếu không 65 điểm may mắn, đổi được hơn một ngàn cân sinh hào, vậy thì vui lớn.

Đang nghĩ ngợi, A Hòa cạy hai con sinh hào, đưa cho đại ca và hắn mỗi người một con.

"Mỗi người một con, tươi lắm."

Triệu Cẩn chưa ăn bao giờ, nhưng thấy đại ca cầm một con, dùng tay bốc thịt cho thẳng vào miệng, vẻ mặt hưởng thụ, lại liếc nhìn A Hòa, thằng cha này như Trư Bát Giới ăn Nhân Sâm Quả, ném vào miệng chẳng thèm nhai đã nuốt ực xuống.

"Thật tươi." A Hòa tặc lưỡi, như thể còn dư vị.

"Còn rất béo nữa." Triệu Bình cũng phụ họa.

Thấy vậy, Triệu Cẩn cũng không nhịn được muốn thử, bắt chước đại ca, nhét thịt thẳng vào miệng, lúc đầu hơi mặn, còn có mùi tanh đặc trưng của hải sản, nếu không chuẩn bị tâm lý, chắc chắn phải nôn ngay. Nhưng nếu quen rồi, nhai kỹ sẽ cảm nhận được vị ngon của nó.

Thật lòng mà nói, giờ phút này trong đầu Triệu Cẩn hiện lên hình ảnh mấy gã đàn ông cúi đầu ăn bào ngư, vị chắc cũng không khác mấy.

Đang nghĩ ngợi, ngay sau đó trong miệng phát ra một tiếng "cộp", răng bị cấn đau nhức, dùng lưỡi đẩy ra, một lát sau khạc ra một vật cứng, đặt vào lòng bàn tay.

"Đại ca, trân châu! Trong sinh hào còn có thể có trân châu đen à?" Triệu Cẩn mừng rỡ, hệ thống không hề bị lỗi, giá trị may mắn chính là rơi vào mấy con sinh hào này.

Triệu Bình và A Hòa gần như đồng thời ghé lại xem, thấy trên viên trân châu còn dính thịt sinh hào Triệu Cẩn cắn nát, "A Hòa, lấy chút nước rửa sạch đi."

A Hòa không đợi phân phó, đã làm như vậy. Sau khi rửa sạch, Triệu Bình cầm lên xem kỹ.

"Đại ca, cái này có đáng tiền không?"

"Trân châu sinh hào tuy hiếm, nhưng bình thường không đáng tiền, kém xa viên trân châu bào ngư trước đó. Nguyên nhân là trân châu trong hào thường có hình dạng bất quy tắc, lại rất nhỏ, độ bóng thấp, như hạt gạo vậy.

Nhưng viên này của cậu tôi đoán phải được 1.5cm, lại tròn thế này, độ bóng cũng rất tốt, chắc chắn đáng giá đấy."

"Bình ca, anh cứ định giá đi." A Hòa nghe Triệu Bình nói một tràng, mà chẳng đưa ra con số cụ thể nào, hơi sốt ruột.

"Tôi biết thế nào mà định giá, tôi mới nghe nói thôi, đây là lần đầu tiên thấy đấy."

Dù nói vậy, nhưng nụ cười trên mặt hắn càng lúc càng tươi, vỗ nhẹ vai Triệu Cẩn nói: "Cuối cùng vẫn là cậu có số hưởng, ba người mình cậu ăn được."

Triệu Cẩn cảm thấy chắc là giá trị không thấp, đại ca cũng nói, phần lớn trân châu sinh hào hình dạng xấu lại nhỏ, đằng này viên này không chỉ to mà còn tròn trịa, hơn nữa hệ thống còn phán định có giá trị, chắc chắn rồi.

"Đại ca, ăn nhanh lên, chiều tôi không chạy lung tung nữa, cứ gõ hết những chỗ với tới được thôi."

Triệu Bình còn mong thế ấy chứ, dù sao mỗi chuyến đều tốn tiền xăng, ai biết chạy sang hòn đảo khác còn có thu hoạch không.

"A Hòa, ăn nhanh lên, ăn xong làm việc."

"Vâng." A Hòa ăn cơm cũng nhanh hơn, ba người giải quyết bữa trưa chỉ trong mười phút, sau đó lại bắt đầu bận rộn.

"Cẩn thận chút, trên thuyền có chép lưới, một tay cầm xẻng một tay cầm lưới hứng lấy, nãy giờ cậu làm rơi mấy con rồi đấy." Thấy A Hòa xẻng xuống mấy con rơi xuống biển, Triệu Cẩn xót hết cả ruột.

"Anh, sáng em cũng làm vậy mà."

"Thế có giống nhau đâu, sáng ai biết bên trong có trân châu chứ.”.

Triệu Bình rất muốn nhắc nhở thằng em, trân châu sinh hào không phải do con người tạo ra, hàng vạn con may ra mới có một con, ăn được một con là may mắn lắm rồi, chắc sẽ không có nữa đâu.

Nhưng lời đến miệng lại thôi, thật muốn nói thẳng ra, không khéo A Cẩn lại nhất quyết từ bỏ chỗ này, lái thuyền đi khắp nơi tìm kiếm mất.

Ba người hăng hái làm việc, chẳng mấy chốc sinh hào đã vương vãi đầy boong tàu, lúc này cũng không có thời gian nhặt.

Đến khi làm thêm được hơn ba tiếng nữa, bọn họ đã vét sạch chỗ với tới được, mới chịu ngừng tay.

"Cũng gần hết rồi, mà chỗ còn lại cũng với không tới. Tôi thấy chỗ này cũng được hai ngàn cân rồi đấy." Ba người ngồi trên boong thuyền thở hổn hển, Triệu Bình nhìn sắc trời, chắc cũng phải bốn giờ rồi.

"Vâng, đại ca, chúng ta về thôi, chỗ còn lại không phải của chúng ta, để cho vùng biển này chút giống cũng tốt."

"Tôi lái, hai cậu với A Hòa nhặt chỗ trên boong tàu cho vào túi, không đủ túi thì cứ xếp thành đống. Đến bờ biển có sóng điện thoại, bảo chị dâu đẩy xe ba gác ra, hôm nay coi như thắng lợi trở về."

Ba người phân công, Triệu Cẩn và A Hòa bắt đầu nhặt sinh hào rơi trên boong tàu, Triệu Bình khởi động máy, theo tiếng động cơ dầu ma dút "đông đông đông", thuyền chậm rãi rời khỏi vách đá đảo.

PS: GOGOGO, bốn chương dâng lên, hoan nghênh các bạn góp ý ha.