Lão Tiết bà ta đương nhiên không ưa Triệu Cẩn, nhưng Triệu Cẩn cũng chẳng thèm để ý đến bà ta, chỉ chờ Lão Tiết lên tiếng.
"A Cẩn, cháu dùng thuyền nhà ta thu nhiều sinh hào như vậy, dù sao cũng phải chia cho bọn ta một chút chứ. Thế này đi, nể cháu là người trẻ tuổi, lại thêm tình nghĩa giữa ta với cha cháu, ta bớt cho cháu 500 tệ."
Triệu Cẩn tức đến nghẹn cả người, hít sâu một hơi để kìm nén cơn giận, rồi đứng phắt dậy.
"Lão Tiết, tôi nói thẳng, hôm nay đến tối mà tôi không thấy 2000 tệ, thì sáng mai tôi lên tỉnh thành."
"Ngươi lên tỉnh thành làm gì?" Lão Tiết ngạc nhiên hỏi.
"Ông tuổi cao, tôi không chấp ông không có bản lĩnh. Vừa hay A Chính đang ở tỉnh thành, dù sao tôi cũng là bạn học, tôi. tìm nó tâm sự, tiện thể xem xem làm sao để dẹp cái quán cơm sắp sập của nó. Lão Tiết, dạo này tôi hiền quá nên các ông quên mất, kỳ thực tôi không phải người tốt lành gì đâu."
Nói xong, hắn lập tức bước đi. Lão Tiết bà thấy vậy liền chửi đổng, "Tổ cha mày, dám giở trò với bọn tao..."
*Bốp!*
Triệu Cẩn vung tay tát thẳng vào mặt bà ta, rồi cười nhạt nói: "Bà thử chửi thêm một câu nữa xem, tối nay, tôi cho súc vật nhà bà chết hết sạch. Chọc người là phạm pháp, làm hại gà vịt nhà bà, tôi đảm bảo các người không tìm ra tôi đâu, tin không?"
"A Cẩn, sao cháu lại đánh người?" Lão Tiết thấy hắn động tay động chân, cũng chỉ dám lớn tiếng hỏi lấy lệ.
"Chỉ cho phép các người làm trò buồn nôn thôi à? Lão Tiết, tôi đợi đến tám giờ tối, tự ông mà liệu."
Hắn vừa đi, Lão Tiết bà ta đã ngồi phịch xuống đất, khóc rống lên. Cái tát của Triệu Cẩn quá nhanh, khiến bà ta hoảng sợ. Nhưng dù khóc, bà ta vẫn không dám chửi tiếp, sợ Triệu Cẩn chưa đi xa sẽ quay lại.
Lão Tiết run rẩy miệng lẩm bẩm vô pháp vô thiên, đứng dậy đi ngay đến nhà Lâm bí thư.
"Bí thư, A Cẩn đánh người, việc này thôn ủy hội phải can thiệp chứ."
"À, thằng nhóc này nghịch ngợm thật, nhưng chưa nghe nói nó đánh ai bao giờ. Nó đánh ai?"
"Đánh vợ tôi. Nó còn dọa sẽ lên tỉnh thành dẹp tiệm cơm của thằng con tôi."
Lão Lâm ngớ người nói: "Thù hằn gì mà đến mức đoạn đường sống của người ta vậy? Không phải nó mới mua thuyền của ông đấy à? Sao, nó thấy mua đắt nên ấm ức?"
"Không phải..." Lão Tiết lắp bắp, không biết nên nói thế nào. Chủ yếu là ông ta biết mình làm không ra gì, nên khó mở miệng.
"Không phải cái gì? Ông nói mau lên."
"Thì... thì cái thuyền đó, tôi chê nó trả giá thấp nên không muốn bán nữa."
Lão Lâm nghe xong liền nổi giận, chỉ tay vào mặt ông ta nói: "Ông đùa kiểu gì đấy? Người ta A Cẩn tin ông nên hai ngày nay chạy lên huyện mấy chuyến rồi. Tiền nong đâu phải lá mít? Ông nói không bán là không bán được à? Sao lúc đầu ông lại đồng ý?"
Ông ta thực sự bực mình. Đang tìm đến mình nhờ việc, còn chưa kịp rót nước đã tính nhờ mình ra mặt đi gây sự với một thằng nổi danh hai mánh trong làng.
Mấu chốt là thằng này lại có học thức, hôm nay bày kế, mai nghĩ mưu, đến lúc đó mình sơ sẩy có khi lại rước họa vào thân.
Nhưng nói xong, ông ta lại đổi giọng: "Tuy nhiên, vì thế mà A Cẩn đánh người là quá đáng. Hôm nào tôi nói chuyện với nó, bảo nó xin lỗi vợ ông."
Đều là người trong thôn, thôn ủy hội xử lý những việc nhỏ này thường dùng biện pháp dĩ hòa vi quý, chuyện lớn hóa nhỏ, kéo được thì cứ kéo. Hôm nào, quỷ mới biết hôm nào là ngày nào.
Thấy Lão Tiết vẫn chưa hài lòng, Lão Lâm nhíu mày nói: "Thế nào, ông còn muốn đánh lại à? Tôi cho ông biết, thế là phạm pháp đấy."
Lão Tiết tức đến nghẹn thở: hóa ra Triệu Cẩn đánh vợ tôi thì không phạm pháp à?
Đúng lúc này, Lão Hình cũng vừa đến, đứng bên cạnh châm điếu thuốc. Ông ta là người thuộc diện bảo đảm, chẳng cần nịnh ai, ngày ngày ngồi ở thôn ủy hội cũng chẳng để tâm đến ai. Nhưng chẳng ai dám nhắc đến chuyện cách chức ông ta.
Nếu ai dám nói, ông ta thật sự có thể nằm lì trong nhà người đó, chờ người ta đút cho ăn.
"Lão Tiết, việc này ông làm không ra gì rồi. Vừa nãy tôi thấy A Cẩn tức giận đi ngang qua, tôi hỏi thì ra là ông không bán thuyền thì thôi, còn muốn nuốt luôn 2000 tệ tiền đặt cọc của người ta. Đều là người trong thôn, sao ông lại có thể nói ra được những lời như vậy?"
Nghe xong, Lão Lâm giật mình: "Thế nào, A Cẩn còn đưa tiền đặt cọc à? Lão Tiết, ông bảo tôi phải nói thế nào đây? Người ta đưa tiền đặt cọc rồi mà ông còn đổi ý. Chuyện này mà đồn ra thì sau này ai dám giao du với nhà ông nữa. Đã thế còn định nuốt tiền đặt cọc của người ta... Ông... Tôi không biết phải nói ông thế nào nữa. Nếu tôi là A Cẩn thì đánh người vẫn còn nhẹ đấy."
Lão Hình lắc đầu nói: "Bí thư, A Cẩn đánh người không phải vì tiền đặt cọc, mà là vì Lão Tiết bà ta chửi mẹ A Cẩn. Nó là đứa có hiếu, mẹ nó mất rồi nó còn không học đại học nữa. Ông làm thế chẳng khác nào kết thù chuốc oán à."
Lão Lâm cũng không biết nên nói thế nào. Lúc đầu ông ta còn định dĩ hòa vi quý, không muốn đắc tội Triệu Cẩn. Nhưng giờ nghe xong toàn bộ câu chuyện, ông ta cảm thấy nếu mình che chở Lão Tiết, chắc chắn sẽ bị người trong thôn chửi sau lưng, bảo ông ta nhận bao nhiêu tiền của Lão Tiết.
"Bí thư, nó dùng thuyền nhà tôi thu mấy ngàn cân sinh hào, số tiền này..."
"Lão Tiết, ông càng sống càng dở hơi. Trong thôn mình ông đâu phải người đầu tiên bán thuyền cho người ta rồi người ta thu hoạch đâu. Đấy là người ta lấy may thôi, chỗ nào mà chẳng thế."
Lão Hình trách móc. Đương nhiên ông ta sẽ giúp Triệu Cẩn. Trước đây Triệu Cẩn có hơi lỗ mãng, nhưng cũng không làm gì ông ta. Ngược lại, mỗi lần gặp mặt còn biếu ông ta điếu thuốc, thỉnh thoảng còn rủ ông ta uống rượu. Còn Lão Tiết, dù ở gần hơn, nhưng lại là đồ keo kiệt.
"Bí thư, vợ tôi bị đánh cũng không thể chịu thiệt được chứ."
Thực ra ý định của ông ta rất đơn giản, lợi dụng việc Triệu Cẩn đánh người để thôn ra mặt hòa giải, để không phải trả lại 2000 tệ hoặc là trả ít đi.
Nhưng Lão Lâm là người từng trải, trong lòng ông ta hiểu rõ ý đồ của Lão Tiết. Việc này ông ta sẽ không nhúng tay vào.
"Ông bảo tôi xử lý thế nào? Hay là ông kiện nó lên trên trấn xem sao. Đúng rồi, bảo vợ ông đừng rửa mặt vội, còn phải thu thập chứng cứ, đến lúc đó xem có tống được Triệu Cẩn vào hai ba ngày không."
"Ơ, chỉ hai ba ngày thôi à?” Lão Tiết có chút lo lắng. Nếu Triệu Cẩn chỉ bị nhốt hai ba ngày rồi thả ra, thì không chỉ việc làm ăn của con trai ông ta gặp nguy hiểm, mà trong nhà ông ta cũng sẽ gà chó không yên.
"Thế nào, bị tát một cái ông còn muốn người ta đền mạng à? Thôi đi Lão Tiết, trong thôn có một chuyện thì nên nhịn một chuyện. Tôi khuyên thật lòng, sờ tay lên ngực mà tự hỏi xem, việc này ông làm có sai không? Theo tôi thì cứ trả lại 2000 tệ cho A Cẩn, coi như xong. Đến lúc đó A Cẩn thật sự ra tay thì tôi dám đảm bảo nó có bản lĩnh phá đám việc làm ăn của con ông. Đến lúc đó con ông không chừng không những không trách nó, mà còn hận ông ấy chứ."
Nhìn Lão Tiết ủ rũ rời đi, Lão Lâm hừ nhẹ một tiếng: "Đầu óc không có, toàn nước lã. Suốt ngày không biết nghĩ cái gì."
"Lão Hình, ông đi nói với A Cẩn một tiếng, Lão Tiết vừa đến tìm tôi." Dù sao làm ơn cũng phải cho người ta biết chứ.
Lão Hình cười hề hề, nhận lấy điếu thuốc Lão Lâm mời, kẹp lên tai rồi lững thững đi ra khỏi thôn ủy hội.
PS: Mọi người tùy tâm đi, ta xem bảng xếp hạng thấy mình đang ở hơn ba trăm, không biết nói gì ngoài cảm ơn mọi. người đã ủng hộ trước đó, ta tiếp tục gõ chữ đây.
